Viên Mục Dã biết Diệp Dĩ Nguy là người mạnh miệng mềm lòng, cho dù trong lòng bài xích tình thân này, thế nhưng từ lâu đã tiếp nhận sự thật này rồi, thậm chí còn suy nghĩ đến cảm nhận của người em gái cùng mẹ khác cha kia nữa.
Thật ra Viên Mục Dã vẫn luôn tò mò mẹ đẻ của Diệp Dĩ Nguy là ai? Có điều vì không muốn chạm đến nỗi đau trong lòng anh ta nên không hỏi ra miệng... Nhưng đáp án của câu hỏi này chắc chắn có thể giải thích vì sao lão cáo già kia lại đối xử với con trai của mình nhẫn tâm như vậy!
Tối hôm đó, Diệp Dĩ Nguy lại đẩy Viên Mục Dã đến chỗ hồ nhân tạo, kết quả họ nhìn thấy một tấm bảng đứng sừng sững bên cạnh hồ, ghi “Trong hồ có điện”...
Hai người đều thấy buồn cười, không ngờ để phòng ngừa hai người bọn họ lại trốn qua ống cống kia mà lão cáo già đã dẫn điện vào trong hồ? Đúng là có tiền muốn làm gì cũng được!
“Bây giờ cho dù ông ta có đưa tôi tiền tôi cũng không xuống hồ nữa, sao phải tốn điện như thế chứ?” Viên Mục Dã buồn cười quá.
Diệp Dĩ Nguy hừ nhẹ: “Ông ta làm vậy là để đề phòng chuyện chưa xảy ra thôi...”
Viên Mục Dã nói: “Tôi cảm thấy với thân phận của lão ta thì hẳn phải rất bận, không thể nào cứ ở đây mãi được chứ nhỉ?”
Diệp Dĩ Nguy thở dài: “Đương nhiên... Có điều đến lúc đó có thể lão ta sẽ đưa tôi theo.”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Thế không được, nếu vậy thì muốn cứu anh càng khó hơn.”
Diệp Dĩ Nguy nhìn về phía xa xa của hồ nước: “Nếu như lão có thể thả cậu ra trước khi đưa tôi đi... tôi đương nhiên sẽ ngoan ngoãn đi theo lão, dù sao cậu là người vô tội nhất trong chuyện này.”
Viên Mục Dã sầm mặt xuống: “Nói linh tinh cái gì thế, anh cảm thấy sau khi biết chân tướng tôi có thể mặc kệ không quan tâm như trước sao? Lúc đó tôi nghĩ anh đã chết rồi nên không thể làm gì được, nhưng bây giờ anh còn sống nguyên lành như thế này lại phải đem thận cho một kẻ đáng chết? Làm gì có cái đạo lý ấy?!”
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì anh Cường đi về phía bọn họ, từ hai ngày trước, sau khi đánh gãy chân Viên Mục Dã thì gã không hề xuất hiện nữa, không ngờ đêm nay lại đến đây.
Theo lý mà nói, có mối thù đập gãy chân này Viên Mục Dã phải hận gã mới đúng, nhưng cả cậu và Diệp Dĩ Nguy đều hiểu người ta đúng là đã nương tay rồi... Nếu người thực hiện thay bằng một kẻ không hiểu chuyện cứ đánh bừa bãi thì cái chân này của Viên Mục Dã xác định là hỏng hẳn.
Lúc đó mặc dù xương ống chân của Viên Mục Dã bị gãy, nhưng gãy rất dứt khoát, không hề có bất cứ mảnh xương vỡ nào, nên phẫu thuật không khó, hơn nữa sau khi vết thương lành lại cũng rất tốt. Đây chính là lý do vì sao cùng là bị gãy xương bắp chân, có người thì bị tàn tật, lại có người thì xương cốt liền lại như không có chuyện gì.
Anh Cường đi đến trước mặt hai người họ, quay lưng về phía camera, gã nói: “Ồ, hôm nay sắc mặt không tệ nhỉ!”
Viên Mục Dã cười gượng: “Không phải mấy ngày nay anh vẫn theo dõi tôi qua camera à? Sao thế... đánh cũng đánh rồi, còn ngại không muốn đến gặp tôi hả?”
Anh Cường nhìn cái chân bị đóng đinh của Viên Mục Dã và nói: “Thủ pháp của tôi không tệ nhỉ? Chắc chắn đánh gãy rời, tuyệt đối sẽ không bị tàn tật, cũng không có xương vỡ đâm vào thịt...”
Viên Mục Dã nghe đối phương nói lưu loát như đang quảng cáo khả năng đánh đập thì tức giận: “Anh Cường, tay nghề này anh học được từ đâu thế? Chắc trước đây cũng đánh gãy không ít chân người nhỉ?”
Anh Cường thở dài, nói: “Chuyện này cũng là bất đắc dĩ thôi, dù sao ra ngoài xã hội cũng phải có ít nghề trong tay chứ...”
Viên Mục Dã thấy buồn cười: “Nghề của anh chính là đánh gãy xương người khác?”
Không ngờ anh Cường lại gật đầu: “Đương nhiên! Nghề này của chúng tôi có rất nhiều quy định, thường xuyên có nhiều anh em không nghe lời rước họa vào thân, cũng không thể để bọn họ thật sự phải chịu phạt nặng được đúng không? Nếu đánh người ta tàn phế thì coi như chặt đường sống của họ rồi... Cho nên về sau tôi đã luyện được tuyệt chiêu này, thời điểm thi hành gia pháp nhìn như ra tay rất độc ác, nhưng trên thực tế lại gây tổn thương ở mức thấp nhất, đồng thời cũng nhanh lành lại! Đúng không cậu Nguy?”
Từ khi anh Cường bước đến đây, sắc mặt Diệp Dĩ Nguy không hề có chút thiện cảm nào, mặc dù biết rõ đúng là đối phương đã nương tay rồi, nhưng anh ta vẫn không muốn thấy cái mặt mo này của đối phương. Bây giờ đột nhiên nghe anh Cường hỏi mình, Diệp Dĩ Nguy lập tức quay mặt sang chỗ khác, để mặc anh Cường sượng mặt.
Có điều anh Cường cũng không hề ngại, gã chỉ cười nói với Viên Mục Dã: “Bị thương động đến xương cốt cũng phải mất một trăm ngày, ngoan ngoãn dưỡng thương cho tốt, đừng nghĩ đến chuyện chạy nhảy lung tung nữa.”
Viên Mục Dã không muốn tiếp tục bàn luận chủ đề này với anh Cường, cậu chỉ vào hồ nước để chuyển chủ đề: “Nơi này thật sự có điện sao?”
Anh Cường nói: “Cậu nhảy thử vào là biết ngay thôi.”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Nếu tôi nhảy xuống chẳng phải là chê sống quá lâu à...”
Sau khi anh Cường đi, Diệp Dĩ Nguy hừ lạnh, nói: “Đúng là một con chó ngoan nghe lời.”
Không ngờ Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Sao tôi lại thấy gã giống như một con sói nhỉ... Mà đừng bao giờ nhờ một con sói trông nhà hộ mình.”
Lại nói ở đầu bên kia, từ khi Viên Mục Dã mất tích trên đường đi làm, người đầu tiên phát hiện ra vấn đề là Đoàn Phong, sau khi gọi điện cho Viên Mục Dã không được, Đoàn Phong lập tức bảo Hoắc Nhiễm định vị điện thoại của Viên Mục Dã, kết quả lại phát hiện cậu đã tắt máy.
Sau đó bọn họ chạy đến vị trí hiển thị cuối cùng trên điện thoại thì chỉ tìm thấy những mảnh vỡ đã bị đập nát của chiếc điện thoại... Cùng lúc đó, sau khi Từ Lệ đi công tác về, nghe Tiểu Lưu nói Viên Mục Dã đã đến đây và còn muốn mời anh ta đi ăn thịt dê nướng?
Từ Lệ nghe là biết có chuyện không ổn, bởi vì Viên Mục Dã biết khẩu vị của anh ta, tuyệt đối không có chuyện mời anh ta đi ăn thịt dê nướng được, thế là anh ta lập tức kiểm tra máy quay an ninh, phát hiện Viên Mục Dã bị người khác uy hiếp đi vào cục cảnh sát, chính là muốn lấy đi một ngón tay trên thi thể...
Lúc đó Từ Lệ cho rằng Viên Mục Dã bị bọn cướp ngân hàng bắt đi, nhưng sau đó anh ta nhận được điện thoại của đồng nghiệp, nói rằng hai giờ trước có một vụ nổ súng trên con đường ở vùng ngoại ô. Tại hiện trường cảnh sát phát hiện một chiếc xe buýt nhỏ và mấy thi thể nam giới trưởng thành.
Từ Lệ đến hiện trường kiểm tra, thấy chiếc xe này chính là xe chở Viên Mục Dã đến cục cảnh sát, may mắn là lúc đó Viên Mục Dã không có trong xe. Sau đó Từ Lệ cũng cho người điều tra điện thoại của Viên Mục Dã, nhưng cuối cùng lại gặp Đoàn Phong ở nơi tìm thấy chiếc điện thoại.
Sau đó, qua xác nhận của Tiểu Lưu, họ phát hiện trong những thi thể trên xe không có ai là người cùng đi vào cục cảnh sát với Viên Mục Dã sáng hôm đó. Vì vậy Từ Lệ nghi ngờ rằng bọn cướp đã có mâu thuẫn nội bộ và những kẻ sống sót cuối cùng đã đưa Viên Mục Dã đi...