Viên Mục Dã cả giận: “Anh không định nói là anh không biết gì đấy chứ? Nếu ngài K có trách cứ gì, tôi sẽ nói là do anh giật dây!”
Anh Cường lầm bầm: “Chuyện này cũng có thể trách tôi sao?” Sau đó gã lại an ủi Viên Mục Dã: “Thật ra cậu cũng không cần quá lo lắng đâu, ngài K rất yêu thương cô con gái này, đương nhiên sẽ nắm rõ mọi hành động của cô ta, chưa biết chừng ông ta sẽ xuất hiện ngay bây giờ đấy.”
Sự thật chứng minh anh Cường nói không sai, bữa sáng còn chưa kết thúc, ngài K đã đẩy cửa bước vào, ông ta nhìn Khánh Nhi đầy cưng chiều: “Sao con không nói trước là muốn đến đây ăn sáng, để cha đến ăn cùng con?”
Khánh Nhi lau miệng rồi bảo: “Cha lúc nào cũng bận rộn... con cũng là có ý tốt không muốn làm phiền cha mà.”
Ngài K cười lớn: “Ăn sáng với con gái bảo bối là chuyện quan trọng nhất, cho dù bận thế nào cha cũng phải bớt thời gian chứ!”
Không biết vì sao, Viên Mục Dã cảm thấy rất chướng mắt với tình cảm của hai cha con này, có lẽ cậu khó chịu thay cho Diệp Dĩ Nguy!
Khánh Nhi cười tinh nghịch: “Sao trước đây chưa từng thấy cha có ý nghĩ như vậy nhỉ!”
“Trước đây cha cũng không biết con có ý định đến đây ăn sáng mà?” Ngài K vừa nói vừa nhìn về phía Viên Mục Dã.
Khánh Nhi nghe ngài K nói vậy thì lập tức đỏ mặt: “Hôm qua Náo Náo bị rơi xuống hồ, may có anh Viên nhảy xuống cứu nó, dù sao anh ấy cũng là ân nhân cứu mạng của Náo Náo, con đến cảm ơn anh ấy một chút không được ạ?”
Ngài K cười và nói với Viên Mục Dã: “Nước hồ lạnh như vậy, làm phiền cậu rồi!”
“Không có gì, tiện tay thôi...” Viên Mục Dã vốn định nói khách sáo mấy câu rồi đi, nhưng không ngờ Khánh Nhi lại đột nhiên bảo với ngài K: “Hôm nay Náo Náo ra viện, cha có thể để anh Viên đi đón nó cùng con không?”
Ánh mắt ngài K thoáng lạnh lẽo, nhưng nhanh chóng khôi phục nụ cười chân thành, ông ta nói: “Nghịch ngợm... cậu Viên là khách của trang viên, sao có thể đi đón Náo Náo với con chứ? Cậu ấy là bạn thân của anh trai con, anh con sẽ không vui khi con đối xử vô lễ với cậu ấy như vậy đâu.”
Viên Mục Dã hiểu rõ ngài K này không muốn cho cậu bước ra khỏi khu nghỉ dưỡng một bước, cho dù ông ta yêu thương cô con gái này như thế nào đi chăng nữa thì so với mạng sống của ông ta... đương nhiên mạng sống vẫn quan trọng hơn.
Thế nên cậu cũng điềm đạm nói: “Thật xin lỗi cô Khánh Nhi, hôm nay tôi bận công chuyện rồi, không có thời gian cùng cô đi đón Náo Náo được.”
Mặc dù Khánh Nhi hơi thất vọng, nhưng vẫn cười: “Được, vậy sau khi đón Náo Náo về, em có thể tìm anh chơi cùng được không?”
Viên Mục Dã khó xử nhìn về phía ngài K, ý nói, đây không phải lỗi của tôi, là con gái ông cứ quấn lấy tôi đấy nhé!
Ngài K thấy thế thì bất đắc dĩ nói với Khánh Nhi: “Con bé này, không phải nói là muốn thi cao học sao? Nếu cả ngày chỉ muốn chơi thì đừng thi nữa, đỡ lãng phí thời gian...”
Không ngờ Khánh Nhi nghe thấy cha mình nói vậy thì thu lại dáng vẻ nũng nịu trước đó, nghiêm túc bảo: “Không... mẹ nói, chuyện muốn làm thì phải làm đến cùng, như vậy cuộc sống mới có ý nghĩa.”
Sau khi kết thúc bữa sáng, cuối cùng Viên Mục Dã cũng thoát khỏi sự quấy rầy của cô gái kia, một mình nhàn rỗi tản bộ trong khu nghỉ dưỡng. Trong đầu cậu chỉ nghĩ đến một việc làm thế nào mới có thể rời khỏi nơi này... Không ngờ lúc cậu đi đến một cái chòi nghỉ chân, đột nhiên có một viên giấy ném trúng chân cậu.
Viên Mục Dã giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tình nhìn xung quanh, đến khi phát hiện ra nơi này là một góc chết của camera giám sát trong góc, cậu lập tức cầm viên giấy lên...
Mở ra xem, bên trên có viết một dòng chữ nhỏ: “Mau đến gặp tôi ở góc Tây Bắc của khu nghỉ dưỡng, Diệp Dĩ Nguy.”
Nhìn thấy ba chữ Diệp Dĩ Nguy, đầu tiên Viên Mục Dã hơi ngẩn người, nhưng cậu nhanh chóng hiểu ra đây nhất định là một cái bẫy, bởi vì, trước hết đây không phải nét chữ của Diệp Dĩ Nguy. Trước đây Viên Mục Dã thường xuyên đọc báo cáo khám nghiệm tử thi do Diệp Dĩ Nguy viết, cho nên dù là tám năm hay mười năm không nhìn lại, cậu vẫn sẽ không nhìn nhầm.
Hơn nữa, mặc dù nơi này là góc chết của camera, nhưng phạm vi giám sát của nơi này lại không nhỏ, dù Diệp Dĩ Nguy thần thông quảng đại như thế nào đi nữa cũng không thể vô hình vượt qua hết những camera theo dõi xung quanh để bay thẳng đến góc chết ở chỗ này được?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã xoay người đi đến chỗ đội bảo vệ đang tuần tra gần đó, nhờ bọn họ dùng bộ đàm gọi cho anh Cường bảo gã đến gặp mình, cậu có chuyện qua trọng cần nói cho gã biết...
Không bao lâu sau, anh Cường từ từ đi đến, Viên Mục Dã nhìn thái độ của đối phương là biết chuyện này nhất định có vấn đề, cho dù không phải ý của anh Cường thì cũng là ý của lão cáo già kia...
“Sao thế? Có chuyện gì vậy?” Anh Cường hỏi.
Viên Mục Dã lấy tờ giấy kia đưa cho gã và bảo: “Có lẽ Diệp Dĩ Nguy đã quay về, anh bảo người đi tìm xung quanh xem!”
Anh Cường mở viên giấy ra: “Cái này từ đâu ra?”
Viên Mục Dã nhún vai: “Ở bên cạnh chòi nghỉ, đột nhiên ném vào chân tôi...”
Anh Cường lại hỏi lại: “Đã như vậy vì sao cậu không làm theo lời hẹn? Lại đi tìm tôi làm gì?”
Viên Mục Dã cười nói: “Không phải tôi nghĩ đến tâm trạng sốt ruột của ngài K muốn gặp con trai sao, cho nên mới báo trước với anh... Hay là hai chúng ta cùng đến đó xem sao?”
Sắc mặt anh Cường đột nhiên trở nên âm trầm: “Cậu có thực sự là bạn của cậu Nguy không thế?”
Viên Mục Dã cười lạnh: “Nếu tôi không phải bạn của anh ấy, sao lại bị giam lỏng ở đây chứ?”
Anh Cường hiểu ngay Viên Mục Dã đã nhìn thấu cái bẫy trong này, gã bèn cười và ném viên giấy ra xa: “Thằng nhóc cậu cũng khó lừa đấy! Có điều, tôi nói trước, tất cả đều là ý của ngài K, ai bảo cậu cứ muốn gây sự chú ý với con gái ông ta cơ?”
Viên Mục Dã hừ nhẹ một tiếng: “Nực cười... nói cứ như tôi đòi đến đây làm khách không bằng ấy? Nói dối nhiều quá đến mức bây giờ các anh tin là thật luôn rồi?”
“Cũng thế cả! Dù sao cái mạng nhỏ của cậu đang ở trong tay chúng tôi mà, nói chuyện vẫn nên khách sáo một chút đi...” Anh Cường lạnh giọng.
“Trước đây tôi còn không đủ khách sáo à? Có lẽ do tôi quá khách sáo nên mới khiến các người coi tôi là quả hồng mềm muốn bóp thế nào thì bóp, đúng không?” Viên Mục Dã lạnh lùng nói.
Anh Cường thấy Viên Mục Dã thực sự tức giận thì hạ thái độ: “Tình thế mạnh hơn sức người, cúi đầu đúng lúc cũng không ai cười cậu cả... hiểu chưa? Hôm nay cậu cũng mệt rồi, tôi đưa cậu về nghỉ trước.
Dọc đường Viên Mục Dã đều không nói chuyện, sau khi quay về phòng, đầu tiên anh Cường đi vào phòng trà pha một ấm trà, sau đó kéo cậu ngồi xuống ghế salon tâm sự...