Diệp Dĩ Nguy cười khổ: “Đến lúc này rồi mà cậu vẫn còn tâm trạng nói đùa?”
Viên Mục Dã cũng không ngờ mình đã bơi được ra ngoài rồi lại bị bắt về, cậu cũng bất đắc dĩ nói: “Vui vẻ cũng là một ngày, không vui cũng là một ngày, cho dù thế nào thời gian vẫn tiến về phía trước không phải sao?”
Bởi vì Viên Mục Dã bị gãy chân, nên trong khoảng thời gian ngắn hai người họ đương nhiên không có cách nào rời khỏi khu nghỉ dưỡng, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao ngài K cố ý để anh Cường đánh gãy chân trái của Viên Mục Dã... Nhưng không thể rời đi không có nghĩa hai người không lên kế hoạch chạy trốn.
Có điều, sau khi bắt được Diệp Dĩ Nguy, ngài K lập tức tăng cấp độ bảo vệ trong khu nghỉ dưỡng, Viên Mục Dã hiểu rõ đối phương quyết tâm không để Diệp Dĩ Nguy có cơ hội bỏ trốn nữa, thế là một biện pháp làm một mẻ khỏe cả đời đã dần dần nảy sinh trong lòng Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã biết ngài K là kẻ lòng dạ độc ác, sự tồn tại của ông ta với Diệp Dĩ Nguy hay với người khác đều là tai họa, so với việc đợi đến lúc quả thận của ông ta hết hạn sử dụng rồi sử dụng Diệp Dĩ Nguy như ngân hàng tạng sống... thì không bằng tìm cơ hội diệt trừ lão cặn bã này đi.
Có điều, trong lòng Viên Mục Dã nghĩ như vậy nhưng cũng không nói ý định này của mình cho Diệp Dĩ Nguy biết, không phải vì cậu lo lắng anh ta sẽ phản đối, mà ngược lại, cậu sợ rằng anh ta sẽ đồng ý, thậm chí còn muốn gia nhập kế hoạch này.
Tuy nói ngài K không có nhân tính, cũng chưa từng đối đãi với Diệp Dĩ Nguy như người thân, nhưng tội danh “giết cha” này đối với Diệp Dĩ Nguy quá nặng nề, cho dù cuối cùng tất cả mọi người đều biết ngài K là kẻ tội đồ đáng chết vạn lần, nhưng người kết thúc mạng sống của lão ta tuyệt đối không thể là Diệp Dĩ Nguy.
Cũng không phải Viên Mục Dã sợ Diệp Dĩ Nguy phải nhận chế tài của pháp luật, mà sợ rằng anh ta sẽ không bước qua được lằn ranh đạo đức của chính mình... Bởi vì, mặc dù bề ngoài Diệp Dĩ Nguy luôn tỏ ra lạnh nhạt xa cách, nhưng Viên Mục Dã biết trong lòng anh ta vô cùng khao khát tình thân.
Một người như vậy, sao có thể để anh ta tự tay giết chính cha ruột của mình được? Cho nên chuyện này chỉ có thể do Viên Mục Dã làm, cũng coi như báo thù cho cái chân bị gãy của cậu!
Sau hôm phẫu thuật, Diệp Dĩ Nguy đẩy Viên Mục Dã đi dạo trong khu nghỉ dưỡng, mặc dù hai người hiện giờ đang bị giam lỏng, nhưng vẫn có thể tự do hoạt động bên trong phạm vi khu nghỉ dưỡng... giống như đám khỉ núi ở trong vườn bách thú vậy.
Diệp Dĩ Nguy áy náy nói: “Xin lỗi cậu, cuối cùng vẫn kéo cậu vào chuyện này.”
Viên Mục Dã giả vờ tức giận: “Bây giờ anh nói vậy có ý nghĩa gì không? Ai bảo lúc trước anh đến tìm tôi không nói rõ hết cơ, cứ giấu giấu giếm giếm...”
Diệp Dĩ Nguy thở dài: “Tôi vốn nghĩ rằng cậu biết càng ít thì càng an toàn... kết quả tôi đã đánh giá quá thấp thủ đoạn độc ác của lão già kia.”
Viên Mục Dã cũng không biết nên nói như thế nào: “Anh nói xem có phải anh rất ngốc không? Phát hiện ra tôi bị lão cáo già này bắt đi vì sao không liên hệ với bọn Đoàn Phong trước? Cứ nhất định phải đơn thương độc mã đến cứu tôi? Anh nghĩ mình là đại hiệp à? Bây giờ vui rồi, hai chúng ta đều bị nhốt ở đây cả?”
Không ngờ Diệp Dĩ Nguy lại lắc đầu: “Đó là vì cậu không biết thủ đoạn của ông ta thôi... một khi tôi liên hệ với bọn Đoàn Phong, thì sẽ phải nói rõ ông ta là ai, thân phận của ông ta ở trong nước rất mẫn cảm, một khi biết được hành tung của mình bị tiết lộ, rất có thể ông ta sẽ giết người diệt khẩu! Cho nên tôi không thể mạo hiểm tính mạng của cậu được!”
Viên Mục Dã thấy cũng đúng, lão cáo già này làm việc quyết tuyệt như thế, không phải là không thể làm ra loại chuyện như vậy, nhưng nghĩ đến chuyện Diệp Dĩ Nguy tự chui đầu vào lưới cậu vẫn tức giận: “Vậy anh có thể mạo hiểm tính mạng của chính mình sao? Anh có nghĩ đến việc rơi vào tay ông ta lần nữa sẽ có kết cục như thế nào chưa?”
“Còn có thể như thế nào... giam lỏng chung thân thôi, có điều trong thời gian ngắn tôi cũng chưa chết được, dù sao thận của anh đây vẫn quan trọng lắm.” Diệp Dĩ Nguy nhún vai.
Viên Mục Dã bị chọc cười: “Được, vẫn còn nói đùa được... Từ hôm qua nhìn thấy anh, mặt mũi anh lúc nào cũng căng thẳng, tôi còn nghi ngờ không biết có khi nào anh cướp một khẩu súng rồi cùng tôi đồng quy vu tận không.”
Lúc này hai người đi đến một vườn đào, Diệp Dĩ Nguy thấy phong cảnh nơi này cũng đẹp nên đẩy xe lăn đến bên dưới một gốc đào đầy hoa: “Phong cảnh nơi này cũng được, tránh xa đống camera chết tiệt kia một chút...”
Viên Mục Dã nghe xong thì nhớ ra Diệp Dĩ Nguy đã từng ở đây một thời gian, đương nhiên hiểu rõ hoàn cảnh nơi này, cậu tò mò hỏi: “Trước kia làm sao anh biết cống thoát nước bên dưới đáy hồ nhân tạo có thể trốn thoát ra ngoài?”
Không ngờ Diệp Dĩ Nguy lại dùng vẻ mặt nghiêm túc nói với cậu: “Ý trời không thể tiết lộ...”
Viên Mục Dã tức giận: “Cút! Bây giờ cả thế giới đều biết anh ra vào từ chỗ đấy rồi, còn ý trời không thể tiết lộ nữa?”
Diệp Dĩ Nguy cười khẽ, sau đó cúi người thì thầm bên tai Viên Mục Dã: “Thật ra, khu nghỉ dưỡng này nhìn bề ngoài thì có vẻ vững chắc, nhưng thực ra vẫn có rất nhiều lỗ hổng, hiện giờ cậu cứ yên tâm dưỡng chân đi, chờ đến khi cậu có thể chạy nhảy... tôi sẽ đưa cậu an toàn rời khỏi đây.”
Viên Mục Dã buồn chán tựa vào xe lăn: “Tôi đã ở đây mấy ngày rồi, ở nhà chắc cũng rối lên rồi...”
“Yên tâm đi, cho dù bọn họ lo lắng thế nào cũng không thể tra ra K Bích đã bắt cậu đâu!” Diệp Dĩ Nguy nói.
Viên Mục Dã nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Chưa chắc đâu... lần đầu tiên lão cáo già này sai người bắt tôi, bọn Thạch Lỗi cũng có mặt ở đó, ngay lúc ấy bọn họ đã biết thân phận thật của lão ta rồi, có điều không nói cặn kẽ cho tôi biết thôi. Nếu bọn Đoàn Phong mãi không tìm được tin tức của tôi nhất định sẽ cho rằng tôi bị ông đàn anh kia mang đi, một khi bọn họ tìm đến Thạch Lỗi thì đương nhiên sẽ biết đến đại danh K Bích.”
Diệp Dĩ Nguy cau mày: “Nếu đã như vậy thì thời gian để cậu dưỡng thương không nhiều đâu.”
Mặc dù thể trạng của Viên Mục Dã khác với người bình thường, nhưng muốn vết thương ở chân khỏi hẳn cũng phải chờ thêm mười ngày tám ngày, trong thời gian đó Khánh Nhi nghe nói Diệp Dĩ Nguy đã trở về thì cao hứng vui vẻ chạy đến mấy lần, nhưng đều bị anh ta chặn ngoài cửa.
Diệp Dĩ Nguy nói, sau này anh ta và lão già kia chắc chắn sẽ đối đầu sống chết, đến lúc đó người bị tổn thương khẳng định chỉ có Khánh Nhi. Cho nên anh ta không muốn có quá nhiều tình cảm với người em gái khác mẹ này, nếu không sau này cho dù ai trong hai bọn họ chết, đối với Khánh Nhi mà nói đều là sự đả kích rất lớn...
Nếu như giữa họ không thân, đương nhiên sẽ không có nhiều tình cảm... đến lúc đó cho dù Diệp Dĩ Nguy giết lão cáo già kia, thì ngoài hận thù, cô ta sẽ không còn điều gì khác nữa đối với người anh trai này. Trái lại, nếu lão cáo già kia vì mạng sống của mình mà giết Diệp Dĩ Nguy, thì đối với Khánh Nhi cũng chỉ là mất đi một người anh trai không có tình cảm gì mà thôi.