Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5068 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 117
tôi không bao giờ bỏ mặc em.

❊ ❊ ❊

Trong quyết tâm cao độ muốn “mượn rượu làm càn”, Triệu Uyển Nhu trừng mắt nhìn Thái Lãnh Hàn, tỏ vẻ tức giận. Cô thổi phù phù ra mấy tiếng rồi ngước lên nhìn Thái Lãnh Hàn:

- Anh có ngửi thấy mùi rượu không?

Thái Lãnh Hàn nghiêm túc gật đầu. Hắn chẳng những ngửi được mùi rượu, mà mùi rượu còn rất nồng nữa. Thái Lãnh Hàn vốn không thích mùi rượu tỏa ra từ những kẻ say cho lắm. Thế nhưng, lúc này hắn lại cảm thấy mùi rượu tỏa ra từ người của Triệu Uyển Nhu lại vô cùng dễ ngửi. Dễ ngửi tới mức khiến hắn toàn thân rạo rực. Thái Lãnh Hàn không dám nói năng gì, càng không dám có bất cứ hành động thừa thãi nào, sợ bản thân sẽ không kìm chế nổi mà làm ra những chuyện khiến Triệu Uyển Nhu hận hắn. Tuy nhiên, sự im lặng của Thái Lãnh Hàn khiến cho cơn “làm càn” của Triệu Uyển Nhu có dịp đánh mạnh vào sự tủi thân của cô. Khịt mũi mấy cái, Triệu Uyển Nhu nghẹn ngào cất giọng:

- Ý của anh là gì? Ý của anh là tôi hôi mùi rượu lắm, đúng không? Anh chê tôi, đúng không?

Thái Lãnh Hàn ngẩn ra một lúc rồi vội vã lắc đầu. Làm sao hắn có thể chê bai Triệu Uyển Nhu cho được chứ. Triệu Uyển Nhu lại xụ mặt, nói trong tiếng khụt khịt:

- Anh không chê tôi, sao anh lại không thèm nói chuyện với tôi? Anh không chê tôi, sao anh lại không đến bế tôi? Rõ ràng hôm trước anh còn muốn cõng tôi, bây giờ thì lại bỏ mặc tôi.

Thái Lãnh Hàn lại ngẩn ra một lúc mới dám dè dặt hỏi:

- Em… muốn tôi bế em? Thật sao?

Triệu Uyển Nhu nghiêm nghị gật đầu. Thái Lãnh Hàn trong lòng mừng như điên, nhưng ngoài mặt vẫn chưa dám tin cho lắm. Hắn đoán rằng Triệu Uyển Nhu nhất định là đã say mèm rồi, nếu không, cô sẽ không nói những câu đòi hỏi với ngữ điệu nũng nịu như thế này. Thế nên Thái Lãnh Hàn rất mừng, nhưng cũng rất sợ. Ngộ nhỡ bây giờ hắn làm theo yêu cầu của Triệu Uyển Nhu, đến khi cô tỉnh rượu, cô lại tức giận thì phải làm sao? Lại ngộ nhỡ, nếu cô nghĩ hắn là kẻ xấu xa hèn hạ, lợi dụng lúc cô say rượu mà giở trò lưu manh với cô thì sao?

Sự e ngại của Thái Lãnh Hàn thể hiện quá rõ ràng trong con mắt của Triệu Uyển Nhu. Trong một thoáng, thậm chí Triệu Uyển Nhu còn có cảm giác như cô có siêu năng lực vậy. Bởi vì cô có thể nhìn ra được thái độ và cảm xúc được Thái Lãnh Hàn ẩn giấu đằng sau gương mặt đẹp trai lạnh lùng kia. Ngẫm lại một chút, Triệu Uyển Nhu cảm thấy Thái Lãnh Hàn e ngại như thế, lý do hẳn là giống như Vương Thiên Bích đã phân tích. Có lẽ vì hắn lo ngại khi cô tỉnh rượu sẽ hối hận.

Đôi mắt hoa đào của Triệu Uyển Nhu đảo nhanh một vòng. Nếu như cô đã mời gọi và gợi ý như thế mà Thái Lãnh Hàn vẫn chưa chịu hiểu, chưa dám hiểu, có lẽ cô phải làm theo đề nghị của Vương Thiên Bích, chủ động hơn một chút. Đồng thời, xét trên cơ sở thấu hiểu được mối quan tâm lớn nhất của Thái Lãnh Hàn chính là thân thể và sức khỏe của cô, Triệu Uyển Nhu còn “học một biết mười”, đẩy tình huống tăng thêm một bậc, buộc Thái Lãnh Hàn cũng phải có chút chủ động.

Cách của Triệu Uyển Nhu rất đơn giản, nếu Thái Lãnh Hàn quan tâm nhất chính là thân thể và sức khỏe của cô, vậy thì bây giờ cô cứ “không khỏe” là được. Dù sao thì đêm qua cô vẫn còn bị cảm cơ mà. Thế là Triệu Uyển Nhu khụy luôn xuống sàn nhà.

Thái Lãnh Hàn bị tư thế ngã xuống của Triệu Uyển Nhu làm cho hồn vía lên mây, trái tim cũng như nhảy vọt lên tới cổ họng. Hắn hốt hoảng đưa tay đỡ lấy Triệu Uyển Nhu, cất giọng run rẩy:

- Em bị làm sao thế? Em khó chịu ở chỗ nào sao? Tôi… tôi gọi cấp cứu ngay. Em cố gắng chịu một chút…

Thái Lãnh Hàn muốn chạy đi tìm điện thoại, nhưng Triệu Uyển Nhu đã níu chặt lấy hắn. Bàn tay mát rượi của cô và cái nắm nhẹ nhàng vẫn đủ khiến Thái Lãnh Hàn không dám hành động quá mạnh mẽ. Giọng nói thì thào của Triệu Uyển Nhu càng khiến Thái Lãnh Hàn không thể cử động nổi luôn:

- Anh đừng đi, đừng bỏ mặc tôi! Tôi không sao, tôi chỉ hơi mệt thôi. Anh bế tôi lên phòng nằm nghỉ ngơi có được không? Đừng đi, đừng bỏ mặc tôi!

Thái Lãnh Hàn nghẹn thắt cả cõi lòng, mấy giây sau mới có thể cất lên tiếng nói:

- Tôi ở đây! Tôi không bao giờ bỏ mặc em. Cho dù em không còn cần tôi nữa, tôi cũng không bao giờ bỏ mặc em. Đừng sợ! Tôi lúc nào cũng ở bên cạnh em.

Triệu Uyển Nhu vốn chỉ giả vờ đáng thương một chút, nhưng nghe câu nói của Thái Lãnh Hàn thì cô lại thật sự xúc động. Cô sụt sịt mũi, nhỏ giọng nói khẽ:

- Anh bế tôi lên lầu có được không? Chân của tôi không còn sức nữa rồi…

Thái Lãnh Hàn không nói nhiều lời, ngay lập tức bế thốc Triệu Uyển Nhu lên tay, vững vàng bước từng bước về phái cầu thang. Triệu Uyển Nhu vòng tay qua ôm lấy cổ của Thái Lãnh Hàn để giữ thăng bằng, nhưng tròng lòng của cô đã chênh chao hết cả lên. Tảng băng ngốc này, đúng là quan tâm đến thân thể và sức khỏe của cô còn hơn cả những nỗi sợ của bản thân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên