Tốc độ của anh em nhà họ Lý rất nhanh, sau khi Dương Tín và Trần Vu Giai rời đi, các tướng lĩnh thuộc bộ liền bị họ triệu tập lại...
Dù sao cũng toàn là tâm phúc của nhà họ Lý.
Nhà họ Lý chiếm cứ Liêu Đông hơn nửa thế kỷ, bắt đầu từ Lý Thành Lương, họ đã là những người đứng đầu thực tế tại Liêu Đông. Thế lực ấy thực sự đan xen chằng chịt, hai anh em họ là những người cuối cùng của nhà họ Lý thế hệ này, xét theo một ý nghĩa nào đó, họ đại diện cho các tướng lĩnh hệ Liêu Đông, lời nói của họ ít nhất vào lúc này vẫn còn hiệu lực.
Còn về việc họ giải quyết vấn đề sĩ khí của các tướng lĩnh và binh lính cấp dưới như thế nào, điều này không cần Dương Tín phải bận tâm.
Nói cho cùng, chẳng qua cũng chỉ là dùng tiền đè người.
Bạc là thứ dễ dùng nhất.
Nhà họ Lý trước đó đã rút hết những gì có thể rút khỏi Thiết Lĩnh, tại Thẩm Dương cũng có vô số tài sản của nhà họ Lý. Hiện tại là thời khắc sống còn của gia tộc, lúc này không lấy ra thì đợi đến bao giờ?
Hiện tại tổng binh viện Liêu có dưới trướng hơn một vạn người, lấy ra mười vạn lượng bạc là đủ để nện ra một đội quân sĩ khí hừng hực!
Tuy nhiên, một vạn người quả thực hơi ít.
Vậy thì lấy thêm mười vạn lượng nữa để chiêu mộ tân binh.
Trong thành Thẩm Dương không thiếu quân hộ, không chỉ có quân hộ vốn có tại đây, mà cả những người tị nạn chạy trốn từ Khai Nguyên, Thiết Lĩnh, thậm chí là vùng Phủ Thuận, đa số cũng đều đang ở Thẩm Dương. Những người này đều là quân hộ, người trẻ tuổi ở đất Liêu Đông này ai cũng biết đánh trận. Còn về vũ khí giáp trụ không đủ, cái này không đáng nhắc tới, cứ lục soát vũ khí trong dân gian là được, mỗi người một thanh đao một ngọn giáo là xong, thêm cái khiên nữa cũng thành binh sĩ. Huống hồ dân gian Thẩm Dương thực ra không thiếu vũ khí, nhất là những gia đình đại gia tộc, cung tên hay thậm chí nỏ đều có cả. Tóm lại, chỉ cần chịu chi tiền thì mọi thứ đều không phải là vấn đề. Mà nhà họ Lý với tư cách là thổ hào số một Liêu Đông, thứ không thiếu nhất chính là tiền. Thực tế cũng chẳng tốn bao nhiêu, mười vạn lượng chỉ là nói suông, nếu cần thì ra phố bắt tráng đinh cũng được.
Nhưng Dương Tín không đợi nổi nữa, ngày thứ ba anh đã thúc giục Lý Như Bách xuất binh.
Đám pháo hôi đó chẳng có tác dụng gì.
Dương Tín cũng chẳng trông cậy vào việc nhà họ Lý phản công, mục đích anh lừa anh em nhà họ Lý, chẳng qua là dùng họ để lừa Xào Hoa, thứ anh thực sự trông đợi chính là ba vạn kỵ binh Mông Cổ của Xào Hoa.
Thực ra Lý Như Bách cũng có giác ngộ này.
Ông ta đã hơn sáu mươi tuổi, đoán cũng đoán ra Dương Tín đang giở trò gì, nhưng đây cũng là điều ông ta thích. Ông ta biết mình không thể nào đoạt lại Thiết Lĩnh, trận chiến này cuối cùng vẫn phải dựa vào người Mông Cổ. Vì vậy, ông ta lập tức để em trai mình dẫn theo ba ngàn kỵ binh, cũng là tất cả tinh nhuệ mà ông ta có thể gom góp được lúc này, theo Dương Tín xuất phát sớm khỏi Thẩm Dương thẳng tiến tới Thiết Lĩnh, còn bản thân ông ta ở lại Thẩm Dương tiếp tục chiêu binh mãi mã. Nói chính xác hơn là lợi dụng mạng lưới quan hệ của mình, đặc biệt là mạng lưới tình báo ở phía người Mông Cổ để lừa Xào Hoa, khiến Xào Hoa tin rằng mười vạn quân Minh đang tiến đánh Thiết Lĩnh...
Cần thổi phồng thì vẫn phải thổi.
Vị thổ hào Liêu Đông cáo già và tên Dương Tín xảo trá này, thực chất chính là đang chơi trò tay không bắt giặc, lợi dụng ba ngàn tinh nhuệ đó cộng thêm năm trăm quân Kinh Doanh, thông qua việc tạo thế để dựng lên giả tượng quân Minh đang phản công quy mô lớn.
Sau đó lừa Xào Hoa tin rằng đây là sự thật.
Và cuối cùng là đặt cược vào quân Minh.
Chỉ cần ông ta thực sự đặt cược vào quân Minh, thì lời hứa mở cửa Thiết Lĩnh, mọi thứ tùy ý lấy đi, là đủ để Xào Hoa tranh giành cái công đầu hạ được Thiết Lĩnh. Nói trắng ra, tất cả đều là để gài bẫy Xào Hoa, còn những thứ phản công, chiêu binh mãi mã đều là giả, đều là để lừa Xào Hoa. Vẫn phải cẩn thận với nội gián chắc chắn tồn tại trong thành Thẩm Dương, nhưng nội gián muốn báo tin cũng cần thời gian, chỉ cần hành động bên này đủ nhanh thì nội gián không thể nhanh chân đưa tin đến tay Dã Trư Bì trước được.
Phàm Hà.
"Đô đốc!"
Dương Tín nhìn Lý Như Trinh.
Người sau lúc này đang nhìn sang bờ đối diện, bờ bắc sông Phàm Hà vào mùa cạn, vô số kỵ binh Kiến Nô dàn trận, ở giữa là một vị đại tướng toàn thân mặc giáp bông đính đinh, tay cầm một cây chùy gai ngồi vững trên lưng ngựa, tựa như thực khách ngồi bên bàn ăn đang chờ người khác dọn món lên.
Mà Lý Như Trinh chính là món ăn đó.
Ba ngàn kỵ binh quân Minh phía sau ông ta cũng là món ăn.
A Ba Thái đương nhiên sẽ không đợi ở Thiết Lĩnh, với chiến tích của quân Minh lúc này, chỉ ba ngàn kỵ binh tiến lên phía bắc vẫn chưa đủ để khiến ông ta phải cố thủ trong thành. Trong mắt ông ta, đây chính là dâng tận miệng, cứ trực tiếp ra khỏi thành đợi phục kích ở bờ sông Phàm Hà là được. Thậm chí không cần xuất động toàn bộ binh lực, lúc này vẫn còn một ngàn quân Kiến Nô ở lại Thiết Lĩnh, A Ba Thái chỉ mang theo hai ngàn kỵ binh tới, trong mắt ông ta, hai ngàn kỵ binh là đủ để thu dọn ba ngàn kỵ binh của Lý Như Trinh.
"Đô đốc, hãy dũng cảm lên!"
Dương Tín nói.
Trận chiến này rất quan trọng, nhất định phải thắng.
Bởi vì lúc này ở phía tây họ, vẫn còn vài trăm kỵ binh Mông Cổ đang lặng lẽ quan sát, anh không cần ống nhòm cũng có thể thấy bóng dáng của Áo Ba Đại Thanh, đây là người do Xào Hoa phái đến để đánh giá thực lực hai bên. Nếu trận này quân Minh thất bại, thì Xào Hoa chẳng cần nói nhiều nữa, trực tiếp đi kết minh với Dã Trư Bì, sau này năm bộ Nội Khách Nhĩ Khách sẽ cùng hành động với quân Kiến Nô. Ngược lại nếu quân Minh thắng, thì Xào Hoa sẽ thấy được khả năng khôi phục cục diện cũ ở Liêu Đông của quân Minh, ông ta cũng sẽ gia nhập hàng ngũ quân Minh, cùng quân Minh tiến công Thiết Lĩnh cướp tiền cướp lương. Tiện thể giải vây cho Kim Thai Cát, tái thiết lại bức bình phong giữa ông ta và Dã Trư Bì, khôi phục cuộc sống bình thường trước đây của họ.
Cho nên trận này chỉ có thể thắng.
"Khiêng lên!"
Lý Như Trinh ra lệnh.
Một nhóm gia nô phía sau ông ta khiêng từng chiếc rương đi tới.
"Đổ ra!"
Ông ta nói.
Từng chiếc rương được mở ra, bạc trắng bên trong đổ thẳng xuống, chất thành một ngọn núi bạc nhỏ trước trận, lập tức tất cả binh lính đều nhìn cảnh này với vẻ tham lam.
Đám người này không phải toàn bộ đều là người của nhà họ Lý.
Lúc này, việc đánh trận của các tướng lĩnh biên trấn thực ra đều dựa vào gia đinh, mặc dù biên chế dưới tay họ có thể lên đến hàng ngàn hàng vạn, nhưng con số thực tế ít hơn nhiều, phần ít đi đó là do ăn chặn quân lương. Sau đó dùng thu nhập từ việc ăn chặn để đút lót cấp trên và nuôi dưỡng đội quân gia đinh tinh nhuệ. Đây mới là tinh nhuệ thực sự, trang bị tinh xảo, huấn luyện nghiêm chỉnh, giết người không chớp mắt. Các tướng lĩnh dựa vào họ để tranh công trong các cuộc xung đột quy mô nhỏ với người Mông Cổ, Kiến Nô và các thế lực hỗn tạp xung quanh, rồi dựa vào những công lao đó để thăng tiến. Một khi gặp phải chiến tranh quy mô lớn, họ vội vàng chiêu mộ tân binh để bổ sung biên chế, trên chiến trường để những tân binh này làm pháo hôi, họ tiêu hao kẻ địch, còn tinh nhuệ sẽ thực hiện đòn quyết định.
Tất cả đều chơi như vậy.
Nhà họ Lý chính là khởi nghiệp như thế.
Còn về biên chế trên giấy của quân Minh thì chỉ nên xem cho biết, Bộ Binh trên giấy đã có hơn bảy vạn đại quân xuất quan, nhưng Hùng Đình Bật nhìn thấy thậm chí còn chưa tới một nửa, Diêm Minh Thái kiểm điểm chỉ có ba vạn ba, hơn nữa đa số là mới chiêu mộ, không có giáp trụ cũng chẳng có vũ khí. Cho nên một bên là con số viện trợ hoa mỹ do Binh bộ Thượng thư Hoàng Gia Thiện thống kê, một bên là lời kêu cứu không có binh để dùng của Hùng Đình Bật.
Nguyên nhân chính là ở đây.
Hùng Đình Bật không ngừng dâng tấu thúc giục Lý Hoài Tín mau chóng đến Liêu Đông, chỉ đơn giản vì người sau có bảy trăm gia đinh.
Ông ta biết con số này mới là hàng thật.
Ba ngàn kỵ binh của Lý Như Trinh này đều là hàng thật, đều là gia đinh của các tướng lĩnh, thậm chí là của các hào cường ở Thẩm Dương và vùng phụ cận, nòng cốt là hơn một ngàn người của chính nhà họ Lý. Những gia đinh này là tư quân, có người được chọn trực tiếp từ quân hộ vệ sở, có người là chiêu mộ, còn có cả những người tứ di được thu làm gia nô, thậm chí không thiếu những người được thu làm con nuôi như người nhà. Họ không thể bị coi là gia nô, thực tế các tướng lĩnh đối với họ là cầu gì được nấy, không chỉ đãi ngộ gấp mười lần binh lính bình thường, thậm chí đến cả phụ nữ cũng được ban cho. Lý Như Tùng từng bỏ ngàn vàng mua kỹ nữ cho một gia đinh, người này ở Bích Đề Quán đã lấy cái chết để che chắn cho ông ta thoát khỏi vòng vây. Ngô Tương bản thân không nỡ ăn thịt nhưng lại cho gia đinh ăn rượu thịt mỗi bữa, khi Lưu Đĩnh tử trận, xung quanh một đám con nuôi theo ông ta sống chết có nhau.
Đám người này dùng rất tốt, nhưng cũng thực sự tốn tiền.
Thời Lý Như Tùng, gia đinh nhà họ Lý quả thực rất mạnh, nhưng Lý Như Bách không kế thừa được, sau khi Lý Như Tùng chết, ông ta nhàn rỗi ở nhà hai mươi năm, năm ngoái mới được trọng dụng trở lại.
Khoảng cách hai mươi năm.
Mấy ngàn gia đinh nhà họ Lý đó sớm đã già đi.
Lý Như Bách cũng đã hơn sáu mươi rồi.
Mà hơn một ngàn người này chính là được tập hợp lại từ con cháu của những người đó.
Nhưng thực lực không thể so sánh với thế hệ trước, nếu thực sự là đội quân gia đinh ba ngàn người mà hàng vạn quân Nhật ở Bích Đề Quán còn không gặm nổi đó vẫn còn, thì Dã Trư Bì cũng chẳng có gan làm loạn.
"Ba vạn lượng, đánh xong trở về lấy, người tử trận thì cấp gấp đôi cho vợ con họ, hạ được Thiết Lĩnh còn ba vạn nữa, lão phu ở Quảng Ninh còn chuẩn bị ba mươi vạn lượng."
Lý Như Trinh chậm rãi nói.
Sau lưng ông ta là tiếng reo hò phấn khích.
Lý Như Trinh quay đầu nhìn lại phía sau, phía sau năm trăm kỵ binh Kinh Doanh giáp sáng cờ đẹp, ở giữa là một vị văn quan áo đỏ đội mũ ô sa đang ghìm ngựa đứng đó, phía sau còn có các loại nghi trượng, mà những người Mông Cổ ở xa xa cũng đang nhìn về phía đó.
"Dương tráng sĩ, ngươi và ta đều không còn đường lui rồi!"
Ông ta nói với Dương Tín.
"Đô đốc xin yên tâm, Dương mỗ sẽ để đô đốc đặt chân trở lại Thiết Lĩnh!"
Dương Tín cười nói.
Nói xong anh lật mình xuống ngựa, trực tiếp cầm lấy thanh Thanh Long Yến Nguyệt Đao trên lưng ngựa bên cạnh.
Lúc này anh lại một lần nữa mặc trọng giáp, giáp sắt hai lớp, bên ngoài khoác giáp hỗn hợp bông sắt, đầu đội mũ Phượng Sí, quàng hộ hầu, hất mặt nạ sắt lên, sau lưng còn cắm một lá cờ đỏ rất phong cách, tựa như một tòa tháp sắt di động. Cứ thế, anh một tay xách Thanh Long Yến Nguyệt Đao chậm rãi đi tới trước trận, đối mặt với những ánh mắt ngơ ngác, đứng ở chính giữa. Lúc này bầu trời u ám, gió bắc rít gào cuộn lấy cờ xí, ba ngàn kỵ binh tinh nhuệ nhất dàn hàng chỉnh tề, tuy trang bị hỗn loạn, giáp trụ khác biệt, nhưng những tinh nhuệ dày dạn trận mạc này vẫn thể hiện ra khí thế của họ.
"Ta đã giết hơn trăm tên Kiến Nô!"
Dương Tín nói.
Đám binh lính xì xào bàn tán.
Đầu của Ngạch Diệc Đô đã rời khỏi Thẩm Dương, lúc này đang được đưa tới Quảng Ninh, chiến tích của anh cũng đã lan truyền đi khắp nơi.
Nhưng binh lính cơ bản đều không tin.
Họ đâu phải chưa từng đánh với Kiến Nô, một người giết hơn trăm tên Kiến Nô, điều này hoàn toàn là khoác lác điên cuồng. Còn về cái đầu của Ngạch Diệc Đô, đã là ám sát thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nhưng trên chiến trường đối mặt trực diện, một người giết hơn trăm tên Kiến Nô là điều hoàn toàn không thể. Không ai hiểu rõ sức chiến đấu của Kiến Nô hơn họ, trên chiến trường một đội quân chém được hơn trăm thủ cấp một lần đã có thể báo công lên hoàng đế rồi.
"Xem ra các ngươi đều không tin nhỉ!"
Dương Tín nói.
Đám binh lính không ai trả lời anh.
"Vậy thì hãy mở to mắt ra mà nhìn, nhìn xem ta đã một mình chém giết hơn trăm tên Kiến Nô như thế nào."
Dương Tín kiêu ngạo nói.
Nói xong anh quay người nhìn sang bờ đối diện cách một con sông...
"A Ba Thái, em trai Hoàng Thái Cực của ngươi đã bị ta thiến rồi, hôm nay đến lượt ngươi, còn không mau qua đây để ông đây dùng đao!"
Anh hét lớn.
A Ba Thái ở bờ đối diện vẫn đứng im bất động.
Dù có dũng không mưu, A Ba Thái cũng biết mình chỉ cần thủ ở bờ đối diện là được. Sông Phàm Hà tuy là con sông nhỏ, hơn nữa mùa cạn có thể lội bộ qua được, nhưng quân Minh qua sông chắc chắn sẽ giảm tốc độ, sau đó kỵ binh của ông ta cứ dùng cung tên bắn một trận trước đã. Chủ động tiến công thì quân Minh mới phải bắn ông ta, ông ta đã nhận ra đây là gia đinh của nhà họ Lý, đối xung thì ông ta đương nhiên không sợ, nhưng nếu nói về tài bắn cung, người sau cũng không kém họ bao nhiêu.
"Đồ hèn nhát, ngươi chỉ là một tên con hoang thứ xuất, ngay cả em trai Hoàng Thái Cực của ngươi đều là Bối Lặc, mà ngươi đến nay vẫn chỉ là một Thai Cát. Ngươi không những là đồ con hoang mà còn là kẻ hèn nhát, cả đời ngươi đều như vậy!"
Dương Tín hét lớn.
Lời kích bác này khá hiểm.
A Ba Thái là con thứ bảy, Hoàng Thái Cực là con thứ tám, nhưng người trước là thứ xuất, người sau là đích xuất, kết quả là A Ba Thái dù tuổi tác hay chiến công đều cao hơn người sau, nhưng mãi vẫn chỉ là một Thai Cát. Đây cũng là điều mà sau này A Ba Thái luôn canh cánh trong lòng, lúc này bị Dương Tín vạch trần, bản tính vốn nóng nảy của ông ta lập tức không nhịn được nữa.
"Đã ngươi muốn chết, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi!"
Ông ta cầm chùy gai chỉ về phía trước, cười gằn nói.