Cũng chính từ khi đó, hai anh em bọn họ mới có cơ hội được sống lại một lần nữa. Về sau ngài K bỏ tiền cho họ làm phẫu thuật tách rời. Có điều thân thể hai người họ không những bị dính liền mà còn có một số chi và nội tạng dùng chung, những điều này đã làm tăng độ khó của ca phẫu thuật lên rất nhiều.
Sau khi phẫu thuật xong, hai anh em họ một người thiếu cánh tay phải, một người thiếu mất chân trái, về phần nội tạng thì mỗi người được một quả thận... Vì để kỷ niệm ngày hai người được sinh ra lần nữa, ngài K đã đặt tên mới cho hai người họ là A Bưu và A Hãn.
Sau khi hai anh em hồi phục, ngài K còn dựa vào đặc điểm thân thể của từng người mà đặt riêng chân và tay bằng máy cho họ, để bọn họ có thể học cách chiến đấu, xạ kích... một loạt các kỹ năng khác, bởi vậy A Bưu mới nói ân tình của ngài K đối với bọn họ nặng như núi.
Nghe A Hãn nói nhiều như vậy nhưng Viên Mục Dã lại hiểu rõ, lão cáo già làm như thế không phải vì thấy thương xót hai anh em họ, mà vì muốn bồi dưỡng tay chân thân tín của mình mà thôi...
Có điều,Viên Mục Dã không thể không thừa nhận, lão cáo già cũng đã suy nghĩ cho hai anh em họ. Ví dụ như cánh tay và chân bằng máy kia, nếu như không cởi quần áo thì không ai có thể phát hiện ra chân tay của họ không phải là máu thịt.
Điều này nói rõ chi phí làm chúng không nhỏ, hơn nữa không chỉ là chi máy với kích cỡ của người trưởng thành hiện tại, mà phải được thiết kế lắp đặt từ khi hai người đó vẫn còn nhỏ, sau đó không ngừng thay đổi theo sự phát triển của họ, nếu không bọn họ không thể hình thành các kỹ năng từ khi còn bé như vậy được?
Viên Mục Dã nhận ra, lão cáo già đã bỏ rất nhiều công sức đối với mỗi người bên cạnh mình, cho dù là để lợi dụng, thì lão cáo già này cũng sẽ bố trí bố cục tỉ mỉ, tận dụng triệt để... Nhưng vì sao lão lại luôn thờ ơ với con trai mình là Diệp Dĩ Nguy như vậy?
Nếu không phải thận của lão bị hỏng, không thay sẽ chết thì hẳn là lão sẽ vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt Diệp Dĩ Nguy, điểm này nói rõ lão cáo già không những không thích người con trai này, thậm chí còn có thể nói là rất ghét anh ta...
Trò chuyện lâu như vậy, Viên Mục Dã đột nhiên hỏi một câu không đầu không cuối: “Anh có bao giờ nghĩ, khi A Bưu đi theo tên thế thân kia về nước là nhất định phải chết không?”
A Hãn thoáng ngẩn người, nhưng sau đó lại tỏ vẻ không quan trọng: “Vậy thì thế nào? Ngài ấy đã cho chúng tôi tất cả, để hai anh em chúng tôi được sống với tôn nghiêm của người bình thường mười mấy năm nay, vì ngài ấy mà chết... chúng tôi cũng vui lòng.”
Viên Mục Dã không khỏi cảm thấy tiếc nuối cho anh em A Bưu A Hãn, mặc dù khi sinh ra bọn họ bị coi là dị loại, nhưng họ đều là những người trọng tình trọng nghĩa, tiếc là đời này đã theo sai người...
Thấy Viên Mục Dã không lên tiếng, A Hãn tiếp tục nói: “Thật ra tôi và anh trai tôi đều rất hâm mộ cậu Nguy, tiếc là chúng tôi không phải con trai ruột của ngài K, nếu không chúng tôi nhất định cam tâm tình nguyện cho ngài ấy một quả thận.”
Viên Mục Dã không thể tin được: “Hai người đều chỉ có một quả thận, cho ông ta thì sống thế nào?”
A Hãn cười nói: “Ơn tái sinh không thể nào báo đáp... Hơn nữa, anh em chúng tôi đã sớm coi ông ấy như cha của mình.”
Viên Mục Dã nghe vậy thì thấy đáng thương cho hai anh em họ, từ khi sinh ra họ đã không được biết thế nào là tình thân, cho nên khi có người đối xử tốt với họ, họ sẽ nỗ lực hết sức để báo đáp, nhưng lại không phân biệt được đối phương đối xử với mình là chân tình hay giả dối...
Viên Mục Dã trầm giọng, nói: “Cách cha mẹ đối xử với con cái không phải như vậy…”
A Hãn nghi ngờ hỏi: “Anh nói vậy là sao?”
Viên Mục Dã nói: “Tôi muốn nói bất luận là quan hệ của anh em hai người với ông ta, hay quan hệ của Diệp Dĩ Nguy với ông ta đều không phải tình cảm gia đình thông thường... Cha mẹ bình thường đều hy vọng con cái mình được khỏe mạnh, không có người làm cha làm mẹ nào lại muốn con cái hy sinh mạng sống để cứu mình cả.”
Nét mặt A Hãn mơ hồ, dường như từ trước tới nay chưa từng có ai nói những chuyện này với hắn, hắn im lặng một lúc rồi mới trầm giọng, bảo: “So với cha mẹ ruột của chúng tôi, thì ngài ấy đã tốt hơn rất nhiều lần rồi... Tôi hiểu anh muốn nói gì, nhưng sở dĩ anh nói vậy là vì anh đã được cảm nhận tình cảm gia đình. Còn chúng tôi thì khác, cho dù là cha mẹ đẻ cũng đối xử với chúng tôi không bằng chó bằng lợn, cho nên có thể gặp được ngài ấy đã là phúc mấy đời của chúng tôi rồi. Tôi lặp lại, chết vì ngài ấy, chúng tôi cũng cam tâm tình nguyện.”
Viên Mục Dã quay về phòng thấy Diệp Dĩ Nguy vẫn đang loay hoay với khối rubic, anh ta thấy Viên Mục Dã quay lại bèn thuận miệng hỏi: “Cậu nói chuyện với tên lỗ mãng kia thế nào rồi?”
Viên Mục Dã ngồi xuống cạnh Diệp Dĩ Nguy: “Hai anh em họ cũng rất đáng thương...”
Sau đó cậu kể lại thân thế của A Hãn và A Bưu cho Diệp Dĩ Nguy nghe, Diệp Dĩ Nguy cũng thấy thương cảm: “Lão già quả nhiên rất biết cách lung lạc lòng người! Thế này chẳng phải giống như có hai người con nuôi ở bên cạnh, và có thể chết vì lão bất cứ lúc nào sao?”
Viên Mục Dã trầm giọng: “Lão ta không xứng... cho dù là anh hay hai anh em Bưu Hãn, lão ta cũng không xứng để mọi người chết vì lão.”
Diệp Dĩ Nguy cười ngượng: “Địa ngục thì trống, mà ác ma lại ở nhân gian... Cậu nói xem vì sao ông trời không bắt lão ta đi chứ? Có đôi khi hận quá, tôi đã từng nghĩ hay là mình chết đi, để xem lão ta đi đâu tìm con trai mà lấy thận?”
“Anh sẽ không đâu... vì trong lòng anh hiểu rõ, người xui xẻo tiếp theo chính là Khánh Nhi.” Viên Mục Dã nói chắc chắn.
Viên Mục Dã nói không sai, đừng thấy thái độ của Diệp Dĩ Nguy đối với người em gái kia hờ hững như vậy mà cho rằng giữa bọn họ không có chút tình cảm nào... Khi nào liên quan đến sinh tử, Diệp Dĩ Nguy sẽ không thể ngồi yên không để ý đến.
Cũng đừng thấy hiện giờ lão cáo già yêu thương Khánh Nhi như vậy, đấy chỉ là vì hiện tại lão ta không cần cân nhắc đến việc có cần dùng mạng của Khánh Nhi để cứu mình hay không mà thôi, một khi Diệp Dĩ Nguy không ở đây, Khánh Nhi chính là nguồn thận sống tiếp theo kế nhiệm anh ta.
Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Diệp Dĩ Nguy cứ luẩn quẩn không thể thoát ra được... cho nên lúc trước Viên Mục Dã mới nghĩ đến việc muốn trừ khử lão cáo già.
Nhắc đến Khánh Nhi, Viên Mục Dã đột nhiên nghĩ đến một chuyện: “Không biết hiện giờ Khánh Nhi thế nào rồi? Lão cáo già có tìm được cô ấy từ nơi ẩn náu bí ẩn mà Chu Tử Cường đã sắp xếp không?”
Diệp Dĩ Nguy lắc đầu: “Chắc là chưa đâu, nếu không hôm nay chúng ta không thể không nhìn thấy con bé được...”
Viên Mục Dã nghi hoặc: “Nhưng chẳng lẽ sau khi Chu Tử Cường bị bắt lại không nói lời nào? Gã hoàn toàn có thể dùng Khánh Nhi như một con át chủ bài để ép lão cáo già thả mình ra mà?”
Diệp Dĩ Nguy cười lạnh: “Cậu không hiểu rõ lão già, lão ghét nhất là bị người khác uy hiếp, nếu như Chu Tử Cường làm vậy có thể sẽ khiến tình huống lật ngược hoàn toàn. Nếu tôi là gã thì sẽ không nhắc đến một câu nào, ít ra còn có đường sống, bằng không nếu nói ra... có lẽ còn chết thảm hại hơn.”