Viên Mục Dã thấy Tiết Phương cố ý bảo lái xe tăng tốc nhất định có quỷ kế, cậu bèn khẽ chọc chọc Diệp Dĩ Nguy, định nhắc nhở anh ta một chút... Không ngờ đúng lúc này, xe của Chu Tử Cường ở phía sau độ nhiên nổ tung, lực xung kích đẩy xe của Tiết Phương trôi đi một đoạn.
Nhưng lái xe của Tiết Phương đương nhiên đã có sự chuẩn bị, không cần tốn nhiều sức đã ổn định lại thân xe, ngay sau đó đằng sau lại tiếp tục vang lên một tiếng nổ nữa, Viên Mục Dã đoán lần này chiếc xe bị nổ chắc chắn là của Điền Hạ Niên.
Lão cáo già này điên rồi, lại dễ dàng xử lý cả Chu Tử Cường và Điền Hạ Niên như vậy, Viên Mục Dã còn cho rằng hai hổ đấu nhau sẽ có một con chết một con bị thương, nhưng không ngờ, chết thì đúng là chết thật, nhưng con còn lại chẳng bị ảnh hưởng gì...
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã cũng không khách sáo nữa, lập tức ra tay đánh ngất vệ sĩ bên cạnh Tiết Phương. Đối phương thấy tình hình không ổn, định nhảy ra khỏi xe thì đột nhiên cảm thấy cổ đau nhói, rồi gã nghe thấy Diệp Dĩ Nguy ngồi ở phía đối diện lạnh lùng nói: “Đừng lộn xộn, nếu không chỉ cần tôi khẽ dùng sức, động mạch cổ của anh sẽ phun máu ra ngoài đấy.”
Không biết Diệp Dĩ Nguy lấy được con dao phẫu thuật từ đâu ra, đang không nặng không nhẹ ấn trên cổ Tiết Phương...
Đối phương thấy thế lập tức giơ hai tay và nói: “Cậu Nguy... hình như đang có hiểu lầm gì đó giữa chúng ta, tôi là người của ngài K, chắc chắn sẽ không làm hại cậu!”
Diệp Dĩ Nguy hừ lạnh: “Bớt nói nhảm đi... bảo lái xe quay đầu!”
Trên động mạch chủ đang có một con dao phẫu thuật, cho dù bình thường Tiết Phương có phách lối thế nào thì trong tình huống này cũng đành ngoan ngoãn nghe lời: “Điều.. quay đầu!”
Không ngờ người lái xe chẳng thèm nhìn Tiết Phương lấy một cái mà tiếp tục giẫm chân ga tăng tốc tối đa, lao vút về hướng ngoại thành! Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện lái xe nhìn khá quen, cậu nghiêng người ra nhìn, lập tức giật mình...
“A Bưu...?” Viên Mục Dã không dám tin.
Đối phương cũng nghiêng đầu nhìn Viên Mục Dã rồi nói: “Anh nhận nhầm người rồi.”
Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện trên tay đối phương không đeo găng tay trắng như A Bưu, mà người lái xe này mặc dù ngoại hình giống hệt A Bưu, nhưng khí chất thì khác hẳn...
Diệp Dĩ Nguy thấy lái xe không hề có phản ứng thì cố ý dùng lực tay rạch một đoạn trên cổ Tiết Phương, trong nháy mắt máu chảy ra dọa gã sợ hãi hét lớn: “Mày điếc à? Tao bảo quay đầu!”
Nhưng tên tài xế lại không hề nhúc nhích, như không quan tâm đến sống chết của Tiết Phương vậy...
Viên Mục Dã thấy vậy thì thầm hiểu, cậu nói với Diệp Dĩ Nguy: “Được rồi, xem ra gã lái xe này sẽ không nghe theo Tiết Phương đâu...”
Nói xong, Viên Mục Dã chậm rãi dựa về phía phòng điều khiển, không ngờ tên lái xe lại trầm giọng, nói: “Hiện giờ chúng ta đang ở trên cầu vượt có độ cao so với mặt đất là 9,8 mét, nếu anh không muốn tất cả những người trong xe cùng đâm xuống chân cầu thì tôi khuyên anh đừng nên hành động lỗ mãng.”
Viên Mục Dã lập tức giơ hai tay lên: “Cậu hiểu nhầm rồi, tôi chỉ định nói chuyện mấy câu với cậu thôi, A Bưu... là gì của cậu?”
Người kia liếc mắt nhìn Viên Mục Dã rồi trả lời: “Anh ấy là anh trai tôi, tôi tên là A Hãn...”
Viên Mục Dã không nhịn được thầm đọc tên hai anh em nhà này ở trong đầu, Bưu Hãn... không biết là ai đặt tên cho hai anh em họ? Nhưng nghĩ đến cái chết của A Bưu, Viên Mục Dã cảm thấy hơi bất an.
Viên Mục Dã áy náy nói: “Chuyện của A Bưu... thật sự xin lỗi.”
Không ngờ A Hãn lại cười: “Sống chết có số, giàu có nhờ trời, anh không cần phải xin lỗi tôi...”
Viên Mục Dã hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Đi gặp ngài K.” A Hãn tích chữ như vàng.
Viên Mục Dã hiểu rõ, mình không thể tìm hiểu được thông tin hữu dụng nào từ A Hãn, nên quay sang cười khổ và bảo với Diệp Dĩ Nguy: “Xem ra hai chúng ta loanh quanh một vòng lại quay về điểm bắt đầu.”
Trong mắt Diệp Dĩ Nguy có chút không cam lòng, sau đó anh ta nhìn về phía Tiết Phương đang cứng nhắc ngồi một chỗ: “Anh đã tin nhầm người rồi thấy không? Ông ta cũng chẳng quan tâm đến sống chết của anh đâu...”
Tiết Phương cười khổ: “Cậu Nguy, cậu cũng thấy rồi, A Hãn không nghe theo lệnh của tôi... Cậu xem cậu cứ giơ dao mãi như thế cũng thấy mệt, không bằng thả tôi ra có được không?”
Diệp Dĩ Nguy cười nói: “Thả anh ra cũng được thôi, nhưng trước hết anh phải trả lời tôi mấy vấn đề.”
Tiết Phương liên tục gật đầu: “Cậu Nguy yên tâm, tôi nhất định biết gì nói nấy...”
Diệp Dĩ Nguy trầm giọng hỏi: “Tốt, vấn đề thứ nhất, anh biết ông già chưa chết từ khi nào?”
Tiết Phương: “Từ ngày thứ ba cậu quay về...”
Diệp Dĩ Nguy: “Có phải anh đã phái sát thủ vào sào huyệt của Điền Hạ Niên không?”
Tiêu Phương nhanh chóng giải thích: “Hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Lúc đó, vì tôi nghĩ rằng ngài K đã mất rồi... Sau khi tôi liên hệ được với ngài ấy thì không phái sát thủ đến đó nữa.”
Diệp Dĩ Nguy cười lạnh: “Vụ nổ vừa rồi là như thế nào?”
Tiết Phương trả lời một cách thận trọng: “Là ngài K bảo tôi nhân lúc mọi người bỏ phiếu trong hội sở thì cài bom xuống dưới xe Chu Tử Cường và Điền Hạ Niên... Lái xe bình thường sẽ không có vấn đề gì, nhưng chỉ cần Chu Tử Cường tăng tốc lên đến vận tốc 180km/h thì sẽ lập tức kích nổ, mà Điền Hạ Niên ở phía sau nếu đột ngột phanh lại cũng sẽ phát nổ.”
Viên Mục Dã cảm thán: “Đúng là điên rồi... bảo sao khi nãy anh lại bảo A Hãn đột nhiên tăng tốc bỏ xa bọn họ, hóa ra chính là để Chu Tử Cường đuổi theo!”
Diệp Dĩ Nguy đột nhiên nói: “Kẻ chết ở trang trại là ai?”
Tiết Phương đáp ngay: “Là thế thân của ngài K...”
Không ngờ lúc này A Hãn lái xe ở phía trước lại lạnh giọng, nói: “Tiết Phương, mày nhiều lời rồi đấy...”
Sắc mặt Tiết Phương lập tức tái nhợt, sau đó cho dù Diệp Dĩ Nguy hỏi thế nào, gã cũng không chịu nói thêm nửa câu.
Diệp Dĩ Nguy thấy Tiết Phương chỉ là hổ giấy, cũng không thèm đôi co với gã nữa, anh ta bỏ dao xuống rồi nói với vẻ khinh miệt: “Tốt xấu gì cũng là người đứng thứ hai... mà chỉ có như vậy.”
Lúc này xe đã chạy hết cầu vượt, Viên Mục Dã lập tức quan sát đường xá xung quanh để phân tích khả năng nhảy ra khỏi xe chạy trốn, nhưng không ngờ A Hãn lại nhìn thấu tâm tư của cậu, hắn trầm giọng, nói: “Hiện giờ xe đang chạy với vận tốc hơn 120km/h, với tốc độ này mà nhảy xuống ngang với tự sát...”
Sau khi bị nhìn thấu, Viên Mục Dã cười khẽ, xấu hổ nói: “Tôi cũng cảm thấy vậy, cho nên cậu cứ tập trung lái xe đi, chúng tôi cũng không ngốc thế đâu.”
A Hãn không nói gì nữa, tiếp tục tập trung lái xe. Có điều Viên Mục Dã đột nhiên rất hiếu kỳ về hai anh em “Bưu Hãn” này. Theo lý mà nói, lão cáo già là người độc ác như vậy sẽ không có ai đi khăng khăng bán mạng cho lão chứ? Nhưng hai anh em này lại khác....