Rõ ràng Khánh Nhi rất sợ hãi, thấy cuối cùng đối phương đã buông lỏng mình ra nên vội vàng chạy tới cạnh Viên Mục Dã, nắm lấy cánh tay cậu và nói với vẻ mặt hoảng hốt: “Anh Viên… vừa rồi bọn họ làm em đau.”
Viên Mục Dã vỗ về cô ta: “Đừng sợ, anh sẽ đưa em đến chỗ Diệp Dĩ Nguy…”
Khánh Nhi sửng sốt, sau đó xoay người nhìn về phía phòng của cha mình và hỏi: “Tại sao bọn họ đứng ở đây? Cha em đâu?”
Viên Mục Dã ngẩn người, cậu đâu thể nói thẳng với cô bé này rằng cha em vừa mới bị người ta cắt cổ? Ai ngờ đúng lúc này, mấy tên đàn em của Chu Tử Cường khiêng gã găng tay trắng bị trói gô như con cua ra. Khánh Nhi vừa thấy thế thì hơi kinh ngạc hỏi: “A Bưu? Tại sao các anh trói anh ấy!”
Giờ Viên Mục Dã mới biết hóa ra gã găng tay trắng tên A Bưu, cậu thầm nghĩ tên này rất thích hợp với hắn, kết quả A Bưu vừa thấy Khánh Nhi đứng ở cạnh Viên Mục Dã thì lập tức liều mạng giãy giụa: “Bọn chúng giết ông chủ rồi cô chủ ơi! Bọn chúng giết ông chủ rồi!!”
Nghe thế, cả người Khánh Nhi cứng đờ ngay tại chỗ, cô ta ngơ ngác nhìn Viên Mục Dã: “Vừa rồi A Bưu nói gì vậy? Cha em bị làm sao?”
Viên Mục Dã thầm biết hỏng rồi. Cậu lập tức chắn trước mặt Khánh Nhi: “Em đừng nghe hắn nói bậy. A Bưu bị ngài K đuổi đi rồi, cho nên đầu óc bị kích thích đó!”
Nhưng Khánh Nhi nào có chịu nghe mấy chuyện vớ vẩn của Viên Mục Dã, cô ta khóc lóc đòi xông vào phòng ngài K. Viên Mục Dã đâu dám để cô ta nhìn thấy tình trạng trong phòng, nên đành phải giữ chặt cô ta không chịu buông tay.
Khánh Nhi vừa khóc vừa nói: “Anh Viên, anh thả em ra. Em muốn vào xem thử, anh mau thả em ra đi mà!”
Rơi vào đường cùng, Viên Mục Dã đành phải chuẩn bị ép Khánh Nhi rời khỏi đây. Cậu muốn đưa cô ta đến chỗ Diệp Dĩ Nguy, vẫn tốt hơn để cô ta nhìn thấy cái xác trên giường.
Ai ngờ Khánh Nhi lại vùng thoát khỏi trói buộc của Viên Mục Dã, nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh như băng: “Là anh ư? Là anh giết cha của em ư?”
Trong lúc nhất thời, Viên Mục Dã cũng không biết nên trả lời cô ta như thế nào. Người đúng ra không phải do cậu giết, nhưng cậu xuất hiện ở đây đúng là vì chuyện này. Lúc này Viên Mục Dã mới hiểu mình đã rơi vào hoàn cảnh xấu hổ cỡ nào…
“Khánh Nhi, em nghe anh nói…” Viên Mục Dã định giải thích.
Nhưng Khánh Nhi lại lắc đầu nguầy nguậy: “Tại sao? Không phải anh là bạn thân của anh trai ư? Tại sao phải giết chết cha của bọn em?! Rốt cuộc ông ấy có lỗi với anh ở chỗ nào?”
Đối mặt với sự chất vấn của Khánh Nhi, Viên Mục Dã không có lời gì để nói. Cô gái này quá đơn thuần. Cậu cũng không biết nên nói cho cô ta sự thật như thế nào nữa, bởi vì sự thật quá tàn nhẫn…
Đến nỗi Chu Tử Cường ở cạnh cũng không xem nổi nữa, gã lạnh giọng nói: “Cô Khánh Nhi, tôi khuyên cô vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời anh Viên của cô, đi tìm anh trai cô đi! Đàn em của tôi đều là mấy thằng lỗ mãng, ngộ nhỡ không cẩn thận làm cô đau, mặt mũi mọi người cũng rất khó coi.”
Khánh Nhi liếc nhìn Viên Mục Dã, rồi đột ngột chạy vào phòng ngủ của lão K. Ngay sau đó bọn họ nghe thấy tiếng cô ta thét lên thê lương. Viên Mục Dã thấy thế vội vã chạy vào, muốn đưa cô ta ra ngoài, nhưng lúc này Khánh Nhi đã trở nên hơi điên cuồng…
Cô ta không ngừng giãy khỏi Viên Mục Dã, vùng vẫy một cách bất lực như con cá rời khỏi nước. Mặc dù không thể thật sự làm Viên Mục Dã bị thương nhưng cũng cào ra mấy vệt máu trên mặt cậu.
Cuối cùng Chu Tử Cường phải tiêm cho cô ta một liều thuốc mê mới khiến Khánh Nhi yên tĩnh hoàn toàn..
Viên Mục Dã bế ngang cô ta lên rồi nói với Chu Tử Cường: “Giờ tôi muốn đưa cô ấy đến chỗ Diệp Dĩ Nguy. Tôi hy vọng anh có thể giữ lời hứa lúc trước…”
Chu Tử Cường nghe vậy thì cười bảo: “Dễ nói ấy mà. Chỉ cần cậu không gây phiền phức cho tôi, tất nhiên tôi cũng sẽ không làm khó dễ cậu.”
Khi Viên Mục Dã đẩy cửa phòng Diệp Dĩ Nguy ra, anh ta đang nôn nóng đứng trong phòng khách. Anh ta đã nghe thấy tiếng súng vừa rồi một cách rõ ràng. Anh ta muốn ra xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại bị ngăn ở trong phòng không cho ra ngoài.
Diệp Dĩ Nguy thấy hai mắt Khánh Nhi nhắm nghiền nằm trong lòng Viên Mục Dã thì khẽ giật mình, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Viên Mục Dã đặt Khánh Nhi đang hôn mê lên giường trong phòng ngủ rồi đóng cửa phòng lại, sau đó kéo Diệp Dĩ Nguy đi ra phòng khách và nói: “Lão cáo già chết rồi…”
Nghe vậy, Diệp Dĩ Nguy ngẩn người, nhất thời không phản xạ kịp với lời của Viên Mục Dã. Sau một lúc lâu anh ta mới nói với vẻ khó tin: “Chết rồi ư? Chết như thế nào?!”
Viên Mục Dã cười khổ: “Nhìn bề ngoài... chắc là do tôi làm.”
Diệp Dĩ Nguy trầm giọng hỏi: “Trên thực tế thì sao?”
Sau đó Viên Mục Dã kể hết đầu đuôi sự việc một cách kỹ càng và tỉ mỉ cho Diệp Dĩ Nguy nghe. Anh ta thở dài: “Cậu bị lợi dụng làm súng cho người ta bắn rồi… Sao cậu không bàn trước với tôi cơ chứ?”
Viên Mục Dã nghĩ ngợi rồi đáp hơi do dự: “Bởi vì tôi không muốn để anh dính dáng vào. Dù sao lão cáo già cũng là cha anh… Tốt nhất là cái chết của lão không liên quan một chút nào đến anh.”
“Hồ đồ! Cậu cho rằng cậu giúp Chu Tử Cường giết lão già chết tiệt ấy thì gã có thể buông tha cho tôi ư? Dã tâm của tên đó rất lớn, không phải người như tôi và cậu có thể tưởng tượng nổi đâu!” Diệp Dĩ Nguy nói bằng vẻ mặt bất đắc dĩ.
Viên Mục Dã cũng thầm hiểu mình bị Chu Tử Cường gài bẫy. Trong lúc nhất thời cậu cũng không biết mình nên nói gì cho phải, đành ngồi trên ghế sofa với sắc mặt khó coi.
Diệp Dĩ Nguy thấy sắc mặt Viên Mục Dã không tốt nên thở dài, nói: “Thật ra… hoàn cảnh hiện giờ cũng không phải hoàn toàn không có chỗ nào tốt, ít nhất tôi khỏi phải lo có người nhớ thương quả thận của mình nữa.”
Viên Mục Dã hơi đau đầu bóp giữa hai chân mày: “Nhưng anh vẫn không được khôi phục sự tự do… Hiện giờ đối với Chu Tử Cường mà nói, anh và Khánh Nhi còn có tác dụng lớn. Tất nhiên gã sẽ không làm gì hai người. Nhưng một khi tác dụng của hai người biến mất, khó đảm bảo gã sẽ không ra tay độc ác.”
Diệp Dĩ Nguy vỗ vai Viên Mục Dã: “Đi bước nào xem bước đó thôi, đừng suy nghĩ nhiều quá.”
Viên Mục Dã quay đầu nhìn cánh cửa phòng ngủ: “Còn cả Khánh Nhi… Cô ấy phải làm sao đây?”
Diệp Dĩ Nguy cũng nhìn về phía cửa phòng ngủ và nói: “Con bé cũng nên trưởng thành rồi. Không ai có thể sống mãi trong nhà kính. So sánh với người như cậu và tôi, con bé đã được hạnh phúc quá nhiều.”
Tuy nói là vậy, nhưng Viên Mục Dã vẫn không dám đối mặt với Khánh Nhi, vì thế cậu bèn đi trước khi đối phương tỉnh dậy, cũng coi như chừa chút không gian cho hai anh em bọn họ giao lưu, để Diệp Dĩ Nguy an ủi Khánh Nhi đàng hoàng.
Khi Viên Mục Dã ra khỏi phòng của Diệp Dĩ Nguy, Chu Tử Cường đang gọi điện thoại ở bên ngoài. Viên Mục Dã nhận ra ắt hẳn là gã cố tình chờ mình…
Chu Tử Cường mỉm cười: “Nói chuyện với cậu Nguy thế nào? Chắc chắn cậu ta sẽ không đau lòng khổ sở như cô Khánh Nhi phải không?”