Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4673 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 191
cảnh tượng đau lòng

❊ ❊ ❊

Khi chiếc taxi dừng lại, Thái Lãnh Hàn loạng choạng bước tới một cách hối hả. Nhưng khi tầm mắt của hắn đã nhìn thấy thân thể bất động của con ch.ó nhỏ thì bước chân của hắn chậm hẳn lại. Cảnh tượng ấy… trông rất giống với cảnh tượng mà Thái Lãnh Han nhìn thấy trước khi ngất đi và bị chuyển vào thế giới này. Tuy nhiên, chú chó nhỏ nằm trong vũng m.áu kia, lúc này, lại càng trở nên quen thuộc với Thái Lãnh Hàn hơn bao giờ hết. Chú chó ấy… trông rất giống… Ha Ha.

Thái Lãnh Hàn khựng lại, không dám bước tới nữa, hoặc nói cho chính xác là hắn đã không còn sức để bước tiếp. Đến khi chỉ còn cách t.h.i t.h.ể của con ch.ó nhỏ một đoạn ngắn thì hắn đứng khựng lại hẳn.

Thái Lãnh Hàn cứ sững sờ nhìn chằm chằm vào t.h.i t.h.ể của con ch.ó một lúc rồi run rẩy đưa tay sờ soạng các túi, lấy ra một chiếc điện thoại di động và lập cập bấm số. Tiếng nhạc chờ vẫn là một tràng tiếng chó sủa theo giai điệu chúc mừng sinh nhật vang lên.

Khi tiếng nhạc chờ bị ngắt, giọng nói đầy mệt mỏi của Lê Thiên Chi vang lên:

- A lô? Có chuyện gì vậy Thái Lãnh Hàn? Tôi đang mệt muốn c.h.ế.t đi được đây này…

Thái Lãnh Hàn đang hít sâu mấy hơi và cất giọng khẽ khàng nói vào điện thoại:

- Lê Thiên Chi, cậu đang ở nhà, đúng không? Ha Ha… Ha Ha vẫn đang ở nhà cùng cậu, đúng không?

Khi hỏi những câu này, Thái Lãnh Hàn không dám tin rằng con ch.ó đang nằm bất động trước mặt chính là “con trai bé nhỏ” của mình. Thái Lãnh Hàn gọi cho Lê Thiên Chi và hỏi như thế, để xác định và khẳng định lại hy vọng của bản thân. Thế nhưng, bên kia điện thoại, Lê Thiên Chi thật thà trả lời Thái Lãnh Hàn:

- Không, tôi đã bị bố bắt về nhà lớn rồi, anh cũng biết mà, Thái Lãnh Hàn. Nhưng mà, Ha Ha chắc là vẫn đang ở nhà riêng của tôi. Tôi có để đầy đủ thức ăn cho nó, còn dặn anh Hiệp Hòa thỉnh thoảng ghé qua thăm chừng. Anh gọi hỏi anh Hiệp Hòa thử xem. À thôi, để tôi gọi hỏi anh ấy cho.

Lê Thiên Chi nói xong thì cúp máy ngay lập tức. Thái Lãnh Hàn vẫn đứng cứng ngắc một chỗ như bị trời trồng, không dám di chuyển tới gần “Ha Ha” dù chỉ là một bước.

Vài phút sau, điện thoại của Thái Lãnh Hàn vang lên tiếng sủa của con ch.ó theo điệu nhạc.

Trên màn hình đang nhấp nháy ba chữ “Lê Thiên Chi”. Thái Lãnh Hàn mở điện thoại, kết nối liên lạc, tiếng sủa theo nhạc kết thúc. Giọng nói hốt hoảng của Lê Thiên Chi vang lên:

- Thái Lãnh Hàn, anh đang ở đâu vậy? Có phải Ha Ha đang ở chỗ của anh không?

Thái Lãnh Hàn tái mặt, giọng thoáng run rẩy:

- Cậu… cậu nói vậy là sao? Ha Ha… Ha Ha không còn ở trong nhà của cậu hay sao?

Giọng của Lê Thiên Chi gấp gáp, xen lẫn giữa tiếng thở dốc, cứ như cậu ấy đang vừa chạy vừa nói vào điện thoại vậy:

- Anh Hiệp Hòa đã đến nhà tôi xem thử, Ha Ha không có ở đó. Kính cửa sổ còn bị đập vỡ, có dấu m.á.u nữa. Chắc có đứa bé nào ném đá làm cửa sổ bị vỡ. Chúng tôi đoán, có lẽ Ha Ha đã leo qua chỗ đập vỡ đó ra ngoài rồi. Rất có thể nó chạy đi tìm anh. Cho nên anh xuống trước cổng bệnh viện đi, xem Ha Ha có đến đó chưa. Anh Hiệp Hòa cũng đang lái xe đi tìm dọc theo con đường đến bệnh viện rồi.

Lê Thiên Chi vừa nói tới đó thì bàn tay của Thái Lãnh Hàn run lên. Chiếc điện thoại rơi đánh bộp xuống mặt đường, đau thương rạn nứt mấy lằn trên màn hình.

Nếu Thái Lãnh Hàn có thể nhìn thấy bản thân lúc này, chắc hẳn chính hắn cũng sẽ bị dọa cho giật mình. Bởi vì lúc này, trông Thái Lãnh Hàn rất… đáng sợ.

Gương mặt của Thái Lãnh Hàn tái nhợt, tái còn hơn tất cả những lúc hắn phải cấp cứu ở bệnh viện nữa. Quai hàm của Thái Lãnh Hàn bạnh ra, căng chặt, cả hai hàm răng của hắn đang nghiến vào nhau rất mạnh. Đôi mắt của Thái Lãnh Hàn đỏ ngầu, nhìn về phía t.h.i t.h.ể của con ch.ó nhỏ chằm chằm một lúc. Sau đó, những giọt nước trong veo lăn ra khỏi đôi mắt đỏ ngầu ấy và chảy dài xuống hai bên gò má nhợt nhạt của hắn.

Thái Lãnh Hàn vội vã đưa tay lau lung tung trên mặt, nhưng những giọt nước kia vẫn cứ rơi ra không ngừng. Thái Lãnh Hàn liên tục lau nước mắt đến mức gương mặt của hắn cũng đỏ bừng lên. Thái Lãnh Hàn hít sâu liên tục, cố gắng trấn tĩnh lại. Khi đến sát bên cạnh t.h.i t.h.ể của con ch.ó nhỏ thì Thái Lãnh Hàn vẫn không kìm được nước mắt, nhưng miệng của hắn đã có thể nhoẻn lên thành một nụ cười. Tuy nhiên, nụ cười của hắn trông còn khó coi hơn cả khi khóc.

Thái Lãnh Hàn quỳ xuống bên cạnh t.h.i t.h.ể đã lạnh ngắt của con ch.ó nhỏ, đưa cả hai tay xuống, run rẩy “bế” nó lên. Thái Lãnh Hàn cất giọng thì thào, vừa run rẩy vừa nghẹn ngào:

- Ha Ha! Cha tới rồi này, đừng ngủ nữa con trai. Mau thức dậy, theo cha về nhà. Nơi này nóng bức lắm, đừng ngủ ở đây, Ha Ha. Đừng ngủ nữa mà, Ha Ha! Đừng ngủ nữa! Mau thức dậy đi…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên