"Cứ yên tâm."
Thái giám không ngừng lặp lại: "Đối với lũ nô tài chúng tôi, Mãng Huyết Thảo với Mãng Cốt Thảo chẳng đáng gì so với vàng bạc châu báu, nên chẳng ai dại gì mà mó vào kho thảo dược đâu."
Với võ giả, tiền bạc chẳng thấm vào đâu so với Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo. Nhưng với đám hạ nhân, thái giám trong vương phủ, vàng bạc mới là thứ quan trọng nhất.
Mà kho tàng vàng bạc của vương phủ thì nhiều vô kể, dù có dốc sức vơ vét cũng chẳng hết, dại gì chúng lại đi lấy mấy thứ thảo dược vô dụng kia.
"Vậy thì vào xem."
Trần Đạo bước vào kho. Ngay khi vừa đặt chân vào, sự lộng lẫy của kho tàng đã khiến anh choáng ngợp.
Dù đã bị đám hạ nhân trong vương phủ cuỗm đi không ít, kho vẫn còn đầy ắp châu báu, vàng bạc. Những chuỗi ngọc trai quý giá vứt lăn lóc trên mặt đất chẳng khác nào sỏi đá vô tri. Vàng bạc thì nhiều vô số kể. Số lượng khổng lồ đến mức Trần Đạo, dù tính tình điềm tĩnh, cũng không khỏi giật mình.
"Khỉ thật, lão Thanh Vương này giàu có thật!"
Ngay cả Trần Thành cũng phải thốt lên một câu. Chỉ riêng số vàng bạc vương vãi trên đất cũng đủ khiến anh hoa mắt chóng mặt, huống chi trong kho còn vô số rương lớn, không biết bên trong chứa bao nhiêu của cải.
"Thanh Vương cai quản cả Thanh Châu, giàu có là phải."
Thái giám dẫn đường thận trọng nói, sợ hai người không vui: "Nhưng giờ Thanh Vương chết rồi, số vàng bạc này đều là của hai vị."
Nghe vậy, Trần Đạo lắc đầu. Số vàng bạc này không thuộc về họ, vì họ không thể nào mang đi được.
Đừng quên, ngoài thành còn mấy vạn quân Thanh Châu. Dù Trần Đạo có lợi hại đến đâu, cũng không thể vác theo đống vàng bạc châu báu khổng lồ vượt qua vòng vây của mấy vạn quân lính.
"Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo ở đâu?"
Trần Đạo khó khăn lắm mới dời mắt khỏi đống châu báu, quay sang hỏi.
"Ở đằng kia."
Thái giám chỉ tay về phía góc khuất. Ở đó, những hộp ngọc được xếp chồng lên nhau. "Mấy thứ trong hộp ngọc đều là Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo đấy ạ."
Trần Đạo bước về phía góc khuất, lấy một hộp ngọc mở ra.
"Quả nhiên là Mãng Huyết Thảo."
Vừa mở hộp, mắt Trần Đạo sáng lên. Trước đây, anh đã tìm hiểu thông tin về Mãng Huyết Thảo, biết loại thảo dược này có hình dáng như cỏ dại, lá màu đỏ như máu. Cây thuốc trong hộp ngọc có hình dáng hoàn toàn trùng khớp với những gì anh biết.
Trần Đạo mở tiếp mấy hộp ngọc, vẻ vui mừng trên mặt càng thêm đậm nét. Góc này có khoảng hai mươi hộp ngọc xếp chồng lên nhau, mỗi hộp đều chứa Mãng Huyết Thảo và Măng Cốt Thảo. Điều này có nghĩa là Tiểu Viên, Phi Vũ Nhất, Phi Vũ Nhị, Đại Hoàng và Nhị Hoàng đều có thể hoàn thành tiến giai.
"Thành ca, thu hết mấy hộp ngọc này lại."
"Vâng."
Sau khi Trần Thành nhanh chóng thu hết Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo, Trần Đạo lại liếc nhìn đống vàng bạc châu báu trong kho lần nữa, cuối cùng vẫn quyết định từ bỏ, cùng Trần Thành rời khỏi Thanh Vương phủ.
Còn tên thái giám dẫn đường kia...
Thấy Trần Đạo không giết mình, hắn mừng rỡ nhặt vội ít vàng bạc trong kho, rồi ba chân bốn cẳng chạy khỏi Thanh Vương phủ.
... ...
... ...
Bên ngoài cửa chính Thanh Vương phủ.
Lý Thanh Tùng, Thiên Lý Nhĩ, Chu Đồ Tể, Giang Thương Hải vẫn còn kinh ngạc nhìn thi thể không đầu của Hạ Nguyên Doanh. Họ dường như không thể tin được rằng vị vương gia cai quản Thanh Châu bao năm nay lại chết thảm ở đây.
Nhưng điều khiến họ kinh ngạc hơn cả là thi thể đứa trẻ bên cạnh Hạ Nguyên Doanh.
Đứa bé đó không ai khác, chính là Lữ Tiểu Dịch.
Hận thù của cậu với Hạ Nguyên Doanh là điều không cần phải bàn cãi. Lúc này, cậu đang cầm Tiết Kỳ kiếm, liên tục chém xuống thi thể Hạ Nguyên Doanh.
"Để ngươi cướp gạo nhà ta."
"Để ngươi đoạt tỷ tỷ của ta."
"Để ngươi hại chết tỷ tỷ ta.”
"..."
Theo nhát chém của Lữ Tiểu Dịch, thi thể Hạ Nguyên Doanh nhanh chóng biến dạng, chằng chịt những vết kiếm.
May mà Lữ Tiểu Dịch sức còn yếu, nếu không thi thể không đầu của Hạ Nguyên Doanh có lẽ đã thành thịt nát.
"Hức... tỷ tỷ..."
Chém được một lúc, Lữ Tiểu Dịch đường như mệt mỏi, cậu ngồi phịch xuống đất khóc nức nở.
Khi hận thù đã được giải tỏa, trong lòng thường chỉ còn lại sự trống rỗng.
Lúc này Lữ Tiểu Dịch cũng vậy. Hạ Nguyên Doanh chết rồi, đại thù của Lữ Tiểu Vũ đã báo, nhưng tỷ tỷ của cậu, Lữ Tiểu Vũ, mãi mãi không thể trở về.
"Haizz..."
Tiết Kỳ nhìn Lữ Tiểu Dịch đang ngồi khóc rống trên mặt đất, rồi liếc nhìn Vu Thúy đang khóc nấc bên cạnh Tưởng Vệ Vũ, lòng nặng trĩu.
Thực tế, Vu Thúy và Lữ Tiểu Dịch đã được coi là may mắn, ít nhất có người như Trần Đạo nguyện ý báo thù cho họ. Còn tuyệt đại đa số bách tính Cứu Châu.
Người thân của họ dù bị tham quan ô lại hại chết, dù bị quyền quý giết hại, cũng chẳng có nơi nào để kêu oan, chỉ có thể ngày đêm nhớ lại khuôn mặt người thân, ngày đêm bị hận thù giày vò, nội tâm vô cùng đau khổ.
"Chẳng lẽ tổ sư gia ban đầu cũng nhìn thấy những chuyện tương tự, nên mới quyết định giết ác quan, sáng lập Trượng Kiếm Tông?"
Không hiểu sao, Tiết Kỳ đột nhiên nhớ đến Trương Tông, tổ sư gia của Trượng Kiếm Tông.
Nghiêm túc mà nói, hành động của Trần Đạo hôm nay cũng giống như hành động của Trương Tông năm xưa.
Họ đều thấy được sự ức hiếp, bức hại của quyền quý đối với bách tính, rồi giận mà rút kiếm, vì bách tính kêu oan, vì đại chúng khổ cực đòi lại công bằng.
Nhưng khác biệt là... Trương Tông giết chỉ là một huyện lệnh, còn Trần Đạo... giết một thân vương!
Một thân vương bị giết, chắc chắn là chuyện động trời. Vị hoàng đế ngồi trên ngai vàng, dù có hồ đồ đến đâu, cũng sẽ truy cứu vụ này đến cùng.
Đến lúc đó... Trần huynh phải đối mặt, có lẽ không chỉ là một Thanh Vương phủ đơn giản, mà là toàn bộ hoàng thất, thậm chí là toàn bộ Hạ Quốc!
"Trần công tử, ngươi trở về rồi?"
Đúng lúc này, giọng Tưởng Vệ Vũ vang lên.
Tiết Kỳ ngẩng đầu nhìn lại, thấy Trần Đạo và Trần Thành sóng vai đi ra từ Thanh Vương phủ. Sau lưng Trần Thành còn đeo một cái bao, chắc hẳn là chiến lợi phẩm của hai người trong Thanh Vương phủ.
"Ừm."
Trần Đạo gật đầu, nhìn Lữ Tiểu Dịch đang ngồi bệt dưới đất, thất thần, trong lòng thầm thở dài.
Báo được đại thù thì hả hê thật, nhưng Lữ Tiểu Dịch đã mất đi người thân, và người thân đó sẽ không bao giờ trở lại.
“Tiểu Dịch.”
Trần Đạo ngồi xổm xuống, xoa đầu Lữ Tiểu Dịch và nói: "Đi cùng chúng ta, được không?"
Lữ Tiểu Dịch không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.