Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 199
lặng lẽ so đo

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn vừa chơi với Ha Ha vừa đưa mắt len lén nhìn lên phía cửa sổ, mong có thể nhìn thấy bóng dáng thon thả thân quen của Triệu Uyển Nhu. Tuy nhiên, sau khi Ha Ha chạy ra khỏi phòng, không còn ai lắng nghe “tâm sự” của Triệu Uyển Nhu nên cô đã đi vào phòng tắm để tắm rửa. Sau khi cơ thể được mát mẻ, thoải mái, Triệu Uyển Nhu nhanh chóng buồn ngủ. Cô ngả lưng xuống giường và nhanh chóng ngủ thiếp đi mất, không hề mở cửa sổ. Cho nên, Thái Lãnh Hàn cứ ngóng rồi lại ngóng, chỉ có thể nhìn thấy cánh cửa sổ đóng im ỉm. Hắn ấm ức ném bóng cho Ha Ha thêm một lúc rồi mới trở về phòng.

Khi về đến phòng, Thái Lãnh Hàn nhìn thấy Triệu Uyển Nhu đã ngủ say. Hắn không dám đánh thức cô, chỉ có thể nhẹ tay nhẹ chân đi tắm rồi rón rén nằm xuống bên cạnh cô. Cả ngày hôm nay, Thái Lãnh Hàn cũng thấm mết. Nhưng hắn không dám chợp mắt. Cơn ác mộng kinh hoàng kia vẫn còn khiến hắn bị ám ảnh khủng khiếp. Thái Lãnh Hàn nằm cứng đờ như khúc củi bên cạnh Triệu Uyển Nhu, trợn trừng trừng hai mắt nhìn lên trần nhà. Thế nhưng, trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, chóp mũi của Thái Lãnh Hàn lại ngửi được hương thơm ngọt ngào tỏa ra từ thân hình mát rượi của Triệu Uyển Nhu. Mùi hương cơ thể của Triệu Uyển Nhu hòa cùng hương sữa tắm lại có tác dụng chẳng kém gì hương an thầm, giúp cho tâm trí của Thái Lãnh Hàn dần dần thả lỏng. Chẳng mấy chốc, Thái Lãnh Hàn cũng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, những tia nắng chiếu xuyên qua kính cửa sổ, làm tấm rèm như ngời lên ánh hào quang. Thái Lãnh Hàn giật mình thức dậy trước. Hắn cẩn thận ngồi dậy, lặng lẽ làm vệ sinh cá nhân rồi xuống dưới lầu. Còn Triệu Uyển Nhu, có lẽ là do cô hơi yếu sức hôn, cho nên hôm nay cô dậy muộn hơn thường ngày. Lúc Triệu Uyển Nhu đang vặn eo xoay cổ đi xuống, Thái Lãnh Hàn đã ngồi ở phòng khách cầm IPAD xem tin tức. Nhìn thấy Triệu Uyển Nhu, hai mắt của Thái Lãnh Hàn cũng như phát ra ánh sáng. Hắn khẽ khàng cất giọng nhẹ nhàng:

- Chào buổi sáng!

Một giọng nam trầm thấp gọi lí chí của Triệu Uyển Nhu trở về. Cái miệng đang ngáp được một nửa của Triệu Uyển Nhu lập tức dừng lại. Cô có chút xấu hổ đáp lời:

- Chào buổi sáng!

Bộ dáng lúng túng cùng đôi gò má đỏ ửng của Triệu Uyển Nhu khiến cô trông giống nhu một bé búp bê bằng vải vừa được lấy ra khỏi máy giặt vậy. Thật là đáng yêu! Thái Lãnh Hàn âm thầm hối hận, làm sao không thể trang bị một cái camera trong nhà chứ, nếu có nó thì hắn có thể chụp lại dáng vẻ khi đang ngáp của Triệu Uyển Nhu vừa rồi để giữ bên người mình. Dù vậy, ngoài mặt của tảng băng nào đó vẫn rất tỉnh, vô cùng phong độ mà đứng lên, bước vào phòng bếp dọn bữa sáng ra bàn. Triệu Uyển Nhu cũng nhanh chóng tiến vào bếp, cùng Thái Lãnh Hàn dọn bữa sáng. Không khí mát nhẹ mà ấm cúng khiến Thái ãnh Hàn có cảm giác hắn đã thật sự có được một gia đình của riêng mình.

Có lẽ là bởi vì việc ngày hôm qua, bầu không khí của bữa sáng ngày hôm nay thoải mái hơn rất nhiều, Thái Lãnh Hàn cũng ăn nhiều hơn. Ăn xong, Thái Lãnh Hàn vừa lau miệng vừa ra vẻ lơ đãng hỏi vu vơ:

- E hèm... Ngày hôm nay em có sắp xếp gì không?

Thái Lãnh Hàn bỗng nhiên lên tiếng hỏi khiến Triệu Uyển Nhu thoáng giật mình. Cô nuốt vội miếng cháo rồi trả lời:

- Hôm nay em có hẹn Vương Thiên Bích đi dạo phố. Có việc gì không anh?

Câu trả lời của Triệu Uyển Nhu làm Thái Lãnh Hàn nghẹn một hơi trong ngực. Không phải chứ? Trong nhà có Ha Ha, thì bên ngoài lại còn có Vương Thiên Bích nữa! Tình cảm của Triệu Uyển Nhu đã san sẻ đi nhiều như thế, liệu hắn có còn hưởng được chút nào nữa không?

Gã chó điên kiêm tảng băng nào đó hít sâu một hơi, cố gắng nuốt nỗi niềm chua xót và tủi thân đang dâng trào xuống bụng, cố gắng không để Triệu Uyển Nhu phát hiện ra hắn đang lặng lẽ so đo với “con trai” của mình và bạn thân của cô. Thế nhưng, Triệu Uyển Nhu vẫn nhanh nhạy nhận ra tảng băng ngốc nhà mình đang không vui. Cô nhịn không được mà hỏi:

- Anh sao thế? Có việc gì sao anh?

Thái Lãnh Hàn vội vàng xua tay, nói:

- Không có việc gì, nếu em thấy thích thứ gì thì cứ mua.

“Nếu em thích gì thì cứ mua.” Câu nói này nghe quen quá vậy? Triệu Uyển Nhu mỉm cười. Trong “kiếp trước”, hầu như lần nào Triệu Uyển Nhu gặp Thái Lãnh Hàn thì câu nói này đều được hắn thốt ra bằng giọng điệu hững hờ lạnh nhạt như thế. Trước kia, Triệu Uyển Nhu vẫn luôn cho rằng Thái Lãnh Hàn nói thế là cố tình muốn dùng tiên để làm nhục cô, để nhắc cho cô nhớ về cuộc hôn nhân bị trao đổi bởi tiền bạc. Thế nhưng bây giờ, Triệu Uyển Nhu đã hiểu, ẩn đằng sau câu nói lạnh nhạt ấy là sự quan tâm mà Thái Lãnh Hàn dành riêng cho cô. Dù sao thì tiền của hắn kiếm được cũng rất vất vả. Thế mà hắn vẫn luôn tạo cho Triệu Uyển Nhu cảm giác, chỉ cần cô thích thứ gì thì đều có thể thoải mái mua. Trong lòng vừa ngọt vừa chua, Triệu Uyển Nhu tủm tỉm trêu một câu:

- Anh bảo em thích gì thì cứ mua? Nhưng tiền đâu mà mua?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên