Lúc này Viên Mục Dã mới hiểu, nguyên nhân khiến A Lai làm như vậy là vì chất nhầy trên người cậu ta có thể cầm được máu... Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã giơ tay ra bôi chất nhầy lên những vết thương nhỏ hơn trên người Đoàn Phong, những vết thương đó thực sự không chảy máu nữa.
Đoàn Phong hét ầm lên: “Cậu có thôi đi không? Vẫn còn muốn tôi phải chịu đựng sự kinh tởm này đúng không?”
Viên Mục Dã vội đè anh ta xuống rồi bảo: “Anh đừng nhúc nhích, thứ này là để cầm máu, người ta cũng có ý tốt đấy!”
Mặc dù Đoàn Phong hơi ngạc nhiên, nhưng anh ta vẫn tỏ ra kinh tởm: “Cậu để tôi chết đi còn hơn!”
Viên Mục Dã thấy vết thương của Đoàn Phong cuối cùng cũng ngừng chảy máu, thế là cậu muốn tranh thủ lúc này để quan sát tình huống của hòn đảo. Nhưng khi Viên Mục Dã vừa đứng dậy, cậu thấy có một con cá đang vùng vẫy ở chỗ gần rìa hòn đảo...
Viên Mục Dã lạnh lùng nói: “Con cá lớn đó thật sự vẫn chưa rời đi...”
Đoàn Phong nghe cậu nói vậy thì muốn ngồi lên nhìn xem, nhưng lại bị Viên Mục Dã đè xuống: “Anh ngoan ngoãn một lúc đi, máu vừa mới ngừng chảy thôi đấy!”
Đoàn Phong tức giận nói: “Hôm nay tôi nhất định phải giết nó!”
Viên Mục Dã buồn cười quá: “Con cá lớn đó cũng nghĩ thế đấy.”
Thời gian dần trôi qua, con cá lớn vẫn ở gần hòn đảo và không có ý định rời đi. Trong lòng Viên Mục Dã biết rằng, nếu bọn họ muốn trốn thoát thì... hoặc chờ đến khi trời sáng, hoặc là đợi cứu viện, để xem cái nào đến trước. May mà vết thương trên người Đoàn Phong đã bắt đầu khép lại, với tố chất thân thể của anh ta, đợi đến lúc cứu viện chạy tới thì cũng đã hồi phục được kha khá rồi.
A Lai vẫn ngồi bên cạnh canh gác rất cẩn thận mà không dám đến gần, Viên Mục Dã sợ cậu ta ở gần rìa đảo thì sẽ bị con cá đen lớn tấn công, vì vậy cậu nhẹ nhàng nói với A Lai: “A Lai, cậu đến gần chúng tôi một chút, đừng đứng gần mặt nước quá.”
A Lai nghe vậy bèn tiến một bước nhỏ về phía Viên Mục Dã, nhưng cậu ta vẫn không dám đến quá gần, Viên Mục Dã thấy thế cười hỏi: “Cậu đã từng gặp hai con cá lớn đó trong hồ bao giờ chưa?”
A Lai khẽ gật đầu, sau đó cậu ta chỉ vào một dấu vết ở chân, Viên Mục Dã nhìn kỹ thì phát hiện đó là một vết sẹo đã lành từ lâu...
“Do con cá đen lớn cắn à?” Viên Mục Dã hỏi.
A Lai khẽ gật đầu, sau đó làm động tác giương nanh múa vuốt, có vẻ như cậu ta đang miêu tả cảnh tượng lúc đó cho Viên Mục Dã... Viên Mục Dã biết con cá đen có tốc độ rất nhanh, A Lai có thể trốn thoát khỏi miệng của nó, điều đó chứng tỏ A Lai ở trong nước cũng không phải một con gà yếu đuối.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã giơ ngón cái lên khen A Lai: “Cậu giỏi thật!”
Có lẽ đây là lần đầu tiên được người lạ khen nên A Lai có vẻ hơi ngượng ngùng, đầu tiên cậu ta nhìn vết sẹo ở chân, sau đó nhanh chóng lấy tay vẽ lên nó...
Lúc đầu, Viên Mục Dã cũng không hiểu A Lai muốn biểu đạt điều gì, nhưng sau khi thấy A Lai lặp đi lặp lại vài lần, cậu chợt nhận ra A Lai đang nói da của mình quá trơn nên con cá đen lớn không ngậm được.
Đoàn Phong nằm dưới đất nhìn thấy cảnh này mà cảm thấy buồn rầu, anh ta không ngờ thứ dịch nhầy phủ đầy toàn thân kia lại có thể giúp giữ được mạng sống vào lúc nguy cấp...
Đêm dài đằng đẵng, Viên Mục Dã và A Lai ”một người khoa tay một người đoán”, bọn họ cứ làm như vậy đến tận bình minh. Con cá đen luôn bơi xung quanh hòn đảo cũng biến mất không thấy đâu nữa... Cho đến khi Viên Mục Dã nghe thấy tiếng ồn ào từ phía bờ, cậu mới xác định Trương Khai và Đại Quân đã dẫn người đến cứu.
Viên Mục Dã thấy thế bèn đứng lên và hét to: “Chúng tôi ở đây” Sau đó cậu không quên dặn dò A Lai đang ngồi xổm ở bên cạnh: “Lát nữa cậu phải nấp kỹ đấy, đừng để họ phát hiện.”
A Lai cũng thông minh, cậu ta lập tức nấp trong đám lau sậy không dám thò đầu ra ngoài. Không lâu sau, Trương Khai và Giả Văn Hạo đã chèo thuyền cao su đến, bọn họ thấy toàn thân Đoàn Phong bê bết máu thì giật cả mình.
Đoàn Phong thấy thế vừa cười vừa nói: “Đừng sợ, không phải máu của tôi đâu, đó là máu của một con cá lớn khác!”
Trương Khai khiếp sợ, hỏi: “Anh lại làm thịt một con cá lớn khác à?”
Đoàn Phong bất đắc dĩ lắc đầu: “Chưa xử lý được, chỉ đâm mù một mắt của nó thôi...”
Giả Văn Hạo tỏ ra ngưỡng mộ: “Thế cũng đã rất giỏi rồi!”
Thấy vẻ mặt đắc ý của Đoàn Phong, Viên Mục Dã cũng không muốn vạch trần cái dáng vẻ bị cá lớn cắn hôm qua của anh ta nên thúc giục: “Mau lên thuyền đi, trên người của anh vẫn còn vết thương, phải xử lý qua mới được.”
Sau đó Viên Mục Dã đỡ Đoàn Phong lên thuyền cao su, Trương Khai đang muốn vươn tay đón Đoàn Phong, nhưng cậu ta vừa đến gần thì đã cau mày hỏi: “Đội trưởng Đoàn, sao anh thối thế?”
Đoàn Phong cáu quá: “Cậu thử lăn một vòng trong bùn với con cá đen lớn đó xem, tôi cam đoan cậu còn thối hơn tôi!”
Sau khi tất cả đều lên thuyền cao su, Giả Văn Hạo khéo léo chèo thuyền về phía bờ. Lúc trước trời tối nên không phát hiện, hóa ra hòn đảo nhỏ của mấy người Viên Mục Dã chỉ cách bờ một đoạn.
Lúc này, Viên Mục Dã không nhịn được mà liếc nhìn hòn đảo nhỏ phía sau, bởi vì cậu có thể cảm nhận được A Lai đang nhìn bọn họ rời đi... Viên Mục Dã biết A Lai cứ trốn ở hồ hoang cũng không ổn, sớm muộn cũng sẽ có ngày cậu ta bị mọi người phát hiện.
Mặc dù A Lai sẽ không làm hại du khách, nhưng nếu bị người khác phát hiện thì tình cảnh của cậu ta không thể khá hơn bây giờ. Con người luôn sợ hãi những điều mình chưa biết, trong hầu hết các trường hợp, bọn họ sẽ làm một số việc ngu ngốc khi bị cảm giác sợ hãi chi phối...
Đến lúc đó, mọi chuyện có thể sẽ vượt qua khỏi tầm kiểm soát của chị vợ A Quang và số 54. Vì vậy, Viên Mục Dã phải tìm ra một biện pháp giải quyết ổn thỏa cho A Lai, dù sao để cậu ta ẩn nấp suốt ngày ở chỗ này cũng không công bằng.
Viên Mục Dã đang suy nghĩ miên man thì cảm thấy chiếc thuyền cao su lắc lư dữ dội, cậu vội vàng nhìn về phía mặt nước và thấy con cá đen đã biến mất trước đó đang bơi cách họ không xa...
Mọi người đều giật mình, đến cả Viên Mục Dã cũng không ngờ con này lại chạy ra ngoài vào ban ngày để trả thù. Chiếc thuyền cứu hộ bằng cao su không thể chịu đựng được sự va chạm của con cá lớn, chắc chỉ vài lần là sẽ bị chìm.
Đoàn Phong bỗng đứng dậy và nói: “Con khốn này đến tìm tôi, để tôi xuống nước kéo nó đi, mọi người tranh thủ chèo vào bờ!”
Viên Mục Dã giữ anh ta lại: “Anh điên rồi à, trên người anh vẫn còn vết thương đấy!”
Nhưng Đoàn Phong không chịu nghe lời Viên Mục Dã, anh ta hất tay cậu ra rồi nhảy thẳng xuống hồ...