A Triết bực bội nói: “Đi nữa à? Lần này lại lấy cớ gì đây? E rằng đi nữa là Sài Vũ sẽ cảm thấy anh có suy nghĩ không yên phận với vợ người ta đó!”
“Cút đi, tôi bảo là lén lút đi. Cậu không thấy sân của hai nhà à? Cũng chỉ cách một bức tường thôi, trèo qua là có thể nhìn thấy hai vợ chồng này ở nhà mân mê cái gì mỗi ngày rồi cơ mà?” Thạch Lỗi cười gian.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Cũng được, giờ các anh ra cửa trông, tôi đoán buổi sáng chắc là hai vợ chồng họ sẽ ra ngoài, đến lúc đó các anh ở bên ngoài hóng gió, một mình tôi vào trước xem xét kỹ rồi tính tiếp…”
Sau khi Thạch Lỗi và A Triết ra ngoài, Viên Mục Dã lùi về sau mấy bước để chạy lấy đà, sau đó sải chân nhảy lên bức tường giữa hai nhà. Lúc này, trong nhà họ Sài chẳng có một ai, vì thế cậu đánh bạo nhảy hẳn sang luôn.
Ai ngờ hai chân Viên Mục Dã mới vừa chạm đất lại bỗng nghe thấy tiếng mở cửa, cậu lập tức trốn sau cái lu to nuôi cá vàng bên cạnh. Động tác của Viên Mục Dã đơn giản, uyển chuyển và nhẹ nhàng, bởi vậy đối phương không hề thấy trong nhà mình có thêm một người ngoài.
Lúc này An Tĩnh đẩy xe nôi chuẩn bị ra ngoài, Sài Vũ thì theo sát đằng sau. Có điều không biết vì sao, cả hai người đều có vẻ mặt không cảm xúc, chẳng có một chút yêu thương và hài hòa như đã thể hiện trước mặt nhóm Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã đợi sau cái lu gốm to một lát, rồi nghe thấy tiếng mở cổng, vậy là hai người đã đi ra ngoài. Lúc này cậu mới từ từ đứng dậy, cẩn thận quan sát hoàn cảnh trong sân.
Mặc dù trước đây ba người bọn họ đã tới một lần, nhưng khi đó có hai vợ chồng Sài Vũ ở đây, tất nhiên Viên Mục Dã không thể không kiêng nể gì như hiện tại.
Cậu nghe giọng Thạch Lỗi vang lên bên ngoài: “Trùng hợp thế anh Sài? Hai anh chị muốn đi ra ngoài à?”
Sài Vũ cười đáp: “Hai vợ chồng chúng tôi mở một hiệu sách ở đầu phố, cũng tạm đủ sống. Nếu các anh rảnh rỗi có thể qua đó dạo thử.” Nói tới đây, Sài Vũ đột nhiên khựng lại, sau đó lấy làm lạ hỏi: “Sao chỉ có hai người? Cậu Viên đâu?”
Thạch Lỗi cười nói: “Cậu ấy kiểm kê đồ đạc ở trong nhà ấy. Anh chị cũng biết trong nhà có nhiều đồ cổ, cho nên trước khi sang tay, chúng tôi phải kiểm kê hết tất cả mới được.”
Sắc mặt Sài Vũ hơi thay đổi: “Nghe ý anh Thạch là vẫn muốn sang tay chỗ này đi à?”
Thạch Lỗi không e dè nói: “Đương nhiên, giá cả căn nhà cũ này vượt xa tưởng tượng của chúng tôi. Chỉ dùng để làm nhà dân bình thường thật sự phí phạm của trời.”
Viên Mục Dã ở trong không nghe tiếp nữa mà xoay người đi đến sân sau, kết quả cậu mới vừa bước đến đã kinh ngạc đứng sững ngay tại chỗ. Điều khiến cậu không ngờ tới là, so sánh với sân trước được bố trí tỉ mỉ, sân sau thật sự bừa bộn kinh khủng, thậm chí cả chỗ đặt chân cũng gần như không có.
Viên Mục Dã nhìn những thứ “rách nát” chất đống ở sân sau mà lòng tràn đầy kinh ngạc, không biết Thạch Lỗi nhìn thấy cảnh này liệu có đau đớn cảm thán rằng nhiều đồ tốt vậy sao lại để phí hoài như thế không!?
Trong sân chất đống toàn đồ dùng gia đình bằng gỗ gụ, nếu giữ gìn hoàn hảo, ắt hẳn chẳng hề thua kém đồ đạc của nhà họ Ngô bao nhiêu. Nhưng hôm nay lại chất đống ở đây như đồ đồng nát, mặc cho gió táp mưa sa. Sau đó xuyên qua đống đồ dùng gia đình cũ nát, Viên Mục Dã nhìn thấy cái giếng cổ giấu trong một góc.
Lúc này cậu mới nhận ra mục đích đối phương chất mấy thứ này ở sân sau chắc là để che giấu cái giếng cổ. Vì nói gì thì nói, người bình thường chỉ vào nhìn sơ, có lẽ sẽ lập tức bị đống hỗn độn trước mắt làm cho lùi bước.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nhanh chóng vòng qua đống đồ đạc chất đống lung tung, bước đến gần giếng cổ để tìm khoen sắt mở lối đi. Sự thật chứng minh trước đây cậu suy đoán đúng, đúng là mỗi nhà ở đây đều có giếng cổ, cho nên những người đó mới có thể bị tiếng trống gọi xuống khoảng không dưới lòng đất vào cùng một thời gian.
Tuy nhiên có một điều Viên Mục Dã không hiểu, chẳng lẽ buổi tối hôm trước là ngày đặc biệt gì đó với người trong thị trấn? Tại sao chỉ có hôm đó bọn họ mới có thể bị gọi xuống tập thể?
Mặc dù khoen sắt gần ngay trước mắt, nhưng Viên Mục Dã cũng không nóng lòng giơ tay kéo, bởi vì trong hư không như có một âm thanh đang nhắc nhở cậu, giờ cũng không phải thời cơ tốt nhất để mở lối đi xuống.
Viên Mục Dã ôm những nghi ngờ đó xoay người ra khỏi sân sau rồi vào thẳng nhà. Cậu muốn xem bình thường Sài Vũ và An Tĩnh là người thế nào. Kết quả vào nhà, cậu lại bị cảnh trước mắt đổi mới sự nhận thức với cặp vợ chồng này lần nữa.
Nếu nói sân sau bừa bộn vẫn còn trong phạm vi chấp nhận được của Viên Mục Dã, thì cảnh bên trong nhà họ Sài thật sự làm cậu không tài nào hiểu nổi. Trong nhà, trừ phòng khách có bàn thờ tổ tiên ra, những chỗ khác đều không có một thứ gì luôn.
Viên Mục Dã sững sờ đứng ở trong một lát, không hiểu rốt cuộc hai vợ chồng Sài Vũ là người như thế nào. Trông tuổi tác bọn họ cũng mới hai mươi mấy tuổi, cho dù suy nghĩ bảo thủ thế nào cũng đâu thể chịu nổi việc sống cả ngày trong hoàn cảnh như vậy được?!
Sau đó Viên Mục Dã lại sang phòng khác. Nói chẳng phô trương chút nào, trong nhà họ Sài, trừ một vài đồ dùng hàng ngày cơ bản nhất, thật sự chẳng có cái gì cả.
Thậm chí cả nồi niêu chén bát để ăn uống trong phòng bếp cũng không có, chỉ có một bộ ấm chén trà lần trước chiêu đãi mấy người bọn họ. Chẳng lẽ mỗi ngày hai vợ chồng này ra tiệm ăn? Nhưng một cặp vợ chồng bình thường, hai người còn có một đứa con, sao có thể sống đến mức ấy được?
Nghĩ đến con, Viên Mục Dã đột nhiên ý thức được thứ đáng lẽ phải có ở trong nhà này nhất lại không có, đó chính là đồ dùng cho trẻ em. Bởi vì cho dù người lớn có thể không nấu ăn ở nhà, thế trẻ con thì sao? Đâu thể nào không có lấy một lon sữa bột hay một cái bỉm được!
Nhưng Viên Mục Dã tìm khắp các phòng mà thật sự không phát hiện ra được một món đồ nào của trẻ con cả. Trong lúc nhất thời, Viên Mục Dã thầm hoảng sợ, chẳng lẽ ngay cả đứa bé kia cũng có vấn đề ư?
Viên Mục Dã kiểm tra hết lượt căn nhà của nhà họ Sài rồi vội vàng trèo tường theo đường cũ trở về. Suy cho cùng hai vợ chồng này đều chẳng có chỗ nào bình thường, lỡ bọn họ đột ngột xộc về nhà, có thể mình sẽ bị bắt gặp ngay tại trận.
Quay trở lại căn nhà cổ, Thạch Lỗi và A Triết vẫn còn đang đứng lề mề ở cổng, vì thế Viên Mục Dã bèn ló đầu ra cửa đá mắt với bọn họ. Vừa thấy thế, hai người lập tức vội vàng vào nhà.
Thạch Lỗi trầm giọng hỏi: “Tình hình nhà kia thế nào?”
Viên Mục Dã hạ thấp giọng xuống, hỏi hai người bọn họ: “Các anh có cảm thấy con của Sài Vũ có chút vấn đề không?”
“Một đứa trẻ có thể có vấn đề gì?” A Triết cau có.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Các anh cẩn thận nhớ lại xem, có phải từ đầu đến giờ chúng ta đều chưa từng nhìn thấy gương mặt thật của đứa bé kia không?”