Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 147
chuyện cũ của triệu uyển nhu

❊ ❊ ❊

Năm nay mùa đông lạnh hơn những năm trước, Triệu Uyển Nhu muốn mua một số quần áo mùa đông cho các trẻ em ở một số cô nhi viện, có điều từ khi nhà họ Triệu xuất hiện khó khăn, ngân sách của hội này cũng không còn bao nhiêu tiền nữa. Cho nên khoản tiền quyên góp vừa rồi của Vương Thiên Bích đối với hội Chung tay góp sức có thể xem như là giống với mục đích của Triệu Uyển Nhu, mang đến ấm áp tình người sưởi ấm trong lúc khó khăn lạnh giá.

Vương Thiên Bích cảm thấy không khí đang trầm lắng xuống, bèn tìm cách khuấy động lên. Cô nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi:

- Năm nay cô vẫn chủ yếu hỗ trợ cho các cô nhi viện hả?

- Ừ.

Triệu Uyển Nhu không hề giấu giếm, thẳng thắn gật đầu. Vương Thiên Bích lại hỏi:

- Sao cậu không dùng quỹ này để xây trường học hay là tặng học bổng cho học sinh nhỉ?

Triệu Uyển Nhu khó hiểu hỏi lại:

- Sao cô lại hỏi như vậy?

Vương Thiên Bích nhún vai:

- Không có gì, chỉ là tôi cảm thấy, nếu chúng ta giúp đỡ cho trường học hay là tặng học bổng cho học sinh thì có thể có lợi lâu dài hơn. Còn mua vật dụng này nọ cho cô nhi viện thì dùng xong là hết, không có lợi ích lâu dài bằng.

Những lời của Vương Thiên Bích khiến Triệu Uyển Nhu sửng sốt. Cô thật sự không ngờ rằng bạn thân lại có suy nghĩ về lợi ích như thế về việc làm từ thiện. Triệu Uyển Nhu suy nghĩ một lúc, sắp xếp từ ngữ rồi mỉm cười giải thích với Vương Thiên Bích:

- Cô không nên nghĩ như thế. Làm từ thiện mà còn so đo có lợi ích nhiều hay không, có lợi ích lâu dài hay không làm gì? Đối với những đứa trẻ kia, điều mà chúng cần nhất chẳng phải là được ăn no, được mặc ấm, được học hành hay sao? Hơn nữa, mỗi tổ chức từ thiện sẽ có tiêu chí hoạt động khác nhau. Hội Chung Tay Góp Sức của chúng ta sẽ hỗ trợ cho các cô nhi viện, còn những tổ chức khác sẽ hỗ trợ các trường học. Với lại, sao cô dám chắc rằng việc giúp đỡ cô nhi viện là không mang đến lợi ích lâu dài? Những đứa trẻ mồ côi kia, nếu được quan tâm, chăm sóc tốt thì trong tương lai bọn họ đều có khả năng làm được những việc tốt đóng góp cho xã hội. Những người có thể vượt qua được hoàn cảnh khó khăn thì đều có nghị lực và sức chịu đựng rất tốt, không phải sao?

Triệu Uyển Nhu nói một hơi dài, Vương Thiên Bích nghe đến đâu thì gật đầu đến đấy. Bây giờ cô nàng mới cảm thấy bản thân có tầm nhìn thiển cận hơn bạn rất nhiều. Triệu Uyển Nhu nhìn gương mặt của nữ vương nhà mình xụ xuống thì hiểu rằng Vương Thiên Bích lại nghĩ ngợi linh tinh. Cô lại mỉm cười, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp:

- Không giấu gì cô, thật ra, tiêu chí giúp đỡ cô nhi viện này còn xuất phát từ lòng riêng của tôi nữa.

- Hả?

Vương Thiên Bích ngước lên nhìn Triệu Uyển Nhu, ánh mắt sáng lập lòe hai chữ “tò mò”. Triệu Uyển Nhu từ tốn cất giọng:

- Lúc tôi còn bé, tôi có bị đi lạc một lần, chắc là cô có biết chuyện này chứ?

Vương Thiên Bích gật đầu, biểu thị mình có biết. Triệu Uyển Nhu cũng gật đầu, chậm rãi kể tiếp:

- Lúc ấy tôi chắc khoảng hơn năm tuổi, ngày đó gia đình chúng tôi trở về từ nước ngoài, trên đường về nhà thì mẹ tôi bỗng nhiên phát bệnh, lái xe liền đưa chúng tôi đến bệnh viện công gần nhất. Lúc ấy cha tôi quá lo cho mẹ tôi, nên bảo anh trai trông chừng tôi. Thế nhưng anh ấy ham chơi nên quên mất tôi. Tôi đi lạc ra bên ngoài đường thì vô tình giẫm phải đuôi của một chó hoang, bị nó rượt chạy đến nửa con đường.

- Thì ra vì thế mà lúc đầu tôi nghe nói là cô sợ chó mèo hả? Cô bị con ch.ó hoang đó cắn hả?

Triệu Uyển Nhu lắc đầu, kể tiếp:

- Không. May là lúc ấy có một anh trai xông ra. Anh ấy cầm một nhánh cây đuổi con ch.ó kia giúp tôi. Thấy tôi bị hoảng sợ, anh ấy còn cho tôi ăn kẹo nữa. Có điều khi cha tôi đến tìm thì anh ấy đã rời đi rồi.

Vương Thiên Bích chồm lên, háo hức:

- Anh trai hả? Anh ấy có đẹp trai không? Cậu có phải đã thích anh ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên không? Đó có phải là mối tình đầu của cậu không?

Triệu Uyển Nhu liếc Vương Thiên Bích trắng mắt. Khi ấy cô chỉ mới năm tuổi thôi đấy. Cô nàng này xem truyện tiểu thuyết vớ vẩn quá một trăm tám chục phút rồi đúng không? Vương Thiên Bích nói xong rồi cũng tự cảm thấy bản thân hơi bị vô duyên, bèn cười giả lả hỏi sang chuyện khác:

- À, ý tôi là, anh trai đó có đẹp trai không? Bây giờ anh ấy như thế nào rồi? Cô có anh trai là ân nhân từ nhỏ như thế mà chẳng giới thiệu gì với tôi cả, thật là…

Triệu Uyển Nhu thở dài, trầm giọng:

- Khi ấy tôi còn quá nhỏ, lại bị sợ hãi như thế, đến lúc có thể bình tĩnh hơn thì tôi đã không còn nhớ rõ hình dáng của anh trai đó nữa. Tôi chỉ nhớ là anh ấy từng kể rằng hôm đó anh đi mua thuốc cho viện trưởng, tình cờ thấy tôi bị chó cắn. Anh ấy còn khen ngợi viện trưởng rất nhiều. Thế nên bố mẹ tôi mới đoán rằng anh ấy đang sống ở một cô nhi viện nào đó. Lúc ấy gia đình tôi vừa vặn muốn thành lập quỹ từ thiện, mẹ tôi liền quyết định giúp đỡ cô nhi viện. Có lẽ mẹ tôi nghĩ rằng nếu chúng tôi giúp đỡ nhiều cô nhi viện thì sẽ có thể gặp được anh trai đó mà cảm ơn người ta. Nhưng mãi cho đến nay tôi vẫn chưa tìm được anh trai đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên