Thanh Vương phủ, bên trong phòng yến tiệc.
Thanh Vương ngồi trên vị chủ tọa, trước mặt bày biện một chiếc bàn nhỏ với rượu ngon và vô số món ăn đặc sắc.
Hai thị nữ xinh đẹp đang hầu hạ Thanh Vương hâm rượu, rót nước.
Phía trước Thanh Vương là hai hàng bàn nhỏ, trên mỗi bàn bày biện những món trân tu mỹ vị mà dân thường khó lòng tưởng tượng, bên cạnh mỗi bàn đều có một thị nữ xinh đẹp quỳ gối, túc trực phục vụ các vị khách quý.
"Vương gia, Thanh Tùng đạo nhân đã đến."
Lúc này, một hạ nhân của vương phủ dẫn Lý Thanh Tùng vào phòng yến tiệc, hành lễ với Thanh Vương, sau khi an bài chỗ ngồi cho Thanh Tùng đạo nhân xong, khom người rời khỏi.
"Lý quan chủ, đã lâu không gặp, từ ngày chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?"
Thanh Vương cất tiếng chào Lý Thanh Tùng.
"Gặp qua Vương gia."
Lý Thanh Tùng thi lễ với Thanh Vương. Thanh Tùng quan của ông cách kinh thành không xa, nhiều năm trước đã từng gặp Thanh Vương, dù không ưa gì con người này, nhưng lễ nghĩa vẫn phải đủ.
"Ừm."
Thấy Lý Thanh Tùng không muốn hàn huyên, Thanh Vương cũng không nói thêm gì, nâng chén rượu đã hâm nóng uống một ngụm.
Lý Thanh Tùng liếc nhìn những món ăn trước mặt và thị nữ định hâm rượu cho mình, xua tay nói: "Không cần! Lão đạo thích tự mình động tay hơn."
Đạo sĩ Cửu Châu không có giới cấm sắc dục, nhưng Lý Thanh Tùng không thích nữ sắc, càng không thích người khác hầu hạ, nên ngăn lại động tác rót rượu của thị nữ.
Sau Lý Thanh Tùng, Giang Thương Hải của Bạch Liên giáo cùng đoàn người, Chu Đồ Tể, Thiên Lý Nhĩ và đông đảo võ giả ngũ lục phẩm lần lượt đến, an tọa vào vị trí của mình.
Rất nhanh, phòng yến tiệc trống trải trở nên náo nhiệt.
Thanh Vương nhìn những trung phẩm võ giả khí thế bất phàm trong sảnh, ánh mắt lóe lên một tia tinh quang.
Nhiều trung phẩm võ giả như vậy, trong đó còn có Lý Thanh Tùng, Chu Đồ Tể, Thiên Lý Nhĩ là những trung phẩm đỉnh phong võ giả đã thành danh từ lâu, nếu có thể khiến tất cả những võ giả này phục vụ cho mình...
Vậy thì ngôi Cửu Châu chi chủ, hoàng vị chí cao vô thượng, có lẽ không còn là hy vọng xa vời.
"Vương gia."
Ngay lúc này, Giang Thương Hải vừa hưởng thụ sự phục vụ của thị nữ vừa lên tiếng: "Chúng ta đã nhận lời mời của Vương gia mà đến, không biết Vương gia có thể cho chúng ta xem Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo được không?”
Khác với Lý Thanh Tùng, người tự ước thúc nghiêm ngặt dục vọng bản thân, Giang Thương Hải xuất thân từ Bạch Liên giáo lại chọn thái độ phóng túng với dục vọng. Nói trắng ra, hắn gia nhập một giáo phái tạo phản như Bạch Liên giáo chẳng phải là vì mong tạo phản thành công, được làm người trên người sao?
Bởi vậy, với sự phục vụ của các thị nữ, Giang Thương Hải không hề từ chối, vui vẻ hưởng thụ.
Ba người Bạch Liên giáo đi cùng hắn càng không kiềm chế được, đã ôm thị nữ vào lòng giở trò.
Các thị nữ tuy có chút bất mãn, nhưng vì uy nghiêm của Thanh Vương nên không dám phản kháng, chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.
Thanh Vương liếc nhìn Giang Thương Hải, nhận ra hắn là vị tứ phẩm đỉnh phong võ giả đã từng đến Thanh Vương phủ mấy ngày trước, bèn cười nói: "Đương nhiên có thể, người đâu!”
Thanh Vương vừa dứt lời, một hạ nhân của Thanh Vương phủ lập tức bưng một hộp ngọc đi tới, trao cho Thanh Vương.
Thanh Vương trực tiếp mở hộp ngọc, lấy ra một gốc cây trông rất giống cỏ dại.
Hình dáng của cây này cực kỳ giống cỏ dại, nhưng lá cây lại có màu đỏ huyết dụ óng ánh, tạo cho người ta cảm giác yêu dị.
"Đây là Mãng Huyết Thảo?"
Một võ giả lực phẩm ánh mắt lóe lên vẻ kích động, tham lam.
Thanh Vương cất tiếng: "Chư vị đều là trung phẩm võ giả, hẳn là đều có chút hiểu biết về Mãng Huyết Thảo. Không biết gốc cây trên tay ta có phải là Mãng Huyết Thảo hay không?"
Nói xong, Thanh Vương ung dung đánh giá sắc mặt của mọi người phía dưới. Đáp án của câu hỏi này, biểu hiện của mọi người đã cho thấy rõ ràng.
Ngay khi Thanh Vương lấy Mãng Huyết Thảo ra, tất cả mọi người phía dưới đều hô hấp dồn dập, ánh mắt lóe lên vẻ kích động hoặc tham lam.
Đối với trung phẩm võ giả, nhất là những người như Chu Đồ Tể, Lý Thanh Tùng đã mắc kẹt ở tứ phẩm đỉnh phong quá lâu, Mãng Huyết Thảo có sức mê hoặc chí mạng.
Bởi vì không một võ giả nào có thể cưỡng lại sự dụ dỗ của việc tấn thăng tam phẩm, mà Mãng Huyết Thảo lại là được tài tốt nhất giúp võ giả tứ phẩm phá cảnh lên tam phẩm!
"Mãng Huyết Thảo, giống như cỏ dại, nhưng khác với cỏ dại ở chỗ, Mãng Huyết Thảo do hấp thụ huyết dịch của cự mãng mà sinh trưởng, cây cỏ có màu đỏ, óng ánh như huyết ngọc, có dược lực cường đại, có thể giúp võ giả tứ phẩm đỉnh phong tu ra chân khí, đột phá lên tam phẩm."
Giang Thương Hải không chớp mắt nhìn chằm chằm gốc Mãng Huyết Thảo trên tay Thanh Vương, ánh mắt như một gã đàn ông đói khát ngồi tù hai mươi năm nhìn thấy mỹ nữ không mảnh vải che thân.
Cảnh giới của hắn đã kẹt ở tứ phẩm đỉnh phong hơn năm năm, trong thời gian đó đã thử vô số phương pháp đột phá tam phẩm, nhưng hiệu quả lại rất ít.
Hắn thậm chí còn mạo hiểm vượt qua Trường Thành, nỗ lực tìm kiếm dấu vết của Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo trên thảo nguyên ngoài Trường Thành... Đáng tiếc...
Người Man tuy tàn nhẫn, nhưng không phải là không có đầu óc.
Họ biết Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo vô cùng quan trọng với võ giả Hạ quốc, vì vậy kiểm soát chặt chẽ khu vực sinh trưởng của chúng. Đừng nói là những người như Giang Thương Hải, ngay cả người Man bình thường cũng không thể vào khu vực đó.
Chỉ có tầng lớp cao trong bộ tộc Man mới có thể vào khu vực này, hái Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo để giao dịch với người Hạ.
Trong tình huống đó, chuyến đi thảo nguyên của Giang Thương Hải tự nhiên vô ích.
Cũng vì vậy, những năm gần đây Giang Thương Hải luôn tìm hiểu thông tin liên quan đến Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo, hy vọng có thể tìm được một trong hai loại dược liệu này để giúp bản thân đột phá tam phẩm.
Bây giờ, Mãng Huyết Thảo mà hắn mong mỏi suốt năm năm đã ở ngay trước mắt, làm sao Giang Thương Hải không kích động cho được?
Cũng may người đang cầm Mãng Huyết Thảo là Thanh Vương, nếu không Giang Thương Hải đã muốn động thủ cướp đoạt.
Thực ra không chỉ Giang Thương Hải có ý nghĩ đó, một đám trung phẩm võ giả trong phòng cũng tham lam nhìn gốc Mãng Huyết Thảo óng ánh, cơ thể rục rịch, hận không thể lập tức cướp lấy.
"Vương gia."
Chu Đồ Tể mắt nhìn chằm chằm Mãng Huyết Thảo, hô hấp có chút gấp gáp: "Không biết chúng ta phải làm thế nào mới có thể có được Mãng Huyết Thảo?"
Cá đã cắn câu.
Thanh Vương Hạ Nguyên Doanh nhếch miệng cười, từ tốn đặt Mãng Huyết Thảo trở lại hộp ngọc, rồi mới mở miệng nói: "Nếu chư vị muốn có được Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo, thì cũng rất đơn giản."
Đơn giản?
Mọi người không tin lời này, Mãng Huyết Thảo và Mãng Cốt Thảo trân quý đến mức nào?
Thanh Vương dùng dược liệu trân quý như vậy để dụ dỗ họ đến Thanh Châu phủ thành này, hiển nhiên không thể dễ dàng giao cho họ được.
“Vương gia có lời cứ nói thẳng.”
Chu Đồ Tể nóng nảy nói: "Chúng ta phải trả cái giá gì mới có được Mãng Huyết Thảo?"