Bỗng, Viên Mục Dã đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cậu bước từng bước đến chỗ tivi, miệng liên tục lẩm bẩm: “K bích... Tại sao mình lại thấy K bích này trông quen như vậy?”
Mặc dù lúc này tivi đã không còn quay cận cảnh lá bài K bích nữa, nhưng đôi mắt của Viên Mục Dã cứ như vẫn có thể nhìn thấy nó, cậu bước thẳng đến phía trước tivi, nhìn trừng trừng vào màn hình đang thay đổi liên tục và hỏi: “Tại sao lại là K bích chứ?”
Đoàn Phong thấy vậy vội vàng chạy đến giữ chặt Viên Mục Dã, anh ta muốn chuyển sự chú ý của cậu khỏi cái tivi, không ngờ Viên Mục Dã bất ngờ vùng ra, sau đó dùng hai tay ôm đầu rồi ngồi xổm xuống, toàn thân cậu run lẩy bẩy... Lão Lâm lập tức đứng dậy lấy trong túi ra một liều thuốc an thần và tiêm ngay cho Viên Mục Dã.
Trong phòng họp ở số 54, mọi người ngồi tại chỗ với vẻ mặt buồn thiu, bầu không khí khá nghiêm trọng, Trương Khai tỏ ra áy náy: “Tại sao tôi lại táy máy như thế chứ? Đáng ra không nên bật tivi!”
Đại Quân bèn an ủi: “Cái này cũng không thể trách cậu... Ai mà ngờ được Viên Mục Dã lại có phản ứng mạnh như vậy với lá bài K bích chứ?”
Đúng lúc này, có tiếng thét của Đoàn Phong vang lên trong hành lang, anh ta tức giận quát: “Tại sao lại xảy ra chuyện này, chẳng phải cậu đã nói là trí nhớ của Viên Mục Dã đã bị lấy đi sao? Tại vì sao mà cậu ấy lại có phản ứng mạnh như vậy khi nhìn thấy lá bài K bích?”
Giọng Thạch Lỗi qua điện thoại cũng không tốt: “Anh nói với tôi những thứ này làm gì? Lúc tôi giao người cho anh vẫn còn tốt đấy nhé... Tại sao mới chỉ một ngày mà đã phải tiêm thuốc an thần rồi?”
“Cậu ấy trở lại môi trường quen thuộc nên chắc chắn sẽ nhớ đến một số chuyện, tất cả chúng ta đã nghĩ đến mọi trường hợp, nhưng cậu đâu có nói cậu ấy không thể nhìn thấy lá bài K bích? Cái vụ rút ký ức chó chết của các người có đáng tin cậy không vậy?” Đoàn Phong chất vấn không hề nể nang.
Thạch Lỗi khẽ hừ một tiếng, sau đó nói với giọng cứng rắn: “Ngày mai tôi sẽ đi đón người, tình huống của cậu ta... không còn thích hợp ở lại trong nước nữa.”
Sau khi dập máy, Đoàn Phong đi vào phòng họp với khuôn mặt xanh mét, anh ta trầm giọng nói: “Ngày mai bọn họ qua đón cậu ấy...”
Đại Quân lo lắng hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ? Đâu thể để Viên Mục Dã cứ ngủ suốt như vậy?”
Tiến sĩ Lâm lắc đầu: “Lát nữa xem tình huống rồi tính tiếp, nếu cậu ấy thật sự nhớ ra điều gì đó thì tiêm thuốc an thần cũng không muộn...”
Cứ như vậy, Viên Mục Dã ngủ mê man đến tận buổi đêm dưới tác dụng của thuốc an thần, đến khi cậu choáng váng tỉnh dậy thì phát hiện mình đang nằm trong phòng quan sát của số 54...
Sau một thoáng đầu óc trống rỗng, Viên Mục Dã mơ màng ngồi dậy, cậu nhìn một vòng xung quanh và phát hiện trong phòng quan sát không có ai, vì vậy Viên Mục Dã đứng dậy và đi ra hành lang.
Lúc này, vừa đúng lúc Đoàn Phong đi từ trên tầng xuống, ánh mắt hai người chạm vào nhau, Đoàn Phong thoáng sửng sốt, sau đó anh ta lại khôi phục như bình thường: “Ồ, tỉnh rồi à!”
Viên Mục Dã cảm thấy đầu mình hơi đau, cậu day day mi tâm rồi hỏi: “Tại sao tôi lại ngủ trong phòng quan sát thế?”
“À... Trước đó lão Lâm đang kiểm tra thân thể cho cậu thì cậu ngủ thiếp đi, chúng tôi cũng không đánh thức cậu.” Đoàn Phong thuận mồm bịa chuyện.
Sắc mặt Viên Mục Dã hơi khó coi: “Trí nhớ của tôi gần đây có vẻ càng ngày càng kém, tại sao tôi chẳng nhớ chút nào về việc lão Lâm kiểm tra thân thể cho tôi vậy?”
Đoàn Phong giả vờ khẩn trương mà hỏi: “Thật à? Hình như chuyện này có liên quan đến chứng mất trí nhớ của cậu, trước đó lão Lâm đã nói là cậu không nên quá sốt ruột, bởi vì đôi khi càng lo lắng thì đầu óc lại càng rối, không bằng cứ thuận theo tự nhiên, chẳng nghĩ đến cái gì không phải sẽ tốt hơn sao?”
Viên Mục Dã hơi nhức đầu nên cũng không còn lòng dạ nào suy nghĩ về những lời Đoàn Phong nói, cậu chỉ xua tay với Đoàn Phong: “Không được rồi đội trưởng Đoàn... Đầu tôi đau kinh khủng, tôi về nhà trước đây.”
Đoàn Phong vội vàng giữ chặt Viên Mục Dã: “Đau đầu thì về nhà làm gì, mau vào phòng quan sát nằm trước đã... Để tôi đi gọi lão Lâm và bảo anh ta kiểm tra cho cậu.”
Viên Mục Dã định từ chối, nhưng nghĩ lại thì dù sao lão Lâm cũng là tiến sĩ y học, anh ta chữa đau đầu chắc cũng dễ như trở bàn tay, vì vậy Viên Mục Dã quay trở lại phòng quan sát...
Một lúc sau, lão Lâm chạy đến, trước tiên anh ta đo huyết áp và nhịp tim cho Viên Mục Dã và phát hiện cả hai đều hơi thấp, tình huống này thật sự có một chút khác thường, lão Lâm bèn liếc mắt ra hiệu bảo Đoàn Phong ở lại chỗ này, còn anh ta đẩy cửa bước ra ngoài.
Sau khi lão Lâm quay về văn phòng, anh ta liên lạc ngay với Thạch Lỗi và nói qua về tình hình hiện tại của Viên Mục Dã, đối phương nghe xong bèn trầm giọng, nói: “Trước tiên cứ cho cậu ta uống thuốc để ngủ một đêm, sáng mai chúng tôi sẽ đến đón người.”
Sau đó lão Lâm cầm một ống tiêm quay trở lại phòng quan sát và cười nói với Viên Mục Dã: “Cậu bị đau đầu là do huyết áp thấp, tôi sẽ tiêm cho cho cậu thuốc giảm đau, cậu nghỉ ngơi một đêm sẽ ổn thôi.”
Viên Mục Dã hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, cậu chủ động vươn tay ra để cho lão Lâm tiêm. Sau khi tiêm xong, Viên Mục Dã bỗng cảm thấy buồn ngủ đến mức không ngẩng đầu lên được, cậu bèn trực tiếp lăn ra ngủ trên bàn...
Lão Lâm thấy vậy thì nói với Đoàn Phong: “Nào, đưa cậu ấy về giường đi, tôi muốn nhìn lưng của cậu ấy một chút.”
Đoàn Phong hiểu ngay lão Lâm muốn làm gì, anh ta bế Viên Mục Dã sang chiếc giường bên cạnh, sau đó đỡ cậu ngồi dậy và cởi hết quần áo trên người cậu xuống... Lúc này lão Lâm mới tiến đến gần, anh ta cẩn thận quan sát phía sau lưng của Viên Mục Dã.
“Dấu vết màu hồng nhạt này là vết dao à?” Đoàn Phong hỏi nhỏ.
Lão Lâm đẩy mắt kính và nói: “Cậu không cần nói nhỏ như vậy đâu, cậu ấy không nghe được...”
Đoàn Phong hơi ngượng ngùng ho một tiếng, sau đó nói với âm lượng bình thường: “Vết dao này không nhỏ, có phải bọn họ đã xử lý qua một cách đặc biệt không?”
Lão Lâm gật đầu: “Chắc chắn là dùng công nghệ xóa sẹo tiên tiến nhất, nếu không làn da không thể mịn màng như vậy được...”
Đoàn Phong nghe xong cũng thấy bồn chồn: “Thế này đâu thể nhìn ra được cột sống của Viên có vấn đề gì?”
Lão Lâm thở dài, nói: “Chờ chút...” Rồi anh ta lấy ra một thiết bị cầm tay trong ngăn tủ, sau khi mở ra thì nhẹ nhàng dựa vào da lưng của Viên Mục Dã. Cùng lúc đó, chỉ thấy thiết bị đi đến đâu, phía dưới làn da của Viên Mục Dã sẽ hiện lên ánh sáng đỏ đến đó.
Đoàn Phong kinh ngạc: “Thật sự đã xử lý toàn bộ xương sống của Viên...”
Lão Lâm hơi kích động: “Nếu không, một người bị liệt toàn thân làm sao có thể khôi phục còn tốt hơn trước chứ?!”
Đoàn Phong hơi lo lắng: “Thứ này không phải bằng xương bằng thịt, sau này khó mà tránh được bị trục trặc hay đoản mạch gì đó, cứ như vậy thì Viên vĩnh viễn không thể rũ sạch quan hệ với đám người Thạch Lỗi.”