May mà Viên Mục Dã nhanh tay nhanh mắt, cậu đã dự đoán được nguy hiểm nên kéo Diệp Dĩ Nguy ra khỏi chỗ ngồi, sau đó nhanh chóng đẩy anh ta đến phía sau chiếc cột trong đình nghỉ mát... Nếu không, Diệp Dĩ Nguy đã thủng lỗ chỗ giống chiếc ghế anh ta ngồi rồi.
Lần này, đến cả Chu Tử Cường cũng không ngờ rằng bọn họ lại gặp tập kích ngay trong hang ổ của Điền Hạ Niên, hơn nữa mục tiêu của đối phương cực kỳ rõ ràng, đó chính là Diệp Dĩ Nguy, người thừa kế là nam giới...
Tên sát thủ thấy lần đầu không bắn trúng Diệp Dĩ Nguy nên quay người định bỏ chạy, kết quả là gã bị Chu Tử Cường bắn vào chân, cùng lúc đó thủ hạ của Điền Hạ Niên cũng chạy đến và trực tiếp đè tên sát thủ xuống đất.
Chu Tử Cường không giết người ngay tại chỗ vì muốn hỏi kẻ đứng sau là ai, không ngờ gã sát thủ này rất chuyên nghiệp, sau khi thấy mình không thể chạy thoát thì đã cắn nát túi độc trong miệng để tự sát.
Dù sao chuyện này cũng xảy ra ở địa bàn của Điền Hạ Niên, vì vậy hắn lập tức gọi người phụ trách đám thủ hạ ra hỏi, hóa ra tên sát thủ này vừa mới đến thôn vài ngày trước, tên sát thủ nói là họ hàng xa của nhà họ Vũ... Điền Hạ Niên nghe xong gật đầu, sau đó sai người đi gọi cả nhà họ Vũ đến.
Viên Mục Dã biết chuyện đến nước này đã xâm phạm đến ranh giới cuối cùng của Điền Hạ Niên, hôm nay người này đến đây để ám sát Diệp Dĩ Nguy, nhưng nếu ngày mai có người đến ám sát Điền Hạ Niên thì sao?
Không lâu sau, một người đàn ông gầy gò dẫn theo một người phụ nữ và một đứa trẻ đi tới, Viên Mục Dã nhìn trạng thái của đối phương thì phát hiện A Vũ này trông rất uể oải, có vẻ đây là một gã nghiện.
Người phụ nữ của A Vũ nhìn thấy thi thể trên mặt đất thì sợ hãi hét lên, sau khi nhìn rõ mặt đối phương, cô ta lại lao vào khóc. Sau khi hỏi mới biết, hóa ra tên sát thủ này là em họ của cô ta...
Điền Hạ Niên nghe xong bèn hiền lành nói: “A Vũ à, trong thôn có quy định của thôn, là không cho phép người ngoài vào, chẳng lẽ cậu không biết sao?”
A Vũ rụt rè nói: “Chú Ba, cháu biết sai rồi... Đều là do bà vợ của cháu, người kia là anh em bên dì của cô ấy, nó nói làm ăn bên ngoài nợ khá nhiều nên muốn tìm một nghề kiếm tiền nhanh chóng. Chú cũng biết sức khỏe của cháu rồi đấy, cháu không thể làm được việc nặng, vì vậy mới bảo thằng em bên nhà vợ đến giúp đỡ một chút. Nhưng cháu không hề biết nó có ý đồ xấu! Nếu biết trước thằng này khốn nạn như vậy, cho dù có đánh chết cháu thì cháu cũng không dám để nó đến thôn của chúng ta!”
Điền Hạ Niên gật đầu: “A Vũ, theo lý thuyết thì ông của cháu là chú họ của chú, chuyện chúng ta là người một nhà là sự thật không thể chối cãi. Nhưng trong thôn có quy định riêng của nó, bây giờ các người vi phạm quy định đó, chú cũng không thể vì cháu là người nhà mà giữ gìn cháu được, nếu không sẽ chẳng quản lý nổi cái thôn làng này.”
A Vũ sợ đến mức quỳ xuống ngay tại chỗ, sau đó liên tục vái lạy Điền Hạ Niên: “Chú ba tha mạng! Chú ba tha mạng! Con nhà cháu vẫn còn nhỏ, vợ cháu cũng còn trẻ, nếu như cháu chết, vậy mẹ con họ phải sống thế nào?”
Điền Hạ Niên suy nghĩ một chút, sau đó nói với vẻ khó khăn: “Cũng đúng... Vậy hãy cùng nhau lên đường đi!”
Viên Mục Dã và Diệp Dĩ Nguy ở bên cạnh nghe vậy đều sững sờ, dù biết Điền Hạ Niên trước giờ không phải người tốt lành gì, nhưng không ngờ hắn lại tàn ác đến mức xử tử cả ba người nhà A Vũ... Viên Mục Dã đang định tiến lên ngăn cản thì lại bị Chu Tử Cường ngăn lại và ra hiệu cho cậu đừng làm ẩu.
Cuối cùng, Diệp Dĩ Nguy là người lên tiếng trước: “Anh Điền, sao phải tức giận như thế? Chẳng phải tôi vẫn ổn sao? Tôi thấy gia đình của A Vũ thật sự không biết gì hết, nếu vì tôi mà khiến cả nhà họ phải trả giá bằng mạng sống, thế thì tội lỗi của tôi lớn lắm.”
Viên Mục Dã nghĩ rằng Diệp Dĩ Nguy đã lên tiếng thì Điền Hạ Niên sẽ nể mặt anh ta, không ngờ Điền Hạ Niên nghe xong lại cười và bảo: “Cậu Nguy đúng là người nhân hậu, họ Điền tôi rất cảm động, nhưng quy định ở đây không thể vi phạm được. Mặc dù điều kiện trong thôn đơn sơ, nhưng mọi người lại rất đoàn kết... Nếu hôm nay tôi phá lệ đối với gia đình A Vũ, vậy thì lòng người sẽ tan rã.”
Ý của Điền Hạ Niên rất rõ ràng, chuyện này không liên quan đến một mình Diệp Dĩ Nguy mà nó còn liên quan đến lòng tin trong thôn, vì vậy quy tắc không thể phá và gia đình A Vũ buộc phải chết.
Mặc dù Viên Mục Dã và Diệp Dĩ Nguy đều quan tâm đến việc cứu người, nhưng bọn họ còn chưa tự cứu nổi chính mình thì làm sao có thể cứu được người khác chứ?
Sáng sớm hôm sau, thi thể ba người nhà A Vũ và tên sát thủ bị treo trên một cây cao su to trong rừng cao su, mọi người trong thôn khi đi ngang qua đây đều nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của họ trước khi chết...
Kiểu cảnh cáo như thế này còn hữu ích hơn bất kỳ quy tắc nào, nỗi sợ hãi cái chết đã in sâu vào trái tim mỗi người dân trong làng. Viên Mục Dã hiểu rất rõ, đó chính là hiệu quả mà Điền Hạ Niên muốn, những người dân trong làng đều biết kết cục khi xúc phạm ranh giới cuối cùng của hắn.
Sau khi chuyện này xảy ra, người dân trong làng nhìn thấy mấy người Viên Mục Dã cứ như nhìn thấy ma, bọn họ sẽ né tránh từ xa chứ không nhiệt tình hiếu khách như ban đầu nữa. Còn thi thể gia đình A Vũ vẫn bị treo ở chỗ đó, nó vẫn chưa bị hạ xuống cho đến tận lúc mấy người Viên Mục Dã rời đi...
Chu Tử Cường và gã nham hiểm Điền Hạ Niên thương lượng thêm vài ngày nữa, cuối cùng đặt ra kế hoạch cuối cùng, Điền Hạ Niên sẽ ra mặt liên lạc với những thành viên khác trong gia tộc, để bọn họ ra sức ủng hộ Diệp Dĩ Nguy thừa kế toàn bộ tài sản và thế lực của lão K.
Vì có bài học lần này, Chu Tử Cường càng trở nên cẩn thận hơn, thậm chí vì muốn gây hoang mang cho đối phương mà gã đã sai thuộc hạ chạy về trụ sở chính theo lộ trình ban đầu, còn Chu Tử Cường thì dẫn theo mấy tên tay sai đắc lực cùng với đám người Viên Mục Dã đi sang tuyến đường hoàn toàn mới.
Trong lúc này, Viên Mục Dã cũng từng nghĩ đến việc bỏ trốn cùng Diệp Dĩ Nguy khi số người bên cạnh Chu Tử Cường không nhiều, nhưng sau khi tính toán thật cẩn thận, bọn họ vẫn không lựa chọn làm như vậy... Đầu tiên, kể cả Diệp Dĩ Nguy có trốn được lần này thì sau này sẽ thế nào? Diệp Dĩ Nguy là báu vật mà mọi thế lực khắp nơi đều tranh giành, anh ta sẽ chẳng có ngày nào được yên bình cả.
Ngoài ra bọn họ còn phải dẫn theo Khánh Nhi, hiện giờ đầu óc của cô gái này rất kỳ quái, Viên Mục Dã và Diệp Dĩ Nguy đều không rõ cô ta đang nghĩ gì? Hơn nữa Khánh Nhi dường như không muốn thoát khỏi những chuyện này, cho dù cô ta có đồng ý đi cùng với họ thì cũng chẳng có gì bảo đảm không có chuyện xảy ra trong tương lai.
Vài ngày sau, Chu Tử Cường dẫn đám người Viên Mục Dã và Diệp Dĩ Nguy đi vòng vèo, cuối cùng cũng đến trụ sở của gia tộc Bích ở thủ đô nước M, sở dĩ Chu Tử Cường mất vài ngày mới chạy đến, là vì gã muốn Điền Hạ Niên có thời gian thực hiện kế hoạch đã bàn lúc trước...