Hai người nằm trên bãi cỏ một lúc lâu, Viên Mục Dã mới thở dài: “Sao anh dám quay lại thế?”
Diệp Dĩ Nguy tức cười: “Nói nhảm, tôi không quay lại thì cậu sẽ bị giam ở đây mãi đấy, cậu không hiểu thủ đoạn của lão già này đâu, tôi không thể để cậu dính vào chuyện này được.”
Viên Mục Dã nhìn xung quanh: “Rời khỏi nơi này rồi nói tiếp, chỗ này cách trang viên quá gần, không an toàn...”
Hai người đỡ nhau đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi đây, không ngờ chưa bước được mấy bước, cơ thể Viên Mục Dã đột nhiên cứng đờ, cậu kinh ngạc nhìn xung quanh rồi bảo: “Có lẽ... chúng ta không đi được rồi.”
Viên Mục Dã vừa dứt lời, có mấy người cầm súng bước từ trong rừng cây ra, mà ngài K và anh Cường thì mang sắc mặt âm hiểm đứng sau lưng bọn chúng... Diệp Dĩ Nguy hiểu ngay mình đã bị trúng kế.
Anh Cường bình tĩnh nói: “Cậu Nguy, có phải cậu nghĩ chúng tôi quá ngu ngốc không, sở dĩ chúng tôi giữ lại ống cống đó chính là vì chờ cậu quay lại đấy...”
Ngài K mỉm cười, nói với Diệp Dĩ Nguy: “Dĩ Nguy, con muốn trở về bất cứ lúc nào ta đều rất hoan nghênh, nhưng không cần thiết phải lén lút như vậy, cửa lớn trong nhà luôn mở rộng chào đón con.”
Diệp Dĩ Nguy cười lạnh: “Tôi cũng đâu có muốn như vậy, tiếc là mệnh tôi không tốt... không có phúc hưởng tình yêu người cha của ông.” Nói xong, anh ta liếc nhìn sang Viên Mục Dã ở bên cạnh: “Bây giờ tôi đã quay về, có phải ông nên thả người không liên quan đi rồi chứ?”
Ngài K nhìn thoáng qua Viên Mục Dã rồi nói: “Cậu Viên, Diệp Dĩ Nguy có thể thuận lợi quay về đáng ra tôi phải cảm ơn cậu thật tốt mới đúng! Nhưng vấn đề là tôi làm thế nào chắc chắn nó sẽ lại không chạy đây?”
Viên Mục Dã lạnh lùng nhìn ngài K: “Thật ra tôi vẫn luôn tò mò một chuyện, phải là dạng cha như thế nào mới có thể không quan tâm đến sống chết của con mình, mà chỉ quan tâm đến thận của nó chứ?”
Bị Viên Mục Dã nói thẳng mục đích của mình, ngài K biến sắc, Diệp Dĩ Nguy nhìn thấy sát khí trong mắt ông ta thì lập tức đẩy Viên Mục Dã ra sau lưng, anh ta nói: “Thả cậu ấy đi, tôi đương nhiên sẽ không chạy nữa...”
Ngài K lại cười lắc đầu: “Con của ta ơi, con cảm thấy bây giờ ta có thể tiếp tục tin con sao?” Lão cáo già nhìn về phía anh Cường, thì thầm mấy câu bên tai gã.
Đối phương nghe xong thì sắc mặt hơi trầm xuống, gã gật đầu và bảo: “Được rồi, ngài yên tâm đi...”
Viên Mục Dã không khỏi giật mình, mặc dù cậu không biết cách hành xử của cha Diệp Dĩ Nguy, nhưng nhìn thái độ làm việc của họ cũng biết chuyện tiếp theo chẳng có cái gì tốt đẹp cả. Quả nhiên, anh Cường phất tay ra lệnh cho đám đàn em chĩa súng tách Viên Mục Dã và Diệp Dĩ Nguy ra.
Chuyện đã đến nước này Viên Mục Dã đương nhiên cũng không khách sáo với đối phương nữa, cho dù bọn chúng đều có súng trong tay, nhưng cũng không dám tùy tiện ra tay với hai người họ...
Viên Mục Dã đạp một phát vào tên đang nắm chặt cổ áo cậu, tiếp theo xoay người đánh một quyền vào mặt tên béo đang giữ chặt cậu, máu mũi đối phương văng khắp nơi, toàn cảnh vô cùng náo nhiệt.
Mặc dù Diệp Dĩ Nguy thoạt nhìn trông khá nhã nhặn, nhưng khi ra tay còn hung ác hơn Viên Mục Dã gấp nhiều lần, không biết anh ta lấy con dao phẫu thuật từ đâu ra, chỉ vung lên vài lần đã khiến tất cả những kẻ quanh người đều đổ máu.
Bởi vì để ý đến ngài K cho nên đám người kia không dám làm gì Diệp Dĩ Nguy, nhưng cũng sợ bị dao phẫu thuật trong tay anh ta làm bị thương, cho nên đành vây quanh anh ta, còn Viên Mục Dã không nhận được đãi ngộ tốt như vậy.
Anh Cường thấy mấy thuộc hạ của mình không khống chế được Viên Mục Dã, thì cử thêm mấy người nữa vây lại, người ta vẫn hay nói “hai tay khó đấu lại bốn tay”, huống chi là một đánh tám? Bởi vậy Viên Mục Dã nhanh chóng bị đám người kia đè xuống đất không động đậy được.
Diệp Dĩ Nguy thấy vậy thì tức giận quát: “Các người buông cậu ấy ra!”
Anh Cường cười nói: “Chỉ cần cậu Nguy không làm khó chúng tôi, chúng tôi đương nhiên cũng không làm khó cậu Viên đây...”
Diệp Dĩ Nguy biết đã mất lợi thế, dù cố gắng giãy giụa cũng phí công vô ích, anh ta bèn ném con dao phẫu thuật trong tay xuống đất: “Thả cậu ấy ra, tôi về cùng các người!”
Lúc này có người đưa cho anh Cường một ống thép, anh ta nhận lấy rồi nhìn về phía Viên Mục Dã bằng ánh mắt áy náy, sau đó nhẹ giọng, nói: “Đừng quên những gì tôi đã nói với cậu, nó vẫn luôn có hiệu lực...”
Viên Mục Dã thấy thế lập tức dùng hết sức để vùng vẫy thoát ra khỏi sự áp chế của đám người kia, đến mức mấy tên kia thiếu chút nữa thì không giữ được cậu, nhưng cuối cùng bọn chúng vẫn ỷ vào đông người mà ép Viên Mục Dã xuống đất lần nữa...
Diệp Dĩ Nguy biết không ổn vội xông đến bảo vệ Viên Mục Dã, tiếc rằng đám người vây quanh anh ta mặc dù không dám làm anh ta bị thương nhưng muốn ngăn anh ta lại không khó.
Lúc này, trên tay anh Cường có một điếu thuốc đang hút dở, sau đó gã cầm ống thép đi đến bên cạnh Viên Mục Dã, cúi đầu nhìn cậu và nói: “Kiên nhẫn một chút... tôi ra tay rất nhanh.”
Anh Cường nói xong thì lập tức đập mạnh ống thép xuống bắp chân trái của Viên Mục Dã! Viên Mục Dã cảm thấy chân trái của mình đau đớn, mặc dù cậu cố cắn chặt răng để không hét lên, nhưng vẫn không nhịn được mà rên khẽ...
“Đồ súc sinh! Mày dám...” Hai mắt Diệp Dĩ Nguy đỏ bừng, quát ầm lên.
Anh Cường ra tay quả nhiên vừa nhanh vừa độc, đập một phát đã đánh gãy chân trái của Viên Mục Dã, mấy tên đang đè cậu xuống đất cũng buông lỏng tay ra, Viên Mục Dã đau đến mức ôm chân trái cuộn người lại.
Diệp Dĩ Nguy dùng sức đẩy đám người đang cản trước mặt mình ra và chạy đến xem tình hình của Viên Mục Dã, trên chân cậu có một vết lõm lớn, hẳn là bị gãy xương ống chân rồi.
Sắc mặt Diệp Dĩ Nguy rất khó coi, anh ta hỏi: “Cậu cảm thấy thế nào?”
Viên Mục Dã đau đến mức người đổ mồ hôi lạnh, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ vẻ không sao: “Chuyện nhỏ, không chết được...”
Lúc này ngài K mỉm cười đi đến: “Dĩ Nguy, con xem cậu Viên bây giờ đã bị thương thế này rồi, hay là chúng ta quay lại khu nghỉ dưỡng trước rồi tìm bác sĩ điều trị cho cậu ta được không?”
Diệp Dĩ Nguy ngẩng đầu nhìn về phía cha ruột của mình, anh ta gằn từng câu từng chữ: “Được... chúng tôi về cùng ông.”
Sau khi mọi người quay về trang viên, ngài K gọi bác sĩ riêng của mình đến, nhưng tiếc rằng sau khi kiểm tra ông ta nói vết thương của Viên Mục Dã cần phải phẫu thuật, ông ta chỉ là bác sĩ gia đình, không thông thạo về phẫu thuật ngoại khoa...
Cuối cùng cái chân gãy của Viên Mục Dã vẫn do Diệp Dĩ Nguy tự mình nối lại, sau đấy cậu còn không quên trêu chọc Diệp Dĩ Nguy, hỏi có phải mình là người duy nhất còn sống dưới mũi dao của anh ta không?