Viên Mục Dã nhìn quanh một vòng trong sân: “Không đâu! Căn nhà nhỏ của anh Sài bố trí rất độc đáo, nhìn là biết người rất biết cách sống...”
Lúc này An Tĩnh bưng ấm trà tới và nói: “Căn nhà của chúng tôi không thể sánh được với nhà của các cậu. Là gia đình bình dân thôi, có trang trí thế nào cũng không đáng coi, để các vị chê cười rồi.”
Thạch Lỗi giả vờ lấy cớ ngắm nhà cửa để đứng dậy tìm giếng cổ khắp nơi, nhưng ngó cả buổi lại chẳng tìm được gì.
“Bố cục chỗ anh chị cũng khá lắm mà? Tuy nhỏ một chút, nhưng thoạt nhìn rất lịch sự và tao nhã. Phía sau còn có sân không?” Thạch Lỗi hỏi dò.
An Tĩnh vừa rót trà cho mọi người vừa cười đáp: “Đúng là phía sau có một khoảnh sân nhỏ, nhưng bình thường chúng tôi chỉ dùng để chất đồ linh tinh, cho nên bừa bộn lắm, bởi vậy không mời các anh ra sau xem.”
Nghe vậy, Viên Mục Dã và Thạch Lỗi đã đoán được đại khái rồi, mặc kệ khoảnh sân phía sau có giếng cổ hay không, lối vào không gian dưới lòng đất kia chắc chắn là ở đó.
Lúc này trong nhà chợt vang lên tiếng trẻ con khóc, An Tĩnh vội bảo Sài Vũ: “Anh ngồi với khách nhé, em vào xem rồi ra.”
Thừa dịp An Tĩnh đi, Thạch Lỗi bỗng nhìn xoáy vào mắt Sài Vũ, sau đó nói bằng giọng trầm thấp: “Sài Vũ, giờ hãy trả lời câu hỏi của tôi, sân sau nhà các người có giếng cổ không?”
Sài Vũ vừa rồi còn cười hì hì đột nhiên mặt dại ra, nói bằng giọng đơ như khúc gỗ: “Sân sau nhà tôi có một cái giếng cổ, tổ tiên truyền lại quy tắc, không cho bất cứ người ngoài nào biết sự tồn tại của giếng cổ.”
Thạch Lỗi hỏi tiếp: “Làm sao để mở miệng giếng cổ kia?”
Ánh mắt Sài Vũ mơ màng, anh ta nói: “Trên vách giếng có một cái khoen sắt…”
Ai ngờ đúng lúc này, An Tĩnh đi ra khỏi phòng. Thấy thế, Thạch Lỗi lập tức búng tay, Sài Vũ bỗng tỉnh táo lại: “Vừa rồi anh nói cái gì?”
Thạch Lỗi cười bảo: “Tôi nói là hai vợ chồng anh chị vẫn sống ở đây từ xưa tới giờ à? Thời nay một khi thanh niên đã rời khỏi quê nhà ra ngoài đi học, hầu như đều không muốn trở về.”
Sài Vũ thở dài: “Chúng tôi thật lòng cảm thấy ở đây rất tốt, không giống bên ngoài… cả ngày hục hặc với nhau, anh lừa tôi gạt.”
Viên Mục Dã nhìn một chuỗi hành động bọ ngựa của Thạch Lỗi mà trong lòng khẽ kinh ngạc. Mặc dù trước kia cậu đã biết năng lực của Thạch Lỗi lợi hại hơn mình rất nhiều, nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy gã điều khiển người khác bằng ý thức nhẹ nhàng như vậy, vẫn làm cậu thấy hơi sốc.
Sau khi có được đáp án mình muốn, ba người nói chuyện phiếm bâng quơ vài câu rồi đứng dậy chào ra về. Trở lại xe, Viên Mục Dã nói với hai người bọn họ: “Nếu tôi không đoán nhầm, ắt hẳn mỗi nhà ở đây đều có một cái giếng cổ đi thông xuống lòng đất!”
Thạch Lỗi nhìn sang Viên Mục Dã: “Đêm qua trừ âm thanh chóp chép ra thì tôi chẳng thấy rõ cái gì. Cậu nói đám người này ăn những thứ kia điên cuồng như vậy có tác dụng gì hả?”
Viên Mục Dã lắc đầu, đáp: “Ai mà biết được? Cũng không loại trừ khả năng là thỏa mãn đam mê ăn uống, hoặc là tìm kiếm sự bất tử chăng? Hơn nữa ngày hôm qua tôi còn thấy một con quái vật giống con khỉ. Tôi hoàn toàn không có ấn tượng về chuyện đã xảy ra việc gì sau khi thứ kia nhào về phía tôi.”
Thạch Lỗi cũng nhớ ra, đúng là mình có nghe thấy Viên Mục Dã kêu lên một tiếng rồi mới không biết gì cả. Nghĩ đến đây, gã không khỏi cau mày lại: “Vậy đêm qua chúng ta trở về thế nào?!”
Viên Mục Dã cười khổ: “Mặc kệ là trở về như thế nào thì cũng không thể là tự mình trở về được. Hơn nữa, ngày hôm qua tôi còn bất cẩn va trúng một người rơi xuống ao máu, chỉ tiếc trước đây chúng ta chưa từng gặp tên đó, cho nên cũng không thể khẳng định anh ta còn sống hay không…”
Lúc này A Triết ngồi cạnh bực bội nói: “Đã mấy giờ rồi mà thợ sửa xe vẫn chưa tới nơi?”
Thạch Lỗi thấy đã gần hai tiếng kể từ khi gọi điện thoại cho đối phương rồi. Trước đấy chẳng phải đã bảo sẽ đến nhanh à? Thế là gã lại gọi cho đối phương lần nữa, nhưng lần này điện thoại kết nối được rồi mà mãi không thấy ai bắt máy.
Cúp điện thoại, sắc mặt Thạch Lỗi âm u, nặng trịch: “Xem ra chúng ta không thể đi ngay được rồi.”
A Triết kinh ngạc hỏi: “Sao? Điện thoại của thợ sửa xe cũng không gọi được à?”
Viên Mục Dã liếc nhìn những căn nhà cũ xung quanh, trong lòng chợt nảy sinh sự bất an mơ hồ, như thể có sức mạnh vô hình nào đó đang ngăn cản bọn họ rời thị trấn này.
Thạch Lỗi lạnh giọng nói: “Nếu không đi được thì buổi tối chúng ta sẽ gặp lại đám người kia. Tôi muốn xem thử bọn họ giả thần giả quỷ rốt cuộc là muốn làm gì?!”
Sau khi trời tối, cả ba người đều uống cà phê đen siêu đậm đặc mà A Triết thường dùng để nâng cao tinh thần khi lái xe đêm. Cả đám mở mắt thao láo… Đêm hôm qua, ban đầu là có tiếng trống quỷ quái, sau đó A Triết mới bị điều khiển mở giếng cổ ra, cho nên lúc này ba người bọn họ đều tập trung tinh thần, cẩn thận nghe tiếng động bên ngoài.
Để đề phòng tình huống của đêm hôm qua tái diễn, A Triết còn cố tình buộc một sợi dây thun vào cổ tay mình, để bản thân có thể giữ tỉnh táo bất cứ lúc nào vào thời khắc mấu chốt. Nhưng kỳ lạ là, ba người bọn họ đợi cả đêm lại chẳng xảy ra chuyện gì.
“Liệu có phải hai người đúng là nằm mơ không? Đã đợi cả đêm rồi, nào có tiếng trống gì đâu? Đến tiếng rắm cũng chẳng nghe thấy cái nào!” A Triết hà hơi, phàn nàn.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không thể nào. Anh từng thấy có hai người mơ cùng một giấc mơ chưa, hơn nữa còn có thể nói chuyện phiếm trong mơ với nhau nữa?!”
“Điều này chứng minh anh em đồng môn hai người có thần giao cách cảm đấy!” A Triết cười gian.
Thạch Lỗi cười gượng gạo: “Không dám nhận là thần giao cách cảm, nhưng chúng tôi không bị tiếng trống mê hoặc, cậu biết tại sao không?”
“Tại sao?” A Triết tò mò hỏi.
Thạch Lỗi nhướn mày, đáp: “Đó là bởi vì chỉ số thông minh của hai chúng tôi khá cao...”
A Triết nóng nảy: “Anh nói chỉ số thông minh của ai thấp hả?”
“Ai hỏi thì nói người đó!” Thạch Lỗi nói như muốn chọc người ta tức chết.
Viên Mục Dã thấy đã đến lúc này rồi mà hai người này còn có bụng dạ nói đùa thì không hài lòng: “Hai anh có thể im lặng một lát được không, ồn ào đến mức đầu óc tôi rối tung hết cả lên.”
Thạch Lỗi vỗ vai Viên Mục Dã: “Gặp chuyện đừng có hoảng. Sợ gì chứ? Cùng lắm thì ông đây giết chóc một phen, dù sao dao của tôi cũng không thấy máu một thời gian rồi.”
Viên Mục Dã phì cười: “Tôi còn tưởng rằng anh đã buông dao, lập địa thành phật rồi chứ? Sao ngày nào cũng ôm lòng muốn giết người nặng nề thế chứ?! Đừng nói tôi không cảnh cáo anh nhé, ở đây không phải nước M, phạm vào chuyện này thì tôi chẳng cứu kịp anh đâu đấy.”
Thạch Lỗi vươn vai: “Nếu không đi được thì một lát chúng ta lại đến nhà Sài Vũ chuyến nữa xem sao!”