Sau khi chạy vào đường núi, chiếc xe lại chạy hơn một giờ nữa, Viên Mục Dã nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, cậu càng ngày càng nghi ngờ không biết đây là khu nghỉ dưỡng tư nhân gì? Trông nó rõ ràng là nhà tù tư nhân được xây giữa rừng sâu mà!
Chiếc xe của Viên Mục Dã cuối cùng cũng lái vào một trang viên trên núi với rất nhiều lính canh, sự chặt chẽ trong việc phòng thủ ở nơi này vượt xa sức tưởng tượng của Viên Mục Dã, đến cả gã thủ lĩnh đầu đinh và đám thủ hạ cũng phải giao nộp toàn bộ vũ khí và thiết bị liên lạc trên người.
Sau đó lại có người dẫn gã thủ lĩnh đầu đinh và Viên Mục Dã đi vào một tòa nhà đơn độc, bọn họ gặp một người đàn ông gầy gò hơn năm mươi tuổi, Viên Mục Dã thấy đối phương ăn nói không tầm thường thì đoán chắc người này chính là lão cha độc ác của Diệp Dĩ Nguy.
Người đàn ông hiền hòa nói: “Xin chào cậu Viên, cậu mau ngồi đi... Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau.”
Nếu như không biết trước thân phận của đối phương, Viên Mục Dã chắc chắn sẽ nghĩ rằng người này chỉ là một ông già giàu có thích sống ẩn dật mà thôi...
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã cười đáp lại: “Ngài K khách sáo quá, Viên Mục Dã này có tài đức gì mà khiến ngài quan tâm đến thế?”
Ngài K khẽ mỉm cười: “Cậu Viên đừng quá khiêm tốn, sự tồn tại của cậu rất quan trọng đối với tôi... Cậu cũng không cần lo lắng, mấy ngày nay cứ nghỉ ngơi thật tốt đi, hoàn cảnh ở đây không tồi đâu!”
Lúc này, có một cô gái bê trà và bánh vào, sau khi cẩn thận đặt trà bánh lên bàn, cô ta nhẹ nhàng nói: “Ngài Viên, xin mời dùng...”
Viên Mục Dã phát hiện, cô gái này từ khi bước vào chưa từng dám ngẩng đầu nhìn những người trong phòng, xem ra ngài K này không hề hiền lành như mặt ngoài...
Viên Mục Dã cười khổ: “Ngài K khách sáo quá, hoàn cảnh ở chỗ này đúng là rất tốt, nhưng tôi chỉ là một người bình thường, tự nhiên lại được hưởng thụ những thứ này... Thật sự khiến tôi hơi có cảm giác lo lắng đấy.”
Ngài K mỉm cười, ông ta nhìn sang gã thủ lĩnh đầu đinh và bảo: “Cường Tử, cậu có tiếp đón cậu Viên chu đáo không đấy?”
Gã đầu đinh lập tức cung kính đáp: “Ngài K yên tâm, trên đường đi chúng tôi luôn tiếp đón một cách lịch sự, tuyệt đối không hề xúc phạm gì đến cậu Viên...”
Khi Viên Mục Dã nghe được tên gã đầu đinh này là Cường Tử, cậu thấy cái tên này chẳng hợp với khí chất của gã gì cả! Mặc dù đúng là cả đoạn đường đi Cường Tử đối xử với cậu rất lịch sự, nhưng gã đã tự động bỏ qua đoạn gã giết mấy tên cướp kia...
Bây giờ Cường Tử nói như vậy, Viên Mục Dã tự nhiên không làm gã mất mặt, cậu đành gật đầu, cười bảo: “Anh Cường đúng là rất chăm sóc cho tôi trên đường đi, tôi còn chưa cảm ơn anh ấy đã cứu tôi từ trong tay mấy kẻ ác độc kia.”
Ngài K ngạc nhiên, sau đó hỏi Cường Tử: “Còn có chuyện này nữa à?”
Cường Tử gật đầu: “Ngài K yên tâm, chỉ là mấy tên côn đồ nhỏ thôi...”
Ngài K nhìn Viên Mục Dã và nói: “Cậu Viên cần gì thì cứ nói, chỉ cần trong khả năng của tôi... Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp cậu giải quyết.”
Viên Mục Dã mỉm cười: “Tôi xin nhận lòng tốt của ngài K, nhưng không biết ngài có thể giúp tôi giải đáp một chút nghi ngờ trong lòng không?”
Ngài K dường như đã đoán được Viên Mục Dã sẽ hỏi như vậy, ông ta liếc mắt nhìn Cường Tử, đối phương lập tức hiểu ý: “Hai vị cứ từ từ nói chuyện, tôi đi ra ngoài trước.”
Sau khi đi ra ngoài, Cường Tử tiện tay đóng cửa lại, trong phòng bây giờ chỉ còn lại Viên Mục Dã và lão K. Trong phút chốc, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Viên Mục Dã, cậu định bắt cóc ngài K này rồi trực tiếp chạy trốn... Nhưng Viên Mục Dã nhanh chóng bỏ ngay suy nghĩ đó đi, bởi vì đối phương đã dám ngồi một mình với cậu thì đương nhiên đã có sự chuẩn bị, nếu hấp tấp ra tay có lẽ kết cục sẽ rất thảm.
Vì vậy, Viên Mục Dã bình thản nói: “Ngài K, ngài có thể cho tôi biết tại sao lại mất công mất sức mời một người vô danh tiểu tốt như tôi đến đây không?”
Ngài K mỉm cười rồi chỉ vào chén trà và nói: “Cứ bình tĩnh, chúng ta vừa uống trà vừa nói...”
Bây giờ đối phương là người chiếm ưu thế, cho nên Viên Mục Dã có nóng nảy thế nào thì cũng chẳng làm được gì, cậu đành phải nhẫn nại nhấp một ngụm trà: “Tôi là người thích nói thẳng nên xin ngài K đừng trách. Hai chúng ta từ trước đến giờ không hề quen biết, lúc anh Cường đến tìm tôi, tôi cảm thấy liệu ngài có tìm nhầm người hay không? Nhưng sau khi nhìn tài liệu trong tay anh ta, tôi mới tin người mà ngài muốn tìm chính là Viên Mục Dã này... Vì vậy tôi muốn hỏi ngài K rằng trước đây tôi đã làm gì xúc phạm đến ngài sao?”
Ngài K nghe xong bèn đặt chén trà xuống rồi cười đáp: “Cậu Viên lo lắng quá rồi, tôi thật sự chỉ muốn mời cậu đến khu nghỉ dưỡng này ở vài ngày. Về phần sự liên quan giữa chúng ta... cũng không phải là không có, người bạn thân Diệp Dĩ Nguy của cậu là con trai của tôi.”
Nghe đối phương nói như vậy, Viên Mục Dã cảm thấy ngứa răng vô cùng, nhưng trên mặt lại tỏ ra ngạc nhiên, hỏi: “Ngài là cha của Diệp Dĩ Nguy? Tại sao có thể như vậy được?”
Ngài K khẽ thở dài: “Chuyện này dài dòng lắm, tóm lại thì nó đúng là con ruột của tôi, nhưng gần đây giữa chúng tôi có một số hiểu lầm nên sinh ra hiềm khích, nó luôn không muốn gặp tôi, vì vậy tôi mới nghĩ cách mời cậu về đây để giúp tôi khuyên nó một chút...”
Viên Mục Dã giả vờ sốc và hỏi: “Ngài nói gì cơ? Diệp Dĩ Nguy... Còn sống? Sao có thể chứ? Vậy bây giờ anh ấy đang ở đâu? Tôi muốn gặp anh ấy ngay lập tức!”
Ngài K nghi ngờ hỏi: “Cậu... không biết nó còn sống à?”
Viên Mục Dã ngơ ngác lắc đầu: “Làm sao anh ấy có thể còn sống được? Chúng tôi đã tìm trên biển mấy ngày mấy đêm, nhưng thậm chí còn không tìm được xác của anh ấy...”
Ngài K thở dài: “Chuyện này không thể nói rõ trong một hai câu được, nhưng tôi có thể nói với cậu một cách có trách nhiệm rằng nó vẫn còn sống, hơn nữa chính tôi đã cứu nó, nhưng bây giờ nó đang ở đâu... thì tôi cũng không biết.”
Viên Mục Dã không giấu nổi sự vui sướng: “Còn sống là tốt rồi... Nhưng đã như vậy thì ngài mời tôi về đây có ích lợi gì?”
Ngài K bèn giải thích: “Tình cảm giữa hai cha con chúng tôi rất sâu đậm, mặc dù Diệp Dĩ Nguy rất giận tôi, nhưng tôi luôn cảm thấy nó đang ở gần đây, chỉ là nó không muốn xuất hiện mà thôi, vì vậy tôi mới muốn mời cậu về, có thể nó sẽ nể mặt cậu mà về nhà chăng?”
Nghe Ngài K nói như vậy, Viên Mục Dã không nhịn được mà thầm cười khẩy, tình cha con sâu đậm gì chứ, nếu để Diệp Dĩ Nguy nghe thấy câu này, liệu anh ta có cười đến rơi cả mắt kính không nhỉ?