Sau khi đi vào trường bắn, nhân viên ở đây chủ động lấy hai khẩu súng lục cùng đạn cho anh Cường và Viên Mục Dã, anh Cường thuần thục lắp đạn rồi bắn vài phát vào bia... Rất nhanh, thiết bị tự động đã báo những phát súng của anh Cường đều vào vòng mười.
Đến lượt Viên Mục Dã, cậu không cố tình thể hiện kỹ năng ở trước mặt anh Cường, Viên Mục Dã từ từ lắp đạn, sau đó nhắm chuẩn rồi mới nổ súng, mặc dù tốc độ không nhanh như anh Cường, nhưng các viên đạn của Viên Mục Dã đều trúng vòng mười.
Thật ra ngay lúc cầm khẩu súng, Viên Mục Dã đã nghĩ đến việc bắn chết anh Cường và những nhân viên có mặt ở đây, sau đó cầm súng giết ra... Nhưng cuối cùng, lý trí của cậu vẫn chiếm phần hơn, bởi vì cậu không thể xác định được tất cả những người trong khu nghỉ dưỡng này đều là kẻ ác.
Sau khi Viên Mục Dã thông qua được vòng kiểm tra thứ hai của anh Cường, bầu không khí giữa họ dường như đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nhưng trong lòng Viên Mục Dã hiểu rất rõ, tất cả những thứ này chỉ là bề ngoài, nếu anh Cường đối xử thật lòng với Viên Mục Dã chỉ vì cậu qua được vài bài kiểm tra, vậy gã còn sống đến tận bây giờ đã là quá may mắn...
Sau đó, cả hai bắn sạch băng đạn của mình rồi thay cả mấy băng đạn trên bàn thì mới đã nghiền.
Sau khi ra khỏi trường bắn, anh Cường cười nói với Viên Mục Dã: “Cậu có thấy mấy nhân viên làm việc vừa rồi không? Chẳng ai trong số họ là kẻ ăn chay đâu, tài thiện xạ của họ còn tốt hơn cả tôi và cậu đấy, may mà vừa rồi cậu không có hành động thừa thãi nào...”
Viên Mục Dã nghe mà rùng mình, nếu vừa rồi cậu thật sự ra tay, chắc bây giờ đã bị khiêng ra ngoài rồi, cho dù không trực tiếp bị giết thì kết cục cũng chẳng khá hơn chút nào.
Buổi tối trở về phòng, sau khi vệ sinh sạch sẽ, Viên Mục Dã chui ngay vào tủ quần áo, cậu nhất định phải ghi nhớ thật kỹ toàn bộ bản đồ... Ngoài ra, việc làm cách nào để xuống hồ tìm lối thoát nước vẫn còn là vấn đề lớn.
Trước cửa phòng của Viên Mục Dã lúc nào cũng có bảo vệ đứng canh, vì vậy cậu không thể lẻn ra hồ tìm đường thoát nước vào buổi đêm được. Nhưng ban ngày anh Cường lại dính chặt lấy cậu, muốn bỏ rơi gã để một mình lặn xuống hồ lại càng viển vông...
Đêm hôm đó Viên Mục Dã đã nghĩ ra vô số kế hoạch, nhưng cuối cùng đều bị chính cậu bỏ qua, Viên Mục Dã gần như không chợp mắt cả đêm, cậu chỉ ước gì mình có một đôi cánh để bay ra ngoài!
Sở dĩ Viên Mục Dã sốt ruột như vậy là vì sợ Diệp Dĩ Nguy sẽ thật sự quay về, đến lúc ấy lão cáo già kia chắc chắn sẽ không bao giờ để đứa con trai này trốn khỏi bàn tay lão nữa...
Mà sau khi chuyện đó xảy ra, quân cờ Viên Mục Dã cũng chẳng có kết cục tốt, đến con trai ruột mà lão ta còn hy sinh không do dự, huống hồ cậu chỉ là một quân cờ bị bỏ đi không còn giá trị sử dụng?
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã chui ra khỏi tủ quần áo với đôi mắt thâm quầng, vừa nhìn là biết đêm qua cậu không ngủ ngon. Nếu Viên Mục Dã có thể xác định 100% đường ống thoát nước trong hồ có thể thuận lợi thoát ra ngoài, vậy cậu chỉ cần tìm một cơ hội để cắt đuôi anh Cường là được.
Nhưng vấn đề là Viên Mục Dã không rõ tình hình dưới hồ, nhỡ xuống đó mà không tìm được đường ra, hoặc là đường thoát nước trong hồ quá dài, nếu không có thiết bị lặn sẽ không thể thoát được. Vậy đến lúc đó Viên Mục Dã chỉ có hai sự lựa chọn, một là mắc kẹt rồi chết đuối dưới hồ, hai là quay về bờ rồi bị giết...
Vì vậy, cách an toàn duy nhất là tìm cơ hội xuống nước rồi lập kế hoạch sau khi đã tìm hiểu tình hình... Nếu Diệp Dĩ Nguy có thể trốn thoát thành công thông qua cái hồ nhân tạo này, vậy Viên Mục Dã đương nhiên cũng làm được, cái còn thiếu bây giờ chỉ là cơ hội thăm dò tình huống dưới hồ mà thôi.
Sáng hôm sau, khi anh Cường đến đưa cho Viên Mục Dã cốc máu bò tươi, gã thấy trạng thái của cậu không tốt nên lấy làm lạ, bèn hỏi: “Sao thế? Ngủ không ngon à?”
Viên Mục Dã bèn xoa xoa mặt để nhanh chóng tỉnh táo lại: “Không sao, chiều hôm qua cầm súng nên hơi kích động, làm cả đêm qua tôi toàn nằm mơ được bắn súng...”
Anh Cường cười lắc đầu: “Thật ra tài thiện xạ của cậu rất tốt, nếu không dùng thì thật đáng tiếc.”
Viên Mục Dã cười khổ: “Anh Cường... đừng nói đùa như thế, nếu không đi làm cảnh sát mà vẫn muốn cầm súng, vậy chẳng phải chỉ có đi làm ăn cướp sao?”
Anh Cường cười nói: “Vệ sĩ riêng cũng được mà, anh đây chẳng phải cũng làm nghề đó kiếm cơm đấy sao?”
Viên Mục Dã gật gù: “Vậy cũng đúng...”
Không ngờ anh Cường đột nhiên nghiêm túc: “Viên Mục Dã, tôi thấy cậu cũng là một người có tài, nếu như cậu đồng ý đi theo tôi... Tôi cam đoan không bạc đãi cậu.”
Viên Mục Dã cau mày, hỏi: “Đó là ý của ngài K à?”
“Tất nhiên là không, quan hệ giữa tôi và ngài K chỉ là quan hệ làm ăn, sau khi kết thúc hợp đồng thì ai đi đường nấy. Tôi rất thưởng thức cậu nên mới đưa ra đề nghị này.” Anh Cường nói đến đây thì cố tình hạ giọng xuống: “Trước kia cậu không biết ngài K nên đương nhiên không biết phong cách làm việc của ông ta... Nếu cậu đồng ý, tôi có thể cam đoan sau khi việc này kết thúc, cho dù ông ta có tìm được con mình hay không thì cậu vẫn có thể an toàn rời khỏi đây.”
Anh Cường đã nói rất thẳng thắn, chỉ cần Viên Mục Dã đồng ý đi theo gã làm việc thì gã sẽ bảo đảm cho cậu không phải chết. Viên Mục Dã không ngờ mới qua hai ngày mà mình lại được yêu thích như vậy, bất kể là bọn cướp hay đám lính đánh thuê đều đưa ra lời mời với cậu.
Nhưng điều mà Viên Mục Dã nghĩ đến bây giờ là làm thế nào mới có thể giúp Diệp Dĩ Nguy thoát khỏi nguy hiểm, lão cha của anh ta làm việc quá tuyệt tình, đã lấy đi một quả thận của con trai còn chưa đủ? Vẫn lúc nào cũng nghĩ đến quả thứ hai...
Tuy rằng Diệp Dĩ Nguy bây giờ bị lão cáo già này bắt về thì cũng không bị nguy hiểm tính mạng, vì quả thận trước đó vẫn đang cần mẫn làm việc... Nhưng với thủ đoạn của lão già kia, rất có thể ông ta sẽ đánh gãy chân Diệp Dĩ Nguy để anh ta không thể nào trốn thoát!
Vì vậy, Viên Mục Dã kiên quyết không để Diệp Dĩ Nguy quay lại, cậu phải nhanh chóng tìm được cách thoát khỏi đây. Đừng thấy anh Cường bây giờ ném cành ô liu cho Viên Mục Dã, nhưng gã và lão cáo già kia vẫn còn trong hợp đồng, vì vậy Viên Mục Dã không có cách nào đoán được gã nói thật hay giả.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã vừa cười vừa bảo: “Không ngờ anh Cường lại ưu ái tôi đến thế... Nhưng tình huống của tôi hơi đặc biệt, anh có thể để tôi xem xét vài ngày được không?”
Anh Cường nhún vai: “Được thôi, dù sao mấy ngày tới cậu đều ở trong khu nghỉ dưỡng, chắc chắn sẽ có rất nhiều thời gian để cân nhắc...”
Sau khi ăn trưa xong, Viên Mục Dã lại đề xuất với anh Cường rằng mình muốn đi dạo, có hai lần thăm dò trước đó nên anh Cường đương nhiên là đồng ý ngay. Và thế là Viên Mục Dã vừa ngâm nga một bài hát vừa đi trên con đường mòn giữa khu nghỉ dưỡng... Bởi vì sợ gây ra nghi ngờ nên Viên Mục Dã không đi thẳng ra hồ nhân tạo mà lại đi loanh quanh trong khu nghỉ dưỡng.