Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4742 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 107
anh mau đến đây, ngồi xuống, cởi áo ra!

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu nhìn thấy nét mặt lạnh ngắt cứng đơ của Thái Lãnh Hàn thì hiểu ngay rằng tảng băng ngốc nhà mình lại đang cố gắng che giấu cảm xúc. Thậm chí Triệu Uyển Nhu còn đoán rằng Thái Lãnh Hàn đang gắng gượng nén đau đớn không muốn để lộ ra cho cô biết. Thế nên Triệu Uyển Nhu không đôi co gì thêm nữa, vội vàng quay lưng đi sang phòng sách để lấy quần áo cho Thái Lãnh Hàn, cũng là để cho hắn có thể thả lỏng hơn cả về thân thể lẫn tinh thần.

Thế nhưng một lần nữa Thái Lãnh Hàn lại nhìn bóng lưng quay đi vội vàng của Triệu Uyển Nhu mà trong lòng chìm xuống tận đáy biển. Hắn gắng gượng chống đỡ bước chân lảo đảo đi vào phòng tắm, xả nước lạnh xuống cho tỉnh táo lại. Thế nhưng trong đầu của Thái Lãnh Hàn vẫn luôn hiện lên dáng vẻ rời đi của Triệu Uyển Nhu. Nếu không phải vì trong phòng sách không có nơi để tắm thì có lẽ Thái Lãnh Hàn đã không chọn ở lại nơi này. Hắn vừa chà xát bản thân vừa âm thầm suy nghĩ xem mình có nên xây thêm một phòng tắm ở đâu đó trong nhà này hay không.

Lúc Triệu Uyển Nhu mang quần áo đến gõ cửa phòng tắm trong phòng ngủ của cô thì Thái Lãnh Hàn cũng đã chọn được vị trí để xây phòng tắm mới rồi. Tiếng nước đã ngừng chảy. Triệu Uyển Nhu khẽ khàng gọi:

- Thái Lãnh Hàn, anh đã tắm xong chưa?

Thái Lãnh Hàn khịt mũi vài cái rồi nghèn nghẹt trả lời:

- Em cứ để quần áo ngoài cửa rồi đi nghỉ ngơi đi. Tôi tự lo được.

Triệu Uyển Nhu gật đầu, ừ một tiếng rồi quay trở về chiếc giường quen thuộc của mình. Nhưng cô không nghỉ ngơi mà mở ngăn tủ ở đầu giường ra, lấy chai thuốc thoa mà mình vẫn đang dùng cầm sẵn trên tay rồi ngồi đợi. Lúc Thái Lãnh Hàn bước ra khỏi phòng tắm thì đã nhìn thấy Triệu Uyển Nhu ngồi trên giường nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh. Trong lòng Thái Lãnh Hàn thoáng căng thẳng. Triệu Uyển Nhu nhìn hắn như thế là có ý gì? Lẽ nào cô không biết rằng ánh nhìn đó của cô rất dễ khiến đàn ông hóa sói dữ hay sao? Không chỉ vậy, Triệu Uyển Nhu còn dùng giọng nói nhẹ nhàng nói những câu khiến Thái Lãnh Hàn c.h.ế.t sững:

- Anh mau đến đây, ngồi xuống, cởi áo ra!

Hả? Gì vậy? Thái Lãnh Hàn có cảm giác hai tai của hắn đã hỏng rồi và não của hắn không đủ để dùng nữa. Hắn vừa nghe cái gì vậy? Hắn đang hiểu sang hướng nào vậy? Thái Lãnh Hàn len lén véo vào đùi một cái. Ối mẹ ơi, đau quá! Vậy là không phải đang mơ? Nhưng Triệu Uyển Nhu vừa mới nói gì vậy?

Biểu hiện hoảng loạn của Thái Lãnh Hàn khiến Triệu Uyển Nhu vừa tức vừa buồn cười. Tảng băng ngốc này lại đang suy diễn linh tinh điều gì nữa vậy? Cô nghiêm nghị giải thích:

- Anh đừng có nghĩ lung tung! Tôi chỉ muốn xem thử vết thương trên lưng của anh rồi bôi thuốc cho anh thôi!

Thái Lãnh Hàn tỉnh mộng ngay lập tức. Hắn vội vã lắc đầu. Mấy hôm nay hắn đâu có chú ý gì đến vết thương trên lưng của mình đâu, nhưng Thái Lãnh Hàn biết rõ những thứ ấy chắc chắn không hề dễ nhìn một chút nào. Ngộ nhỡ sau khi Triệu Uyển Nhu nhìn thấy rồi sẽ bị hoảng sợ thì phải làm sao?

Thế nhưng, mặc kệ những cái lắc đầu như đang chơi trống bỏi của Thái Lãnh Hàn, cặp mắt long lanh của Triệu Uyển Nhu vẫn nhìn vào hắn chằm chằm khiến động tác của Thái Lãnh Hàn dần chậm lại. Không còn cách nào khác, lực “sát thương” của ánh nhìn ấy đối với Thái Lãnh Hàn là quá lớn và không thể bỏ qua. Thế là gã cún to nào đó cụp đuôi xụ mặt bước chậm rãi từng bước đến bên cạnh giường.

Triệu Uyển Nhu tủm tỉm cười, đưa tay vỗ vỗ lên mặt nệm, ra hiệu cho “cún to” ngồi xuống. Và Thái Lãnh Hàn ngoan ngoãn ngồi xuống thật. Nhưng hắn vẫn chưa dám vén áo lên. Triệu Uyển Nhu lại đưa tay ra, túm lấy vạt áo của Thái Lãnh Hàn, muốn giở lên. Nhưng gã cún to của cô lại nổi cơn bướng bỉnh. Gã thấp giọng nói:

- Em đừng xem! Chả có gì đáng xem đâu. Tôi… tôi sẽ tự bôi thuốc…

Triệu Uyển Nhu bĩu môi. Cô tin Thái Lãnh Hàn sẽ tự bôi thuốc mới là lạ đấy. Nhưng sức lực của Thái Lãnh Hàn đang níu giữ chiếc áo quá lớn, Triệu Uyển Nhu lại không nỡ mạnh tay, sợ làm động đến vết thương của hắn. Ngẫm nghĩ một lát, Triệu Uyển Nhu lại bắt đầu vừa dụ vừa dỗ:

- Vết thương ở sau lưng, rất khó tự bôi thuốc. Anh để tôi bôi thuốc cho anh đi, sau đó… tôi nhờ anh bôi thuốc giúp tôi, có được không?

Thái Lãnh Hàn lại ngẩn người. Hắn không chỉ sẽ được Triệu Uyển Nhu bôi thuốc, mà hắn còn sẽ được bôi thuốc cho Triệu Uyển Nhu? Dụ hoặc này quá lớn rồi. Thái Lãnh Hàn vận dụng định lực gần nửa đời người của mình mới có thể giữ được cái đầu cứng ngắc đến tận năm giây. Hết giây thứ năm là Thái Lãnh Hàn gục đầu chịu thua mà len lén buông tay ra, để Triệu Uyển Nhu vén áo của hắn lên.

Chiếc áo vừa được vén lên, Triệu Uyển Nhu đã hít vào một hơi vì bàng hoàng. Trên tấm lưng rộng của Thái Lãnh Hàn là vô số những vết bầm xanh tím nằm vắt ngang vắt dọc. Triệu Uyển Nhu cảm thấy trong lòng vừa lãnh lẽo lại vừa hừng hực lửa tức giận.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên