Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 141
anh có chê tôi không?

❊ ❊ ❊

Cứ nghĩ tới khả năng Triệu Uyển Nhu đang tức giận và chán ghét mình thì ruột gan của Thái Lãnh Hàn lại bắt đầu xanh xao vàng vọt xoắn xuýt vào với nhau hết cả rồi. Có phải Triệu Uyển Nhu vẫn còn tức giận vì bị Vạn Thiên Bảo chọc ghẹo không? Hay là vì cô cảm thấy hắn có liên quan đến nhà họ Vạn cho nên cũng cảm thấy hắn đáng ghét theo? Hoặc là… Triệu Uyển Nhu còn nhớ đến hình tượng “chó điên” vừa xấu xí vừa đáng sợ của hắn?

Bất giác Thái Lãnh Hàn nới lỏng nắm tay. Hắn bỗng có cảm giác hèn nhát muốn trốn chạy. Thế nhưng lần này đến lượt Triệu Uyển Nhu nắm chặt bàn tay của Thái Lãnh Hàn. Đôi mắt trong veo của cô hướng về phía Thái Lãnh Hàn, nhìn hắn chằm chằm bằng ánh mắt long lanh khiến Thái Lãnh Hàn dù có muốn bỏ chạy cũng không đủ sức đủ lòng mà nhúc nhích. Triệu Uyển Nhu cảm nhận được cơ thể đang nhấp nhổm của Thái Lãnh Hàn đã ngồi yên trở lại trên ghế thì hài lòng mỉm cười. Cô chà chà ngón tay vào lòng bàn tay thô sần của tảng băng ngốc nhà mình, ngẫm nghĩ một lúc để lựa chọn cách diễn đạt:

- Thật ra thì khi đó Vạn Thiên Bảo không nói láo. Tôi đã thật sự hành hung hắn. Tôi… đánh cũng không nhẹ đâu. Cho nên… thật ra thì tôi cũng… có khuynh hướng hơi… bạo lực một chút. Anh có để ý không? Anh có chê tôi không?

Thái Lãnh Hàn lắc đầu như trống bỏi. Hỏi đùa sao? Thái Lãnh Hàn khi nào thì dám chê bai Triệu Uyển Nhu? Hơn nữa, nếu Triệu Uyển Nhu có thể có khuynh hướng bạo lực, à nhầm, nếu Triệu Uyển Nhu có thể có khả năng tự vệ tốt như thế thì Thái Lãnh Hàn mừng còn không hết nữa mà. Gã “chó điên” nào đó vô cùng bao che khuyết điểm cho vợ mà nói chắc nịch như c.h.é.m đinh chặt sắt:

- Nếu như em đánh Vạn Thiên Bảo thì chắc chắn là vì nó đã làm gì đó đáng bị đánh. Nó đã chọc ghẹo gì em, đúng không?

Trong lòng của Thái Lãnh Hàn bắt đầu cân nhắc đến chuyện sẽ lôi đầu Vạn Thiên Bảo về Việt Nam để thay Triệu Uyển Nhu “dạy dỗ” gã thanh niên hư hỏng của nhà họ Vạn một trận. Không chỉ vậy, ngay cả bố mẹ của Vạn Thiên Bảo cũng đã bị Thái Lãnh Hàn liệt vào danh sách “cần phải dạy dỗ”, mặc kệ bố của Vạn Thiên Bảo thật ra cũng là bố ruột của hắn.

Triệu Uyển Nhu nhìn cái đầu vừa mới lắc lia lịa của Thái Lãnh Hàn và gương mặt đã trở nên sắc lạnh của hắn mà đoán không ra được tâm trạng hiện tại của hắn. Thái Lãnh Hàn vừa lắc đầu, chứng tỏ hắn không để tâm, không chê bai cô vì cái gọi là “có khuynh hướng bạo lực”; thế nhưng sao gương mặt của hắn lại lạnh ngắt như thế?

Không muốn tảng băng ngốc nhà mình lại có dịp suy diễn linh tinh, Triệu Uyển Nhu hít sâu một hơi rồi kể lại chuyện cũ:

- Hôm đó tôi đi nhà hàng thử món ăn mới với Thiên Bích, thì gặp Vạn Thiên Bảo.

Nghe được cái tên Vạn Thiên Bảo, lông mày Thái Lãnh Hàn bắt đầu cau lại nhiều hơn. Triệu Uyển Nhu tiếp tục kể:

- Tôi nghe thấy cậu ta nói với người khác về thân thế của anh.

Vạn Thiên Bảo có thể nói ra cái gì, Thái Lãnh Hàn hoàn toàn có thể tưởng tượng được. Mặt của hắn tái mét. Triệu Uyển Nhu siết nhẹ bàn tay của Thái Lãnh Hàn, nhẹ giọng kể tiếp:

- Lúc ấy tôi đứng ở ngoài cửa, bọn họ không có phát hiện tôi. Sau đó... bọn họ càng nói càng quá đáng. Thế nên, tôi đi vào.

Triệu Uyển Nhu càng nói, không biết vì sao, Thái Lãnh Hàn càng cảm thấy khẩn trương, khiến sức của hắn khi cầm tay Triệu Uyển Nhu cũng tăng thêm mấy phần. Triệu Uyển Nhu nhìn Thái Lãnh Hàn rồi nói nghiêm túc:

- Tôi đạp cho Vạn Thiên Bảo một cái, lật bàn một cái, giẫm vào phía… trước mặt của Vạn Thiên Bảo một cái. Tôi cảnh cáo cậu ta rằng, cho dù ở trước mặt tôi hay ở sau lưng tôi thì tôi cũng không cho phép bất cứ một ai dám nói xấu.. chồng của tôi.

Xoảng.

Thái Lãnh Hàn đứng bật dậy. Bát canh ở bên cạnh Thái Lãnh Hàn bị hắn hất đổ xuống, bát đũa đang ở trên bàn cũng bị chấn động mà rơi xuống đất. Triệu Uyển Nhu thấy thế thì vội vàng đứng lên muốn xem Thái Lãnh Hàn có sao không, nhưng cô lại bị Thái Lãnh Hàn dùng sức một lần nữa ấn ngồi trở về trên ghế. Triệu Uyển Nhu có chút kinh ngạc nhìn về phía đối diện, đã thấy con mắt Thái Lãnh Hàn loé lên, bàn tay của hắn run run, nắm chặt bàn tay của cô.

Hai người im lặng nhìn nhau một lúc khá lâu, cho đến khi Thái Lãnh Hàn tỉnh táo lại, hắn mới nắm lấy tay Triệu Uyển Nhu, cùng Triệu Uyển Nhu rời khỏi nhà bếp rồi đến ngồi ở ghế sa lon ở phòng khách. Ánh mắt của Triệu Uyển Nhu rơi vào vũng nước lớn trên áo len của Thái Lãnh Hàn, sau đó cô cầm lấy mấy cái khăn giấy muốn lau sạch sẽ vũng nước đó. Thái Lãnh Hàn ngồi im thin thít, hắn chăm chú nhìn bóng dáng của Triệu Uyển Nhu vì hắn mà bận rộn, khóe miệng cười ngây ngô. Triệu Uyển Nhu chà xát nửa ngày, cô cảm thấy vẫn nên thay quần áo thì yên tâm hơn:

- Anh vẫn nên thay quần áo đi, cẩn thận lại bị cảm đấy.

- Triệu Uyển Nhu. - Thái Lãnh Hàn gọi.

- Ừm? - Triệu Uyển Nhu tùy ý đáp.

- Anh không phải là con riêng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên