Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5075 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 124
thắng tuyệt đối

❊ ❊ ❊

Dù vậy, bản lĩnh mặt dày của Liễu Hồng Hạnh vốn không phải dạng vừa. Bà ta vội vàng chống chế:

- Mẹ… à thì, tôi chỉ là lo lắng cho con, à cho cô mà thôi. Cô không cảm kích thì thôi, lại còn hung hăng như thế làm gì? Lại còn dọa sẽ mách lẻo với Thái Lãnh Hàn nữa. Cô nghĩ là tôi sợ nó chắc?

Triệu Uyển Nhu nhếch môi cười. Vâng, bà không sợ. Bà không sợ mà đã ngay lập tức thay đổi cách xưng hô rồi đấy. Vậy là không sợ dữ chưa? Mặc dù trong lòng ngập tràn khinh bỉ, nhưng đôi mày của Triệu Uyển Nhu vẫn chưa giãn ra. Liễu Hồng Hạnh hình như đã hiểu nhầm ý của cô rồi. Ban nãy, Triệu Uyển Nhu không phải hăm dọa sẽ mách lẻo chuyện này với Thái Lãnh Hàn, mà là cô lo lắng nếu Thái Lãnh Hàn biết được chuyện này sẽ bị tổn thương, sẽ tức giận.

Triệu Uyển Nhu chưa bao giờ nghĩ là sẽ dùng Thái Lãnh Hàn để đe dọa những người trong nhà họ Vạn. Thứ nhất là bởi vì cô hoàn toàn có thể PK trực tiếp với họ và không quá khó để giành phần thắng trước những kẻ không có đầu óc như thế, vốn dĩ không cần đến Thái Lãnh Hàn ra tay. Thứ hai là bởi vì Triệu Uyển Nhu lo lắng cho thanh danh của Thái Lãnh Hàn. Dù trong vòng quan hệ và trong cả thị phi quanh thành phố này, danh tiếng của Thái Lãnh Hàn đã nát bét hết cả rồi. Nhưng Triệu Uyển Nhu và toàn thể nhân viên trong công ty Thắng Lợi, trừ những kẻ ăn không ngồi rồi thích đi gây sự kiếm chuyện thị phi như Liễu Hồng Hạnh, thì ai cũng biết rằng nhân phẩm của Thái Lãnh Hàn tốt đến như thế nào. Nhưng miệng đời vốn đã đáng sợ, miệng lưỡi của những kẻ thích gieo rắc thị phi lại còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần. Nếu bây giờ mà Triệu Uyển Nhu để Thái Lãnh Hàn ra mặt vì cô và đối đầu với nhà họ Vạn thì sẽ khiến danh tiếng của hắn càng thêm nát bét mà thôi.

Triệu Uyển Nhu không muốn Thái Lãnh Hàn vì cô mà bị tổn hại đến danh dự như thế. Không chỉ vậy, cô còn đang có ý định sẽ giúp Thái Lãnh Hàn khôi phục lại những danh dự vốn bị bôi nhọ bấy lâu nay. Thế nên cô dịu giọng lại nói với Liễu Hồng Hạnh:

- Dì Hạnh, tôi không phải muốn đe dọa dì. Tôi cũng không muốn gây sự với dì. Chỉ cần dì đừng đến tìm tôi kiếm chuyện, cũng đừng mang phiền phức đến cho Thái Lãnh Hàn thì tôi cũng sẽ không gay gắt với dì như thế. Hôm nay, để bù đắp cho sự không vui này, dì mua thức uống bao nhiêu, tôi sẽ mời dì.

Liễu Hồng Hạnh cười khẩy, không thèm giả vờ giả vịt nữa:

- Hừ, nói cứ như cô là chủ quán ở đây vậy!

Triệu Uyển Nhu mỉm cười, nhẹ nhàng xác nhận:

- Không sai, quán cà phê này vốn là do tôi làm chủ. Hôm nay tôi đến để thị sát một chút, không ngờ lại gặp phải người không nên gặp. À, thì, hôm nay dì đã mua những thức uống nào, tôi sẽ miễn phí cho dì.

Liễu Hồng Hạnh bực tức:

- Tôi cần được cô miễn phí à? Tôi nghèo đến mức cần cô bố thí à? Hừ, hôm nay tôi sẽ mua thết thức uống của quán này, trả giá gấp đôi!

Triệu Uyển Nhu nghe thế thì nụ cười càng thêm tươi rói. Cô biết rõ Liễu Hồng Hạnh là kẻ ham hư vinh, thích ra vẻ nên đã cố ý nói như thế để kích thích bà ta mà thôi. Trong lòng của Triệu Uyển Nhu không muốn đối đầu gay gắt với Liễu Hồng Hạnh nữa, sợ sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Thái Lãnh Hàn, khiến hắn phải gánh tội danh bất hiếu, vô lễ. Nhưng nếu bảo Triệu Uyển Nhu phải mang thức uống cho một kẻ như Liễu Hồng Hạnh thưởng thức miễn phí thì cô cũng không cam tâm. Thế nên Triệu Uyển Nhu vừa lịch sự vừa khiêu khích để Liễu Hồng Hạnh tự miệng đòi trả tiền. Không ngờ hiệu quả lại lớn đến như thế, Liễu Hồng Hạnh không chỉ không chấp nhận được mời miễn phí mà còn muốn trả tiền gấp đôi, còn mua hết toàn bộ thức uống trong quán như thế này nữa. Triệu Uyển Nhu vội vàng đứng dậy, tỏ ra cung kính nói với Liễu Hồng Hạnh:

- Vậy thì tốt quá rồi! Quý khách xin chờ một chút. – Rồi cô hướng vào quầy pha chế, gọi lớn. – Minh Nga, quý bà Liễu Hồng Hạnh đã đặt mua toàn bộ thức uống trong quán với giá gấp đôi nhé. Em mau xuất hóa đơn và pha chế cho nhanh vào, đừng để quý khách đợi lâu.

Nhìn thấy Minh Nga nở nụ cười hiểu ý và thoăn thoắt in một tờ hóa đơn dài như một sớ Táo quân, Triệu Uyển Nhu lại nở nụ cười chuyên nghiệp, tiếp tục ra vẻ cung kính nói với Liễu Hồng Hạnh:

- Chúng tôi đã in xong hóa đơn rồi, thức uống cũng sẽ nhanh chóng pha chế xong. Xin hỏi quý khách muốn trả tiền mặt hay chuyển khoản ạ? Thức uống có cần quán của chúng tôi hỗ trợ vận chuyển không ạ? Số lượng không nhiều lắm, chỉ khoảng ba trăm hai mươi món thôi ạ.

Liễu Hồn Hạnh há miệng mắc quai, lại không thể hung hăng trước gương mặt tươi cười chuyên nghiệp của Triệu Uyển Nhu và sự chống lưng của Thái Lãnh Hàn ở phía sau cô. Bà ta chỉ có thể hậm hực tiếp tục ra vẻ:

- Tôi sẽ quẹt thẻ. Thức uống thì các người vận chuyển đến…

- Đến công ty Thắng Lợi đúng không ạ? Quý khách đúng là một người rất biết quan tâm đến đồng nghiệp. Xem xem, quý khách vừa mới than thở rằng công việc trong công ty rất vất vả thì đã đại diện cho Tổng giám đốc mua thức uống đến để mời mọi người rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên