Viên Mục Dã tò mò hỏi: “Tổng giám đốc của tập đoàn là ai?”
Đây vốn là một vấn đề rất đơn giản, không ngờ Thạch Lỗi nghe xong lại đột ngột đổi chủ đề: “Đúng rồi, tối hôm nay cậu phải uống một chút đấy! Nếu không mấy đứa kia sẽ không vui đâu!”
Thấy Thạch Lỗi không muốn nói, Viên Mục Dã tự nhiên cũng không hỏi, cậu cười gật đầu: “Được thôi... Nhưng đến lúc đó mọi người không uống lại tôi thì đừng có mà chơi xấu đấy!”
Khi Viên Mục Dã đi vào phòng ăn thì thấy trong đó đã chật kín, cậu nghĩ thầm, chẳng phải đã nói là chỉ có vài đồng nghiệp thân thiết cùng nhau ăn cơm thôi à? Nhưng tại sao Viên Mục Dã lại có cảm giác toàn bộ nhân viên đã bị Thạch Lỗi kéo đến đây?
“Đàn em đến đây nào, để tôi giới thiệu mọi người một lần nữa... Kẻo cậu lại nghĩ chúng tôi bắt nạt cậu vì mất trí nhớ!” Thạch Lỗi cười nói.
Mọi người nghe xong thì không đứng ở xa nữa mà tiến đến nhiệt tình chào đón Viên Mục Dã, nhưng cho dù bọn họ có biểu hiện quen thân đến mức nào thì Viên Mục Dã vẫn cảm thấy xa lạ...
Sau ba lượt rượu và ăn uống một chầu, đa số người trên bàn đã bị Viên Mục Dã chuốc say, chỉ còn Thạch Lỗi và A Triết vẫn vững vàng ngồi ở đó... Nhưng từ ánh mắt hơi mờ mịt của họ thì có thể nhận ra hai người này cũng hơi chếch choáng rồi.
“Viên Mục Dã, cậu đúng là đồ không có lương tâm! Tập đoàn đã... bỏ ra rất nhiều tiền vì cậu, nhưng cậu vừa tỉnh lại là đã nhắc đến số 54! Cậu đúng là đồ vô ơn mà.” A Triết mượn rượu để trách móc.
Thạch Lỗi liếc mắt nhìn A Triết: “Uống nhiều thì bớt nói đi, không ai nghĩ cậu bị câm đâu...”
A Triết mỉm cười, sau đó dựa người vào lưng ghế và nhắm mắt nghỉ ngơi. Viên Mục Dã biết Thạch Lỗi sợ A Triết nói nhiều sẽ lộ tẩy nên mới kịp thời bảo gã ngậm miệng.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã chủ động rót rượu cho mình và Thạch Lỗi, sau đó cười nói: “Đàn anh, có một điều tôi nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, hôm nay nhân cơ hội này tôi muốn hỏi anh một chút.”
Thạch Lỗi nâng chén: “Được, sau khi cạn ly, cậu muốn hỏi gì thì cứ hỏi.” Mặc dù Thạch Lỗi không biết Viên Mục Dã muốn hỏi cái gì, nhưng gã biết vấn đề này chắc chắn không thể né tránh.
Viên Mục Dã cụng ly với Thạch Lỗi rồi uống một hơi cạn sạch: “Được rồi, tôi chỉ tò mò về việc virus trên người mình đã được loại bỏ thế nào thôi mà? Tôi nhớ trước đây anh đã từng nói rằng đúng là tập đoàn có biện pháp, ví dụ như dùng mạng đổi mạng... Nhưng tôi cảm thấy, cho dù tôi quên mất những gì xảy ra trong ba năm qua, tôi có thể chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ chấp nhận biện pháp này.”
Thạch Lỗi mỉm cười, gã uống cạn chén rượu rồi nói: “Chuyện này đúng là rất dài dòng...”
“Đêm dài đằng đẵng... đàn anh, tôi có rất nhiều thời gian để lắng nghe.” Viên Mục Dã dựa vào ghế và chờ Thạch Lỗi kể lại.
Thạch Lỗi thở dài: “Được rồi, nếu cậu nhất định muốn nghe, tôi có thể nói cho cậu biết, dù sao chuyện này cũng không phải bí mật gì, những người ở đây đều biết cả.”
Sau đó, Thạch Lỗi bảo với Viên Mục Dã rằng nói một cách chính xác thì virus trong cơ thể của cậu bị chia tách chứ không phải loại bỏ hoàn toàn...
Viên Mục Dã không hiểu: “Hai chuyện đó có khác nhau sao?”
Thạch Lỗi cười: “Rất khác đấy, loại bỏ tức là dọn dẹp sạch sẽ virus trong cơ thể cậu, còn chia tách... là giữ lại những thành phần có ích và bỏ đi những thành phần có hại.”
“Ví dụ?” Viên Mục Dã tiếp tục truy hỏi.
Thạch Lỗi suy nghĩ rồi nói: “Ví dụ như loại virus này dễ lây lan, nó sẽ khiến người ta mất lý trí, bị dục vọng điều khiển, cuối cùng sẽ trở thành một xác sống... Còn viện nghiên cứu của chúng ta đã cố gắng loại bỏ những đặc điểm này, vì vậy cậu bây giờ mới không còn ham muốn đối với máu tươi nữa.”
Viên Mục Dã không hiểu: “Loại chia tách này là vĩnh viễn hay tạm thời?”
Thạch Lỗi cười nói: “Cậu em tốt của tôi ơi, cậu đúng là có một trái tim ngây thơ đấy! Loại bóc tách này đúng là tạm thời, cậu cần phải thường xuyên dùng thiết bị của chúng tôi để tách nó... Như vậy mới có thể bảo đảm trạng thái cơ thể hiện giờ.”
Viên Mục Dã hơi thất vọng: “Vậy cái này thì có khác gì thuốc ức chế của lão Lâm chứ?”
Thạch Lỗi nghiêm mặt, nói: “Khác biệt về bản chất đấy có hiểu không? Thuốc ức chế của Tiến sĩ Lâm đúng là có thể ngăn chặn sự mất kiểm soát của cậu và giữ cho đầu óc tỉnh táo... Nhưng nó đồng thời cũng ngăn chặn sức mạnh của cơ thể, hơn nữa còn làm cậu không thể ăn những món bình thường. Còn cậu bây giờ thì sao, cậu có thể ăn và uống, trạng thái cơ thể cũng đạt đến mức đỉnh cao chưa từng có.”
Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu: “Tại sao tôi chẳng cảm thấy cơ thể mình đạt đến trạng thái đỉnh cao gì cả?”
Thạch Lỗi vỗ vai Viên Mục Dã và trả lời: “Từ từ cậu sẽ biết...”
Viên Mục Dã lại hỏi tiếp: “Virus bị các anh tách ra thì sao? Bọn anh dùng nó vào việc gì?”
Thạch Lỗi ra vẻ bí ẩn: “Cậu đoán...?”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Chẳng lẽ dùng để nghiên cứu siêu chiến sĩ bất tử sao?”
Thạch Lỗi bật cười: “Cậu xem quá nhiều phim khoa học viễn tưởng hả? Lại còn siêu chiến sĩ nữa?”
Viên Mục Dã tỏ ra vô tội: “Anh bảo tôi đoán mà... Tôi nghĩ gì nói nấy thôi.”
Thạch Lỗi thở dài: “Cậu đừng coi thường loại virus này, giá trị nghiên cứu của nó khá cao đấy, trước mắt chúng tôi đã phát hiện trong các thử nghiệm lâm sàng, loại virus này có tác dụng chữa trị rất tốt đối với nhiều loại bệnh, ví dụ như bệnh thiếu máu, đa u tủy, giảm tiểu cầu nguyên phát, Hogkin lymphoma, u Hogkin lymphoma, hội chứng thực bào máu và một loạt bệnh liên quan đến máu.”
Viên Mục Dã nghe xong mà thấy tinh thần tỉnh táo hẳn: “Lợi hại như vậy cơ à? Tức là có thể cứu được rất nhiều người?”
Thạch Lỗi gật đầu: “Đúng vậy, mấy năm nữa chắc chắn sẽ tạo phúc cho rất nhiều người...”
“Tại sao lại là vài năm nữa?” Viên Mục Dã thắc mắc.
Thạch Lỗi tức giận đáp: “Vớ vẩn nhỉ, cậu nghĩ đây là trẻ con chơi trò xây nhà chắc? Phải mất ít nhất vài năm hoặc lâu hơn để phát triển và sản xuất một loại thuốc mới, hơn nữa thứ này được chiết xuất từ một loại virus khủng khiếp, trước khi có thể đảm bảo nó không gây tổn thương đến cơ thể con người, thì tuyệt đối không được đưa ra thị trường.”
Viên Mục Dã buồn cười quá: “Bất ngờ quá nhỉ? Tập đoàn của các anh lại có lương tâm nghề nghiệp như thế cơ à?”
Thạch Lỗi đấm vào vai Viên Mục Dã: “Sao lại là tập đoàn của các anh? Cậu bây giờ cũng đang là nhân viên của tập đoàn đấy nhé? Hơn nữa chúng ta cũng có những nguyên tắc riêng khi làm việc, không hề tệ như cậu nghĩ đâu...”