Hầu hết các thành viên thuộc các ngành quan trọng trong gia tộc đã được Điền Hạ Niên thuyết phục, dù sao đi theo cậu chủ mới vẫn tốt hơn gấp trăm lần đi theo kẻ tàn nhẫn “Hoa Thủy Tinh - Tiết Phương”. Khi lần đầu nhìn thấy Tiết Phương, mấy người Viên Mục Dã đều bị sốc bởi vẻ ngoài đặc biệt của gã.
Tiết Phương khoảng 38, 39 tuổi, nhưng gã lại nhuộm tóc trắng xóa, điều kỳ lạ nhất không phải là điểm này, mà là mắt trái của Tiết Phương là một con mắt giả nhiều màu sắc... Dáng vẻ đặc biệt đó của gã đứng giữa một đám thành viên tổ chức mặc quần đen áo đen trông rất chói mắt, gã hoàn toàn là kiểu tồn tại khiến người ta khó mà quên được.
Trước đó Viên Mục Dã cảm thấy hơi khó hiểu khi nghe Chu Tử Cường nói biệt danh của Tiết Phương là “Hoa thủy tinh”, cậu thầm nghĩ tại sao một người đàn ông lớn tuổi lại có biệt danh này. Nhưng khi gặp mặt gã thì Viên Mục Dã đã hiểu, hóa ra lý do khiến đối phương có biệt hiệu này là vì gã có một con mắt giả.
Theo lý thuyết thì với công nghệ hiện giờ, Tiết Phương hoàn toàn có thể thay cho mình một con mắt nhân tạo, hơn nữa còn là loại “nhìn y như thật”, nhưng không hiểu tại sao mà Tiết Phương chỉ dùng một con mắt khiến người khác phải sợ hãi này.
Hôm nay là buổi lễ tưởng niệm lão K trong nội bộ gia tộc, vì vậy mấy người Diệp Dĩ Nguy đều ăn mặc rất chỉnh tề, còn Viên Mục Dã mặc một bộ vest màu đen đơn giản và lẳng lặng đứng sau lưng Diệp Dĩ Nguy, cậu lúc nào cũng quan sát mọi hành động của đám tai to mặt lớn này...
Xét về tình hình hiện tại, gia tộc Bích đã hoàn toàn chia thành hai phe, một phe cậu chủ do Điền Hạ Niên cầm đầu ủng hộ Diệp Dĩ Nguy, một phe khác là phe nhà họ Hoa thề đi theo Tiết Phương.
Đương nhiên, bề ngoài vẫn phải giữ gìn phép lịch sự, cho dù hai nhóm người như nước với lửa thì cũng không thể phá hoại quy tắc, vì mục đích chính hôm nay mọi người tụ tập ở đây là để tế bái...
Điền Hạ Niên cười vui vẻ và nói với Tiết Phương: “Lão Tiết, để tôi giới thiệu với anh, người thanh niên tuổi trẻ tài cao này là con trai duy nhất của lão K, Diệp Dĩ Nguy.”
Tiết Phương híp mắt nhìn Diệp Dĩ Nguy, sau đó ra vẻ ngạc nhiên nói với Điền Hạ Niên: “Lão Điền, anh trêu tôi đấy à? Chẳng phải ngài K chỉ có một cô con gái là Khánh Nhi thôi sao? Từ khi nào lại mọc ra một đứa con trai thế? Chắc nó thấy lão K về chầu trời nên chạy đến để nhận người thân lung tung hả?”
Điền Hạ Niên dường như đã đoán trước rằng Tiết Phương sẽ nói như vậy, hắn vừa cười vừa đáp: “Đó là vì anh không biết đấy chứ... Hai năm trước lão K có vấn đề về thận nên cần phải phẫu thuật ghép thận. Trong quá trình tìm kiếm thận, ngài ấy phát hiện mình có một giọt máu để sót lại ở bên ngoài, vì vậy ngài K mới tìm mọi cách để đón cậu chủ quay về, cậu Nguy còn hiến một quả thận của mình cho ngài K. Lão Tiết, nếu anh không tin, tôi có kết quả xét nghiệm ADN của ngài K và cậu Nguy. Nếu anh còn không tin được lão Điền tôi, vậy tôi có thể bảo cậu Nguy và cô chủ Khánh Nhi làm xét nghiệm một lần nữa, tôi có thể khẳng định một trăm phần trăm rằng cậu chủ Diệp Dĩ Nguy chính là con ruột của ngài K.”
Đối với việc này, Điền Hạ Niên hoàn toàn chắc chắn, bởi vì Diệp Dĩ Nguy đã ghép thận của mình cho ngài K một thời gian rồi, nên đã có những bằng chứng y học rất chặt chẽ để chứng minh cho mối quan hệ cha con của họ.
Hơn nữa, ngay cả khi Tiết Phương không chịu thừa nhận tính xác thực của kết quả xét nghiệm do ngài K không có mặt, trong tay Điền Hạ Niên vẫn còn Khánh Nhi, chỉ cần cho hai anh em họ làm so sánh thì có thể chứng minh Diệp Dĩ Nguy chính là con ruột của K Bích...
Tiết Phương dường như cũng biết không thể làm trò gì trong chuyện này, vì vậy gã nhìn Diệp Dĩ Nguy một chút, sau đó cười gian, nói: “Không biết cậu Nguy trước đây làm gì? Ngành này của chúng tôi thường xuyên chém giết, một ngày chết dăm ba người cũng là chuyện rất bình thường... Không phải ai cũng làm được đâu, nhất là mấy đứa nhỏ mặt trắng chân tay yếu ớt.”
Diệp Dĩ Nguy cười nói: “Thật là trùng hợp... Trước đây tôi là bác sĩ pháp y, tôi thích nhất là giao tiếp với người chết, bởi vì người chết không bao giờ nói dối, không giống mấy người sống tim phổi toàn mấy thứ bẩn thỉu.”
Nghe Diệp Dĩ Nguy nói như vậy, khóe miệng của Tiết Phương hơi co giật, gã muốn đánh đòn phủ đầu để áp chế tinh thần Diệp Dĩ Nguy, không ngờ lại đá đúng tấm sắt, Tiết Phương ngạc nhiên đến mức không biết phải nói gì nữa.
Điền Hạ Niên thấy vậy cười tủm tỉm hòa giải: “Cậu Nguy đúng là tuổi trẻ tài cao! Thật sự ứng với câu nói... Hổ không đẻ ra chó bao giờ!”
Các thành viên khác của “Phe cậu chủ” lập tức phụ họa, Tiết Phương mặc dù cảm thấy tức giận nhưng không thể nói gì thêm. Sau đó lễ truy điệu chính thức bắt đầu, tất cả thành viên của gia tộc Bích lần lượt lên dâng hương dựa theo chức vị của họ...
Không ngờ, ngay trước khi buổi lễ kết thúc, một nhân vật khiến tất cả những người có mặt đều bất ngờ bỗng xuất hiện, đó chính là nhân vật số hai của tổ chức Thâm Tiềm – “Tiểu Vương”... Trong tổ chức Thâm Tiềm, bình thường bốn gia tộc lớn đều làm theo ý mình, chỉ khi nào thủ lĩnh của gia tộc qua đời, nhân vật số một hoặc số hai của tổ chức mới xuất hiện để giải quyết.
Nói cách khác, chắc chắn đã có người mời “Tiểu Vương” tham gia vào chuyện này, nhưng Viên Mục Dã và Diệp Dĩ Nguy không biết người có biệt danh Tiểu Vương này ủng hộ phe nào...
Đầu tiên, Tiểu Vương và trợ lý cùng tiến lên thắp nén hương cho lão K, sau đó quay đầu nhìn mọi người và nói: “Trước cái chết của K Bích, tôi và anh Phong đều rất đau buồn, dù sao chúng tôi đã làm việc cùng nhau hơn 30 năm, không ngờ anh ấy lại ra đi vội vàng như vậy. Nhưng nhà không thể một ngày không có chủ, vì vậy tôi và anh Phong hy vọng các vị nhanh chóng tuyển được thủ lĩnh đời tiếp theo, để gia tộc Bích yên ổn vượt qua nguy cơ lần này. Nếu không... một khi tôi và anh Phong nhúng tay vào chuyện này, mặt mũi của các vị chắc cũng sẽ hơi khó coi.”
Viên Mục Dã đoán vị “anh Phong” mà Tiểu Vương nói chắc là thủ lĩnh cao nhất của tổ chức, mặc dù bọn họ không nói rõ ủng hộ phe nào, nhưng thái độ của Tiểu Vương cũng rất rõ ràng, là nếu gia tộc Bích không chọn được trong nội bộ, bọn họ sẽ chọn một người bên ngoài gia tộc...
Viên Mục Dã đương nhiên không biết sự lợi hại của vị Tiểu Vương này, nhưng nhìn vào thái độ cung kính của tất cả mọi người ở đây là biết, người này trông có vẻ nho nhã nhưng trên thực tế lại là một kẻ giết người không thấy máu.
Sau khi Điền Hạ Niên và Tiết Phương cùng tiễn Tiểu Vương rời đi, sắc mặt hai người cũng hơi khó coi, Viên Mục Dã đoán hai người bọn họ không hy vọng “Đại Vương và Tiểu Vương” xen vào chuyện này...