Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5648 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 146
lại đây, vợ yêu!

❊ ❊ ❊

Ôi! Anh làm em sợ hết hồn!

Cửu Châu đặt chiếc đèn ngủ xuống, bực tức mà co chân đạp mạnh vào ngực Lục Nghị Phàm. Lối vào sảnh rộng lớn thì anh lại không đi mà còn bày đặt trèo tường.

- Đây là tầng năm, tầng năm đấy thưa anh yêu!

Nhìn gương mặt giận dỗi mà hết sức đáng yêu của vợ, Lục Nghị Phàm không nhịn được liền đưa tay véo véo má của cô, cười khì khì:

- Haaa... Em nghĩ chỉ bằng mấy thứ hành lang vớ vẩn này mà cũng đủ sức để ngăn anh tới tìm em ư? Cửu Châu, dù cho em có ở tầng thứ mười lăm hay hai mươi đi chăng nữa, anh vẫn có cách để trèo lên đến bên em mà!

Cửu Châu khẽ thở dài một tiếng, sau đó đẩy Lục Nghị Phàm cách xa mình một chút. Anh dám liều mạng mà trèo lên đây gặp cô. Nếu ngộ nhỡ xảy ra sơ hở gì thì mẹ con cô làm sao sống được. Hơn nữa, bàn chân của anh vẫn chưa lành hẳn, cứ mãi hoạt động liên tục như thế này, nguy cơ sẽ lại bị vỡ xương lần nữa.

Lục Nghị Phàm vươn vai mấy cái, sau đó lột phăng áo phông, ném xuống dưới đất. Anh vòng tay ôm Cửu Châu vào lòng, không quên thơm lên trán vợ thì thầm:

- Anh nhớ em đến chết. Mới xa em có mấy tiếng thôi mà cơ thể anh chẳng khác gì một con quạ đen rồi.

Cửu Châu nghiêng đầu nhìn anh, cố gắng nhịn cười:

- Anh tự ví mình giống như con quạ đen à? Thật là ngốc nghếch!

- Em nói ai ngốc nghếch?!!!

Lục Nghị Phàm bất ngờ chồm người dậy, sau đó đè lên trên người Cửu Châu, không quên dùng tay khóa trụ cơ thể mềm mại vào trong lòng.

- Buông em ra!

Cửu Châu bực bội lên tiếng, đoạn xoay đầu né tránh nụ hôn của chồng. Cô đang buồn ngủ híp mắt, vậy mà anh lại dám phá đám giấc ngủ của hai mẹ con cô. Trước thái độ lạnh nhạt của vợ, gương mặt Lục Nghị Phàm trầm hẳn xuống. Anh há miệng, hà hơi vào lòng bàn tay, khịt khịt mũi ngửi thử.

Không phải do mùi miệng hôi!

- Châu, miệng anh thơm không?

Cửu Châu cứng miệng hóa đá.

Lục Nghị Phàm lại cúi xuống ngửi khắp cơ thể của mình, sau đó vẫn lắc lắc đầu đầy khó hiểu:

- Châu, thịt anh thơm lắm mà! Em ngửi thử xem, nào, ngửi đi này. Miệng anh thơm, da anh cũng thơm nốt. Vậy mà tại sao em lại không cho anh hôn? Hay là, em chán anh rồi ư?

Ực!

Cửu Châu không nhịn được nữa, tung chân đá mạnh vào người Lục Nghị Phàm. Cú đạp bất ngờ này của cô khiến anh không lường trước được, ngả người ngã sõng soài xuống dưới đất đau điếng.

- Anh mau ngậm miệng lại cho em. Để yên cho em còn ngủ!

Lục Nghị Phàm ôm lưng đau, lồm cồm bò dậy. Anh xòe hai cánh tay về phía cô, dịu dàng mà nói:

- Lại đây, vợ yêu!

Trong vòng tay cứng rắn của Lục Nghị Phàm, Cửu Châu thoải mái ngủ một giấc ngon lành. Cả đêm, anh gối đầu tay cho cô, thỉnh thoảng lại vuốt ve phần bụng thon thả. Nơi này có một sinh linh bé bỏng đang lớn dần lên từng ngày. Con của anh, con của cô, con của chúng ta!

Nhìn Cửu Châu ngủ say trong lồng ngực anh, khóe miệng Lục Nghị Phàm cong nhẹ. Anh ôm cô càng chặt hơn, cứ chốc chốc lại cúi xuống hôn lên tóc cô. Thứ hạnh phúc này khiến Lục Nghị Phàm mê đắm đến phát điên. Anh phải bảo vệ hai mẹ con Cửu Châu, bằng mọi giá, kể cả phải dùng mạng đổi mạng.

Đồng hồ điểm bốn giờ sáng, Lục Nghị Phàm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi người cô, không quên chỉnh lại chăn ấm giúp Cửu Châu.

Cả đêm anh không hề chợp mắt lấy một lần, chỉ chăm chú quan sát vợ con ngủ một cách ngon lành.

- Châu bé bỏng của anh, ngủ ngon!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »