Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4530 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 182
sóng bước bên nhau

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu thủ thà thủ thỉ “tâm sự” với mẹ chồng mà khiến Thái Lãnh Hàn cảm thấy như đang được nhận phép màu. Giọng nói nhẹ nhàng của Triệu Uyển Nhu như những tia nắng sớm lung linh, sưởi ấm cho tâm hồn đang lạnh ngắt của Thái Lãnh Hàn; còn ngữ điệu dịu dàng của cô lại như cơn mưa rào mát mẻ, lấp đầy những hố sâu tuyệt vọng và tiêu cực của hắn. Nụ cười của Thái Lãnh Hàn lại không thể kìm nén được mà nở ra.

Triệu Uyển Nhu nhìn nụ cười của Thái Lãnh Hàn mà trong lòng cũng vui vẻ. Triệu Uyển Nhu nhoẻn miệng cười tươi thắm khiến ánh nhìn của Thái Lãnh Hàn hướng về cô càng thêm lấp lánh. Bên tai của cả hai loáng thoáng nghe có âm thanh gì đó vang lên khe khẽ, nhưng trong mắt của họ lúc này chỉ còn nhìn thấy đối phương, không để tâm đến những điều khác. Đến khi Thái Lãnh Hàn dìu Triệu Uyển Nhu đứng dậy thì cô mới nhận ra, chàng trai lái taxi, người bạn mới quen của cô, đã rời đi từ lúc nào không biết.

Việc cúng bái đã xong, nhưng Triệu Uyển Nhu vẫn chưa muốn về ngay. Cảnh vật ở nơi này quả thật quá thơ mộng và hữu tình, khiến cô rất thích. Thái Lãnh Hàn phát hiện sự lưu luyến của Triệu Uyển Nhu trước cảnh thiên nhiên này nên vô cùng thấu hiểu lòng người mà mở miệng đề nghị:

- Chúng ta ở lại đây đi dạo một chút… được không?

Triệu Uyển Nhu gật đầu, nhưng vẫn còn chút băn khoăn:

- Vâng. Nhưng như vậy có làm mất thời gian của anh không?

Thái Lãnh Hàn mạnh mẽ lắc đầu ngay lập tức:

- Không, không, không. Năm nào anh cũng xin nghỉ phép cả ngày hôm nay.

Triệu Uyển Nhu gật nhẹ đầu, trong lòng thoáng xót xa. Với một kẻ cuồng công việc như Thái Lãnh Hàn mà lại phải xin nghỉ cả ngày như thế, chắc hẳn trong những năm trước đó, tâm trạng của tảng băng ngốc nhà cô đã sa sút và tệ hại đến mức không thể kiểm soát được. Tuy nhiên, năm nay đã khác rồi. Năm nay, bên cạnh Thái Lãnh Hàn còn có cô. Không cần phải nghĩ nhiều, Triệu Uyển Nhu đã quyết định sẽ mang đến niềm vui cho Thái Lãnh Hàn, đặc biệt là vào ngày hôm nay. Thế là Triệu Uyển Nhu lấy điện thoại ra, tìm kiếm những nơi có thể giúp thả lỏng tâm tình ở gần đây. Tra rồi mới biết, hóa ra ở cách nơi này không xa có một làng du lịch. Triệu Uyển Nhu bèn đưa địa chỉ của làng du lịch đó cho Thái Lãnh Hàn và đề nghị:

- Chúng ta đến đây xem, được không?

Thái Lãnh Hàn gật đầu đồng ý, nhanh nhẹn khởi động xe. Chiếc xe lăn bánh tiến về phía làng du lịch kia. Một lát sau, trước mắt bọn họ hiện ra một hồ nước trong veo in bóng mây trời. Quanh hồ là những hàng cổ thụ cao to xanh mướt. Con đường vòng quanh hồ được trồng xen kẽ rất nhiều loại hoa khoe đủ màu sắc và tỏa hương thoang thoảng. Dọc trên con đường, cứ cách một đoạn lại có một chiếc ghế đá nằm chễm chệ.

Nắng đã lên cao, lấp lóa trên mặt nước như đang rắc vàng rải bạc lên hồ. Triệu Uyển Nhu đứng bên bờ hồ, chờ Thái Lãnh Hàn gửi xe xong thì đề nghị hắn cùng đi dạo. Cả hai im lặng sóng bước bên nhau dọc theo con đường rực rỡ sắc hoa. Gió mơn man thổi mát rượi, ong bướm bay rập rờn, văng vẳng tiếng côn trùng kêu rỉ rả,… Thái Lãnh Hàn chậm bước đi cạnh Triệu Uyển Nhu mà trong lòng vô cùng thư thái và thanh thản. Từ trước đến nay, hắn chưa từng cảm nhận được sự thư thái và thanh thản một cách rõ rệt như thế này.

Đi được một đoạn khá dài, Triệu Uyển Nhu thấm mệt. Cô bèn ngồi xuống một ghế đá gần bờ hồ, nơi có một gốc cổ thụ cao to đang xòe rộng tán lá ra tỏa bóng mát. Thái Lãnh Hàn cũng dừng lại, đứng một bên ghế đá, trầm ngâm nhìn ra mặt nước. Triệu Uyển Nhu níu lấy bàn tay thô ráp của Thái Lãnh Hàn, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh mình.

Thái Lãnh Hàn nương theo lực kéo nhẹ nhàng kia mà ngồi xuống bên cạnh nữ thần của lòng mình. Sự căng thẳng đã lâu không xuất hiện lại đột ngột trỗi dậy. Thái Lãnh Hàn ngồi cứng đờ một chỗ, mắt vẫn nhìn đăm đăm ra giữa hồ nhưng đã không còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh nữa.

Nhìn bộ dáng căng thẳng của Thái Lãnh Hàn như thế, Triệu Uyển Nhu vừa buồn cười vừa thương thương. Cô nhìn quanh, tìm cách để gợi chuyện, giúp tảng băng ngốc nhà mình có thể thả lỏng hơn. Vừa lúc đó, có một đôi trai gái tiến đến, đứng gần nơi gốc cổ thụ để chụp hình. Cả hai người đều trông còn rất trẻ, có lẽ vẫn còn là sinh viên. Cô gái vui vẻ hào hứng tạo đủ kiểu dáng để chàng trai chụp hình, lưu giữ lại những khoảnh khắc tươi đẹp. Triệu Uyển Nhu hứng thú quan sát cặp đôi trẻ kia rồi quay sang Thái Lãnh Hàn, hỏi khẽ:

- Anh đoán thử xem hai người đó có quan hệ thế nào với nhau?

Thái Lãnh Hàn ngẩn ra, nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

- Bọn họ, có lẽ là đang… yêu nhau.

Triệu Uyển Nhu gật đầu vừa như đồng ý vừa như hài lòng. Tảng băng ngốc nhà cô cũng không đến mức quá lạnh lùng, ít ra hắn còn có thể nhìn ra được tình cảm của người khác đây này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên