Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5070 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 120
bị hôn đến ngất đi

❊ ❊ ❊

Khi nhận thấy dáng vẻ ngây thơ đơn thuần của Triệu Uyển Nhu, trong lòng của Thái Lãnh Hàn vừa hổ thẹn vừa tự trách không thôi. Và hắn lại càng không dám nhúc nhích bất cứ bộ phận nào trong khoang miệng. Hắn thật sự đang kiềm chế rất vất vả. Nếu chẳng may cái lưỡi dơ bấn của hắn dám chạm vào ngón tay thuần khiết của Triệu Uyển Nhu, e là Thái Lãnh Hàn sẽ không còn mặt mũi nào nhìn cô nữa mất.

Nhưng không phải Thái Lãnh Hàn không muốn thì việc sẽ không xảy ra. Bởi vì, hắn cứng đơ, nhưng Triệu Uyển Nhu thì rất linh hoạt.

Triệu Uyển Nhu rút ngón tay ra. Và trong lúc Thái Lãnh Hàn còn theo phản xạ vô thức mà vươn đôi môi tới trước theo đà ngón tay thon thả kia, thì Triệu Uyển Nhu rướn lên, áp đôi môi hồng hồng của cô lên hai cánh môi của Thái Lãnh Hàn, mút nhẹ một cái.

Thái Lãnh Hàn như bị sét đánh trúng, toàn thân rần rật đến choáng váng. Đôi môi của hắn bỗng như tê dại. Triệu Uyển Nhu lại còn ngây thơ l.i.ế.m liếm mép, híp mắt vừa thưởng thức vừa khen ngợi:

- Thái Lãnh Hàn, môi của anh thật là mềm, thật là ấm, hình như lại còn hơi ngòn ngọt nữa.

Lần đầu tiên trong lòng Thái Lãnh Hàn không đồng ý với nhận xét của Uyển Nhu. Môi của hắn sao có thể ngọt được. Thứ ngọt ngào kia, chẳng phải chính là đôi môi bé xinh của Triệu Uyển Nhu hay sao? Trong lúc Thái Lãnh Hàn cũng đang len lén mím miệng lại để đưa lưỡi nếm vị ngọt còn vương trên môi, thì Triệu Uyển Nhu chép chép miệng tiếc nuối. Hương vị cô vừa nếm được đã nhanh chóng tan đi rồi.

Cô bé thỏ con tham ăn không chấp nhận được điều này. Thế là cô lại chồm lên, áp môi lên miệng của Thái Lãnh Hàn mà giơ răng ngà ra mà cắn, rồi mút. Triệu Uyển Nhu lại còn thè cái lưỡi bé xinh men theo kẽ răng của Thái Lãnh Hàn mà khám phá vòm miệng của hắn. Rõ ràng là ngòn ngọt, mềm mềm, thơm thơm, âm ấm,... Cô bé thỏ con “ăn” món ngon đến mê mẩn, làm gã “chó điên mặt lạnh” bị đảo điên đến quên hết cả đất trời.

Ban nãy chỉ là mấy ngón tay thon, còn bây giờ là hai cánh hoa đào mềm mại thơm ngát. Thái Lãnh Hàn mà còn giữ được lí trí, còn trấn định được tinh thần nữa thì hắn đã không còn là con người bình thường rồi, cũng không còn là đàn ông bình thường luôn.

Thái Lãnh Hàn là người bình thường, cũng là đàn ông bình thường, nên hắn sững sờ một lúc rồi vô thức bị những hành động của Triệu Uyển Nhu cuốn theo. Khả năng học hỏi và thích nghi của Thái Lãnh Hàn vẫn luôn rất cao. Hắn noi theo Triệu Uyển Nhu, đáp lại nụ hôn của cô. Cô bé thỏ con mút một cái, “chó điên mặt lạnh” sẽ mút lại một cái. Triệu Uyển Nhu vờn qua, Thái Lãnh Hàn sẽ đảo lại. Cả hai quấn quýt, dây dưa không rời. Họ trao đổi cho nhau từng giọt ấm ngọt, họ chia cho nhau từng hơi thở hổn hển.

Tay phải của Thái Lãnh Hàn áp vào hai bên gò má mịn màng của Triệu Uyển Nhu, rồi vòng ra sau gáy của cô, luồn vào giữa những sợi tóc như tơ óng ả. Triệu Uyển Nhu cũng siết chặt lấy mái đầu của Thái Lãnh Hàn. Họ ôm lấy nhau, ấp ủ, yêu thương. Họ muốn ghì sát vào nhau không chia tách.

Triệu Uyển Nhu hít thở càng lúc càng dồn dập. Cô có cảm giác như mình đang phải hô hấp sau khi vừa bị rượt đuổi mấy con đường. Mà, đối với một người vừa mới uống say lại vừa phải chuyển từ bên ngoài lạnh giá vào trong nhà ấm áp như Triệu Uyển Nhu lúc này, việc hô hấp đột ngột dập dồn như thế là quá sức chịu đựng của cơ thể. Cho nên, dù Triệu Uyển Nhu có muốn hôn nữa, nhưng sức của cô đã đuối.

Triệu Uyển Nhu đành luyến tiếc rời môi. Và khi cô nhìn thấy bàn tay trái của Thái Lãnh Hàn đã luồn vào bên trong vạt áo nơi n.g.ự.c cô, chạm vào một hạt đậu đỏ, thì Triệu Uyển Nhu mệt mỏi thiếp đi. Trước khi nhắm mắt lại, Triệu Uyển Nhu vẫn còn kịp nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng tột độ của Thái Lãnh Hàn.

Sau khi vô cùng mất mặt mà bị hôn đến ngất đi, suốt mấy ngày sau đó, Triệu Uyển Nhu cứ luôn buồn bực hoảng hốt mà sống vô vị trôi qua từng khoảnh khắc. Bởi vì, từ sau nụ hồn nồng nàn mê đắm đó, Thái Lãnh Hàn giống như đột nhiên bị ai đó khóa chặt bản thân lại. Hắn cứ như không còn một chút cảm xúc nào của con người nữa, hoàn toàn quay lại làm một cái tủ lạnh di động. Mặc dù Thái Lãnh Hàn vẫn đối xử với Triệu Uyển Nhu như cũ, nói gì nghe nấy, hỏi gì đáp nấy. Cho dù Triệu Uyển Nhu đưa ra yêu cầu gì, hắn đều không do dự mà đáp ứng, nhưng lại không hề có bất kỳ phản ứng dư thừa nào khác. Hắn đã trở lại là Thái Lãnh Hàn trong “kiếp trước” mà Triệu Uyển Nhu vừa ghét vừa sợ.

Triệu Uyển Nhu làm sao mà biết được, khoảnh khắc mà cô ngất đi trong vòng tay của hắn, Thái Lãnh Hàn thật sự đã muốn đánh c.h.ế.t chính mình. Hắn rõ ràng là một tên đàn ông khỏe mạnh, vậy mà lại ức h.i.ế.p một cô gái yếu ớt nhỏ bé đến mức cô ngất xỉu. Thậm chí, lúc đó Thái Lãnh Hàn còn tưởng bản thân hắn đã tước đoạt đi mạng sống của Triệu Uyển Nhu. Nếu không phải vẫn còn cảm nhận được hơi thở của cô, nếu không phải vẫn nghĩ là tìm cách cứu chữa cho cô, thì có lẽ Thái Lãnh Hàn đã tự đâm đầu vào vách tường luôn rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên