Sau khi về nhà, chị vợ A Quang rất sợ, bà ta không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy, thậm chí ban đêm đi ngủ bà ta còn mơ thấy một đứa bé da đen gọi mình là mẹ...
Dù sao cũng là máu thịt do mình sinh ra, đâu thể ném nó đi là có thể coi như nó chưa từng xuất hiện được. Vì vậy ngày hôm sau, chị vợ A Quang vội vàng đi đến chỗ hồ hoang, muốn xem cái giỏ trúc còn ở đó hay không.
Không ngờ khi vợ của A Quang vừa đi đến hồ, bà ta đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ con nên vội vàng tìm kiếm, cuối cùng bà ta thấy chiếc giỏ trúc bị mình vứt hôm qua đang trôi nổi bên đám cỏ ven hồ... Chị vợ A Quang can đảm bước tới xem thử thì thấy con nòng nọc Đầu To hôm qua đã thay đổi, dường như nó đang dần mọc ra tứ chi và đầu của con người.
Dù vậy, bà ta cũng biết đứa trẻ này rất không bình thường, da của nó đen và trơn, khuôn mặt cũng không giống người bình thường, điều đáng sợ nhất là nó không ăn sữa mẹ mà chỉ ăn tôm cá nhỏ trong nước là có thể sống...
Kể từ ngày đó, đứa trẻ này đã trở thành bí mật không thể nói ra của chị vợ A Quang, bà ta đặt tên đứa trẻ là “A Lai”, đồng thời lén nuôi nó trong hồ hoang, bởi vì bà ta biết chắc chắn không thể mang nó về thôn. Chưa nói đến việc nó sẽ bị coi như yêu quái, mà thậm chí ngay đến chính bà ta cũng sẽ bị đuổi khỏi thôn... Đến lúc đó đừng nói đến việc nuôi sống đứa trẻ, bà ta có sống sót được hay không cũng đã là cả một vấn đề.
A Lai từ nhỏ đã bơi rất tốt, nếu không nó đã chết đuối khi bị mẹ ném xuống hồ lúc mới ra đời rồi, hơn nữa nó lại không biết nói chuyện, thậm chí một số hành vi cư xử cũng rất khác so với trẻ em bình thường...
Nhưng may mà A Lai rất ngoan ngoãn, chị vợ A Quang nói rằng nó không được lên bờ vào ban ngày nên A Lai toàn trốn trong hồ vào ban ngày. Bà ta dặn A Lai không được để khách du lịch nhìn thấy, vì vậy mỗi khi nó nhìn thấy có khách du lịch, dù là trời sáng hay trời tối, nó đều không dám xuất hiện.
Trong mắt chị vợ A Quang, A Lai là đứa trẻ ngoan và hiểu chuyện nhất trên đời, nếu dáng vẻ của nó không như thế này thì chắc chắn A Lai sẽ được đi học, đi làm, lập gia đình và lập nghiệp như những đứa trẻ khác... Nó chắc chắn sẽ không phải chỉ có thể uất ức trốn trong hồ hoang mỗi ngày giống như bây giờ.
Còn về lý do tại sao A Lai có hứng thú với nữ du khách, thì là vì nó năm nay đã 16 tuổi, mặc dù A Lai sống như quái vật trong hồ hoang từ lúc mới sinh ra, nhưng trong lòng nó vẫn khao khát được làm người bình thường.
Một cậu bé 16 tuổi có hứng thú đối với người khác giới là rất bình thường, điều không bình thường là từ nhỏ A Lai đã không được giáo dục, ngoài việc nghe lời mẹ thì nó không hiểu cái gì là lễ nghĩa liêm sỉ, cái gì là nhân nghĩa đạo đức, A Lai chỉ muốn tiếp cận những nữ du khách đó theo bản năng, nhưng nó lại không dám làm trái lời mẹ nên đành lẻn vào lều của những nữ du khách vào ban đêm...
Sau khi nghe chị vợ A Quang nói, trong lúc nhất thời Viên Mục Dã không thể phân biệt được những gì bà ta nói là thật hay giả. Nhưng khi nghĩ kỹ hơn, cậu thấy ngoài cái chết của hai vợ chồng người du khách kia ra, những chuyện còn lại rất có thể đúng như lời chị vợ A Quang đã nói.
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã liếc nhìn đồng hồ, sau đó nói với Đoàn Phong: “Tôi muốn tranh thủ lúc trời chưa sáng đi đến chỗ hồ hoang một lần...”
Đoàn Phong nghe xong lắc đầu hỏi: “Cậu nghĩ gì vậy? Tên kia sao có thể lên bờ nữa?”
Viên Mục Dã xua tay: “Không phải tôi muốn đợi tên kia ra, tôi muốn tìm xem hai vợ chồng du khách bị giết trước đó có để lại từ trường tư duy không...”
Đoàn Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được thôi, tôi sẽ đi cùng với cậu xem thế nào, những người khác tạm thời về nhà trọ đi.”
Khi Viên Mục Dã quay lại bờ hồ hoang, xung quanh đã yên tĩnh trở lại. Viên Mục Dã biết lúc này có thể A Lai đang theo dõi từng cử động của mình trong một đám cây rong nào đó ở dưới hồ. Nhưng bây giờ không có chị vợ A Quang ở đây, cậu không thể nào gọi A Lai lên được...
Để không quấy nhiễu Viên Mục Dã, Đoàn Phong cũng không xuống xe, nhưng anh ta cố gắng đỗ xe ở vị trí có thể quan sát Viên Mục Dã rõ nhất, Đoàn Phong không muốn Viên Mục Dã xảy ra chuyện gì mà anh ta lại không biết, dù sao nơi này cũng không phải chỗ yên bình gì...
Lúc này, Viên Mục Dã bỏ hết những suy nghĩ linh tinh đi, cậu tập trung tinh thần cảm nhận mọi thứ xung quanh cho đến khi có một giọng nói của một người phụ nữ vang lên từ phía sau lưng: “Chồng à, chỗ này được đấy! Biết trước thế này thì chúng ta nên đến đây vào tháng trước rồi.”
Viên Mục Dã nhìn lại và phát hiện hoàn cảnh xung quanh hơi thay đổi, một người phụ nữ có vóc dáng đầy đặn cười nói với người đàn ông đang dựng lều.
Người đàn ông nghe xong bèn dừng động tác trong tay rồi vừa cười vừa bảo: “Em không biết đấy, người bình thường không được phép vào đây đâu, bởi vì chỗ này thuộc khu vực chưa khai thác của núi Kích Lôi...”
“Thật là buồn cười, bọn họ chưa khai thác thì không cho người ta vào à? Chỗ này có phải khu bảo tồn thiên nhiên đâu!” Người phụ nữ này nói với giọng điệu khinh thường.
Khi hai người nói đến đây thì thấy một con chó nhỏ nhảy từ trên xe xuống, nó nhanh nhẹn chạy đến bên chân người phụ nữ, bà ta bế nó lên và nói: “Chà, Đậu Đậu của chúng ta dậy rồi, Đậu Đậu thấy chỗ này có đẹp không?”
Một con chó con đương nhiên không biết phong cảnh có đẹp hay không, nhưng nó cũng rất tò mò về nơi này, nếu không phải bị người phụ nữ ôm chặt thì chắc nó đã chạy đi khám phá mấy bụi cây rồi...
Lúc này, người đàn ông đã dựng xong lều, anh ta gọi vợ đến, dựng điện thoại lên và bắt đầu quay video, chị vợ thấy chồng gọi bèn đặt con chó xuống rồi ra đứng phía trước máy quay cùng chồng, sau đó chị ta vừa cười vừa giới thiệu hoàn cảnh xung quanh.
Không ngờ đúng lúc này, cách đó không xa bỗng vang lên tiếng chó sủa, người phụ nữ quay đầu nhìn lại và lập tức biến sắc, hóa ra con chó cưng của chị ta đã chạy đến chỗ mép nước. Người đàn ông thấy vậy thì muốn đi đến gọi con chó về, dù sao việc đi xuống bơi ở một vùng nước xa lạ không phải là một điều khôn ngoan.
Nhưng con vật bé nhỏ này dường như bị thứ gì đó ở dưới nước thu hút, dù chủ của nó có gọi thế nào thì nó cũng không chịu ngoan ngoãn quay về. Người phụ nữ vẫn đứng tại chỗ nhìn thấy con chó không chịu nghe lời chồng mình, chị ta cũng sốt ruột chạy đến...
Biến cố chỉ xảy ra trong tích tắc, người đàn ông thấy con chó cứ bơi lội ở chỗ gần bờ, anh ta bèn chạy đến bắt nó. Nhưng không ngờ đúng lúc này người đàn ông lại lảo đảo rồi chìm nửa người vào trong nước... Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện ra rằng, nước trong hồ sâu hơn nhiều so với việc nhìn từ bên ngoài.
Người phụ nữ cũng chạy đến, chị ta thấy chồng mình rơi xuống nước thì định giơ tay ra kéo, không ngờ thân thể người đàn ông lập tức biến mất không thấy đâu nữa. Chị vợ thấy vậy thì nhảy ngay xuống nước muốn vớt người đàn ông lên, nhưng tình huống sau khi chị ta nhảy xuống cũng chẳng khá hơn là bao, thậm chí chị ta còn biến mất không thấy tăm hơi.