Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4745 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 109
ám chỉ

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu nằm “phơi mình” đến mức bị gió từ máy điều hòa thổi xuống đến phát lạnh rồi mà vẫn chưa cảm nhận được chút biến động gì trên cơ thể. Cô vừa tò mò vừa lo lắng ngoảnh lại hỏi:

- Sao thế? Vết thương của anh bị đau à? Xin lỗi, tôi không nên bảo anh thoa thuốc cho tôi. Anh mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.

Thái Lãnh Hàn khàn giọng đáp lời:

- Không phải như vậy. Tôi sẽ thoa thuốc cho em. Tôi chỉ là đang chuẩn bị… à, chuẩn bị lâu một chút thôi. Tôi sẽ làm ngay. Em mau nằm xuống đi.

Triệu Uyển Nhu nửa tin nửa ngờ nằm xuống. Thái Lãnh Hàn hít sâu một hơi, ổn định lại tâm trạng rồi bắt đầu mở tuýp thuốc mỡ, bôi vào tay và nhẹ nhàng thoa thuốc dọc theo vết bầm trên lưng của Triệu Uyển Nhu. Làn da mịn màng của Triệu Uyển Nhu bị ngón tay thô ráp của Thái Lãnh Hàn xoa vào khiến cô nhột nhạt. Tâm tình của cô cũng từ đó mà nhộn nhạo theo. Trong kiếp trước, Triệu Uyển Nhu không phải là chưa từng nếm qua trái cấm. Chính Thái Lãnh Hàn đã dắt cô đi vào thế giới hoan ái cũng bắt đầu từ những vuốt ve nhẹ nhàng như thế này. Thế nên, khi tấm lưng trần đang được ngón tay thô ráp của Thái Lãnh Hàn ve vuốt, xoa nắn như vậy, cơ thể của Triệu Uyển Nhu không nén được rạo rực. Cô căng chặt cơ thể để kìm lại, không để bản thân bị xúc cảm nhấn chìm mà làm ra những chuyện chưa phù hợp trong hoàn cảnh này.

Ở phía ngược lại, Thái Lãnh Hàn cảm nhận được sự căng cứng của Triệu Uyển Nhu. Thế nhưng trong trí óc đang lạnh ngắt của hắn, suy nghĩ mà Thái Lãnh Hàn đang hướng tới chỉ là: Triệu Uyển Nhu bị đau. Lực đạo của Thái Lãnh Hàn giảm hẳn xuống. Hắn chỉ dám lướt nhẹ ngón tay phớt bên trên da của Triệu Uyển Nhu. Trong lòng của Thái Lãnh Hàn âm thầm quyết định, hắn sẽ phải tìm Vạn Gia Bảo một lần nữa, bắt gã khốn kia trả giá cho vết bầm trên lưng của Triệu Uyển Nhu một cách thích đáng hơn nữa mới được.

Lúc này, Vạn Gia Bảo đã bị Thái Lãnh Hàn đóng băng tất cả các thẻ ngân hàng, đang trốn chu trốn nhủi ở nước ngoài như một con chuột cống bỗng hắt hơi một cái vang dội.

Bên trong căn phòng ở biệt thự của Thái Lãnh Hàn cũng vang lên một tiếng hắt hơi khe khẽ. Đó là tiếng hắt hơi của Triệu Uyển Nhu. Vốn là cô đang bị cảm, lại còn phơi lưng trần ra dưới cơn gió lạnh của máy điều hòa một lúc khá lâu rồi. Thái Lãnh Hàn bị tiếng hắt hơi của Triệu Uyển Nhu làm cho giật mình. Hắn vội vàng kéo áo của cô xuống và với tay lấy tấm chăn đắp lên cho cô.

Sau đó, Thái Lãnh Hàn bước xuống khỏi giường, nhẹ giọng nói với Triệu Uyển Nhu:

- Em nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ không làm phiền em nữa. Nhớ đắp chăn giữ ấm.

Thái Lãnh Hàn nói rồi thì quay lưng đi về phía cửa. Triệu Uyển Nhu quýnh lên, nói vội:

- Tôi không thích đắp chăn!

Thái Lãnh Hàn khựng lại. Hắn ngẫm nghĩ lại thì thấy cũng đúng. Ban nãy Triệu Uyển Nhu ngủ mê đã tung chăn ra như thế nào, Thái Lãnh Hàn đã tận mắt chứng kiến. Thế là hắn quay sang tìm chiếc điều khiển từ xa của máy điều hòa, định tăng nhiệt độ lên một chút, tránh cho Triệu Uyển Nhu sẽ bị lạnh. Thế nhưng Triệu Uyển Nhu đã đoán được ý đồ của Thái Lãnh Hàn mà lại lên tiếng ngăn cản:

- Tôi cũng không muốn tăng nhiệt độ. Tôi chỉ ngủ được khi nhiệt độ ở mức này. Nóng quá tôi sẽ không ngủ được.

Thái Lãnh Hàn lại khựng lại một lần nữa. Hắn có chút khó xử và khó hiểu, không biết rốt cục thì Triệu Uyển Nhu muốn thế nào. Thế nhưng bản tính của một tảng băng khiến Thái Lãnh Hàn không có thói quen dò hỏi ý muốn và sở thích của người khác. Hắn càng không dám để cho Triệu Uyển Nhu nghĩ rằng hắn đang muốn tọc mạch vào chuyện của cô. Thế nên Thái Lãnh Hàn chỉ đứng im lìm, chờ nghe Triệu Uyển Nhu chủ động nêu ra yêu cầu của cô.

Triệu Uyển Nhu thì ngược lại, cũng đang muốn chờ Thái Lãnh Hàn sẽ chủ động hỏi cô muốn gì để cô có thể nói ra điều mình đang suy nghĩ.

Cả hai im lặng nhìn nhau. Không gian bỗng chốc trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng gió của máy điều hòa phả xuống lạnh lẽo. Lát sau, Triệu Uyển Nhu lại hắt hơi thêm một cái nữa, phá vỡ sự im lìm nặng nề đó. Thái Lãnh Hàn giật mình vội bước lùi lại. Triệu Uyển Nhu cũng giật mình vội cất tiếng gọi:

- Đứng lại! Anh định đi đâu đấy?

- Tôi… ra ngoài để em nghỉ ngơi.

Triệu Uyển Nhu lầu bầu:

- Vậy nếu lát nữa tôi ngủ quên rồi lại tung chăn ra thì phải làm thế nào?

Thái Lãnh Hàn mím môi một lúc rồi đưa ra hướng giải quyết:

- Thỉnh thoảng tôi sẽ sang đây để kiểm tra chăn cho em.

Triệu Uyển Nhu bĩu môi. Tảng băng ngốc nghếch này, cô đã ám chỉ đến như thế mà hắn vẫn không hiểu hay cố tình không hiểu vậy hả? Ban nãy, lúc sang phòng sách để lấy quần áo cho Thái Lãnh Hàn, Triệu Uyển Nhu mới biết được hóa ra bất lâu nay, và cả trong kiếp trước, Thái Lãnh Hàn khi “ngủ” trong phòng sách vốn chỉ có thể gục đầu trên bàn chứ không có một chỗ ngả lưng thật sự. Thế nên lúc này cô mới dựa vào tình hình sức khỏe của mình mà mở lời, ám chỉ để Thái Lãnh Hàn có thể có được chỗ nghỉ ngơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên