Không lâu sau, anh Cường mở cửa bước vào: “Nửa đêm không ngủ mà mời tôi uống trà… Đừng nói với tôi là chân của cậu còn muốn gãy lần nữa nhé!”
Viên Mục Dã bật cười: “Thế lần này nhất định phải nhờ anh Cường đổi bên khác rồi, đừng cứ đánh mãi có mỗi một chân thôi!”
Anh Cường bước vào và ngồi xuống, sau đó tự rót cho mình một ly trà: “Nói đi, tìm tôi tới làm gì?”
Viên Mục Dã cười hỏi: “Là anh phải không?”
Anh Cường hơi sửng sốt: “Cái gì… mà là tôi?”
“Người lúc trước đã cho Diệp Dĩ Nguy bản đồ chạy trốn là anh phải không?” Viên Mục Dã trầm giọng hỏi.
Anh Cường uống hớp trà mới nói: “Tại sao lại hỏi như vậy? Tôi giống người thích làm việc thiện thế sao?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không giống, cho nên tôi mới muốn biết động cơ của anh là gì?”
Anh Cường nghe xong không lên tiếng, rũ đầu tiếp tục uống trà, xong mới chậm rì rì nói: “Ngài K là một người vô cùng tỉ mỉ và cẩn thận. Mấy năm nay ngài ấy đã thoát rất nhiều lần ám sát, còn nhiều hơn phim điện ảnh mà người bình thường từng xem.”
Viên Mục Dã nhún vai: “Thật đáng tiếc, con người của tôi không thích xem điện ảnh… Có điều tôi hiểu ý của anh là gì, anh muốn giết ông ta? Đúng không?”
Không ngờ anh Cường buông chén trà xuống, sau đó chỉ một ngón tay vào Viên Mục Dã: “Không, là cậu muốn giết ông ta, nhưng tôi có có thể âm thầm giúp cậu.”
Viên Mục Dã lập tức cười gượng: “Hay cho câu mượn dao giết người. Chúng tôi giết lão K, tất nhiên sẽ trở thành kẻ địch hàng đầu của các thành viên nòng cốt. Mặc dù trong tổ chức của bọn họ chưa chắc đã yêu quý nhau, nhưng có thể mượn chuyện này để lên ngôi lại vô cùng dễ dàng… Tôi nói đúng không?”
Anh Cường gật đầu không e dè: “Đạo lý đúng là như vậy, nhưng mà tính thao tác trong đó vẫn rất mạnh.”
“Nghĩa là sao?” Viên Mục Dã hỏi.
Anh Cường cười nói: “Ý là tôi sẽ có cách bảo vệ cho các cậu không phải chết.”
Viên Mục Dã hừ khẽ: “Dạo này nhiều chuyện qua cầu rút ván lắm. Khi đã đạt được mục đích của anh rồi, nghiễm nhiên chúng tôi sẽ trở thành đồ bỏ. Anh lấy gì để bảo đảm cho những lời mình nói ngày hôm nay?”
Anh Cường thở dài: “Tôi không thể cho các cậu bảo đảm gì cả. Nhưng mà Chu Tử Cường tôi là người nói lời giữ lời. Trước đây tôi giúp cậu Nguy chỉ là muốn chặt đứt đường lui cấy ghép thận của ngài K, nhưng tôi không ngờ cậu ta lại chạy về để cứu cậu.”
Lúc này Viên Mục Dã nhìn chằm chằm vào mắt anh Cường và hỏi: “Anh vẫn chưa cho tôi biết động cơ của anh là gì? Là báo thù… hay là muốn ngồi vào vị trí đó? Dù sao cũng phải có một cái chứ? Tôi không tin anh vì thay trời hành đạo. Hợp tác thì có thể, nhưng mà đầu tiên chúng ta cần phải thẳng thắn và chân thành với nhau mới được.”
Anh Cường cười phá lên: “Được, tôi thích cậu thẳng thắn thế đấy, một khi đã vậy, không bằng cậu nghe tôi kể một câu chuyện nhé.”
Tiếp theo, anh Cường kể cho Viên Mục Dã nghe câu chuyện “Ngài Đông Quách và sói”.
Rất nhiều năm về trước, có một thương nhân họ Chu, tính tình chính trực, thích làm việc thiện, thường xuyên đến trại trẻ mồ côi giúp đỡ những đứa trẻ đáng thương không cha không mẹ.
Có một lần ông nhìn thấy một cậu bé tám, chín tuổi bị những đứa lớn hơn nó bắt nạt. Nhưng mặc kệ những đứa trẻ kia đánh cậu bé như thế nào, nó vẫn trừng trừng nhìn đối phương, không chịu yếu thế một chút nào.
Ngài Chu cảm thấy đứa trẻ này rất có cốt khí, vì thế bèn bước lên ngăn cản hành động của mấy đứa trẻ kia, hơn nữa còn đưa cậu bé ra khỏi trại trẻ mồ côi và nhận làm con nuôi, cho cậu bé ăn học tử tế và một cuộc sống ưu việt.
Vì thế cậu bé vô cùng biết ơn ngài Chu, cho nên những ngày tháng sau này, cậu bé ngoan ngoãn nghe lời ngài Chu và không hề dám làm trái lời ông.
Nhiều năm sau cậu bé trưởng thành, lúc ấy ngài Chu rất tin tưởng cậu ta, để cậu ta làm cánh tay đắc lực cho mình, giúp ông quản lý công việc kinh doanh trong nhà.
Đến lúc này, mọi chuyện thoạt trông rất hài hòa, ngài Chu nhận nuôi cậu bé, đối phương luôn biết báo ơn… Mãi cho đến khi gia đình ngài Chu bị giết cả nhà, mọi chuyện mới chuyển biến theo một hướng khác.
Để trả thù cho ân nhân của mình, cậu ta đã giết chết tất cả những kẻ bị tình nghi. Sau đó, cậu ta lấy thân phận là con nuôi rồi thừa kế tất cả những gì mà ngài Chu để lại. Đáng tiếc lúc ấy không có ai biết rằng người nhà họ Chu cũng chưa chết hết, có một cậu bé trạc tuổi cậu ta đã được người ta cứu ra ngoài.
Người cứu cậu bé kia ra ngoài không nói với bất cứ ai, chỉ đưa cậu bé tới một nơi an toàn để sống, hy vọng cậu bé ấy có thể bình yên lớn lên như con cái nhà bình thường.
Đáng tiếc cậu bé con đã được định sẵn là không thể trở thành một đứa trẻ bình thường, bởi vì cậu đã nhìn thấy toàn bộ quá trình người nhà mình bị giết. Lúc ấy vì ham chơi trốn trong tủ quần áo nên cậu mới may mắn thoát nạn.
Có điều, khi nhìn thấy người khởi xướng tất cả những chuyện này lại là người mà cậu thường gọi là anh cả, cậu bé đã hoàn toàn choáng váng. Cậu không rõ rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu, tại sao người một nhà đang yên đang lành lại trở nên như thế?
Từ đấy về sau, cậu bé chôn giấu thù hận ở trong lòng, bởi vì cậu hiểu nếu muốn báo thù thì phải lớn lên và trở nên mạnh mẽ. Vì thế cậu dốc lòng học võ, mặc dù chịu rất nhiều khổ cực, nhưng vẫn chưa từng lùi bước.
Hơn nữa, trong lòng cậu bé biết muốn vặn ngã kẻ ác thì phải biến thành kẻ ác hơn đối phương mới được. Cho nên nhiều năm sau, giới côn đồ xuất hiện một gã chỉ nhận tiền không nhận người, chỉ cần trả tiền, không có chuyện gì gã không làm được. Nhất thời người này trở thành khẩu súng tốt nhất trong tay tất cả những kẻ rắp tâm hại người.
Nhiều năm sau, cậu bé năm xưa đã có đôi cánh dày dạn, có được thế lực một phương, nhưng hiện giờ kẻ ác làm cậu ngày đêm tơ tưởng cũng đã trở thành thủ lĩnh của gia tộc mà người bình thường rất khó động vào.
Để báo thù, cậu bé chỉ có thể tiếp tục dốc lòng chờ đợi, mãi đến một ngày, cậu lại ngẫu nhiên gặp được kẻ ác đó lần nữa, đáng tiếc đối phương đã không còn nhận ra cậu là ai.
Cũng khó trách, ai có thể ngờ cậu bé như búp bê sứ trước kia hiện giờ lại biến thành một người đàn ông trung niên sát khí đầy mình chứ.
Kể đến đây, anh Cường bỗng ngừng lại, sau đó nhìn sang Viên Mục Dã và nói: “Nếu cậu là cậu bé trong câu chuyện này, cậu sẽ làm như thế nào?”
Viên Mục Dã nghe xong cười bảo: “Tôi rất nể việc anh không xông lên giết lão cáo già ngay khi gặp ông ta. Trút hết thù hận cũng không khó, cái khó là chôn sâu thù hận trong lòng, để nó lên men từng chút một và trở thành rượu mạnh lâu năm.”
Lúc này anh Cường chủ động rót trà cho Viên Mục Dã rồi cười nói: “Biết tại sao tôi kể những điều này với cậu không? Bởi vì cậu khác với Diệp Dĩ Nguy. Khi đối mặt với lão cáo già, trừ hận ra, trong mắt cậu ta không còn gì khác… Mà ở trong mắt cậu, tôi lại nhìn thấy sát ý nồng đậm, mục tiêu của cậu và tôi nhất quán, tại sao không hợp tác một lần chứ?”