Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 197
ý đồ hôn trộm

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn hít sâu một hơi, ổn định cảm xúc, cố gắng dùng giọng nói bình thường nhất để đáp lời và trấn an Triệu Uyển Nhu:

- Tôi… không sao…

Triệu Uyển Nhu không ói nữa, chỉ đưa mắt nhìn Thái Lãnh Hàn chằm chằm. Ánh nhìn của cô khiến Thái Lãnh Hàn chột dạ. Hắn cụp mắt, tránh né ánh mắt của Triệu Uyển Nhu. Dù đã tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, nhưng tâm lý của Thái Lãnh Hàn vẫn chưa thể thoát khỏi những uất ức, bi thương trong “kiếp trước”. Ở “kiếp sống” đó, mỗi khi Triệu Uyển Nhu nhìn Thái Lãnh Hàn thì trong mắt cô chỉ toàn là sự căm ghét, oán hận. Thế nên, lúc này Thái Lãnh Hàn không dám nhìn lâu vào đôi mắt đẹp của Triệu Uyển Nhu, sợ sẽ lại bắt gặp những cảm xúc mà hắn không bao giờ muốn đối mặt lại một lần nữa.

Sự tránh né của Thái Lãnh Hàn, ngược lại, làm cho Triệu Uyển Nhu vừa tức giận vừa lo lắng. Rõ ràng là cô chỉ vừa chợp mắt có một lúc, thế quái nào mà gã cún to đáng yêu của cô đã trở lại thành cái tủ lạnh biết đi như trước nữa rồi vậy? Triệu Uyển Nhu mở miệng định hỏi tiếp, nhưng Thái Lãnh Hàn đã khởi động máy rồi ra vẻ tập trung lái xe lăn bánh trên đường. Vừa tức, vừa lo, vừa tủi thân, Triệu Uyển Nhu không thèm nhìn tới gương mặt lạnh ngắt của tảng băng đáng ghét nào đó nữa. Cô khoanh tay, nhắm mắt, giả vờ ngủ tiếp. Tuy nhiên, đôi tai của Triệu Uyển Nhu vẫn luôn căng lên, lắng nghe động tĩnh xung quanh, đề phòng trường hợp Thái Lãnh Hàn lại cảm thấy không khỏe.

Thế nhưng Triệu Uyển Nhu vốn đang rất mệt, vừa rồi lại còn khóc một trận khiến đôi mắt của cô vốn đã mỏi lại càng thêm mỏi. Vậy nên, khi xe chạy thêm một chút nữa thì Triệu Uyển Nhu đã thiu thiu ngủ thật. Thái Lãnh Hàn nghiến chặt răng, cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần để lái xe thật cẩn thận. Hắn cố gắng không nghĩ đến hình ảnh đầy m.áu me của Ha Ha, không nghĩ đến những bất hạnh trong cơn ác mộng “kiếp trước”, chỉ chăm chăm nhìn đường mà lái xe một cách an toàn nhất có thể.

Một lúc khá lâu sau, xe mới quay trở lại biệt thự quen thuộc. Từ trong sân nhà, Ha Ha nghe tiếng động cơ đã nhảy chồm lên sủa inh ỏi. Thái Lãnh Hàn nhìn Ha Ha đang nhảy nhót như được gắn lò xon dưới chân mà tinh thần bỗng nhiên bình tĩnh lại. Thật tốt. Ha Ha vẫn còn sống, còn khỏe mạnh. Thật tốt, Triệu Uyển Nhu cũng còn khỏe mạnh và lại còn đang ở bên cạnh của hắn. Thật tốt…

Thái Lãnh Hàn dừng xe, cởi dây an toàn trên người, rồi mới xoay sang định gọi Triệu Uyển Nhu thức dậy. Nhưng khi Thái Lãnh Hàn nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Triệu Uyển Nhu đang hiện lên vẻ bình thản an yên trong cơn ngủ say, ánh mắt của hắn lại sâu hơn. Hắn dịch tới gần, dùng ánh mắt nặng nề để nhìn Triệu Uyển Nhu, giống như một gã sói xám to lớn đang nhìn chằm chằm chú thỏ trắng.

Đôi môi của Thái Lãnh Hàn lúc này khô khốc, nhưng hắn vẫn nhớ rất rõ cảm giác bờ môi mềm mại của Triệu Uyển Nhu trong buổi sáng hôm nay bên bờ hồ thơ mộng. Sau đó, Thái Lãnh Hàn ngất đi chỉ khoàng vài chục phút nhưng đã trải qua cơn ác mộng khủng khiếp kéo dài gần nửa đời người trong kiếp trước. Bây giờ nhìn bờ môi mọng nước của Triệu Uyển Nhu trong khoàng cách gần như thế, bỗng nhiên Thái Lãnh Hàn trào dâng rất nhiều cảm xúc. Trong đó, cảm xúc mãnh liệt nhất chính là muốn nếm lại thử vị ngọt của đôi môi quyến rũ kia.

Suy nghĩ vừa mới hình thành, gương mặt của Thái Lãnh Hàn đã kề sát đến bên cạnh gương mặt của Triệu Uyển Nhu. Trong lòng Thái Lãnh Hàn không ngừng tự cổ vũ và tự an ủi bản thân mình. Chỉ hôn nhẹ một cái thôi, hắn sẽ chỉ hôn nhẹ một cái thôi, để có thể tạm thời chữa lành cho tâm hồn đang xơ xác cằn cỗi của một tảng băng cô độc bị chán ghét, oán hận rất lâu rồi. Có lẽ Triệu Uyển Nhu sẽ không biết đâu. Dù có biết, có lẽ… cô cũng sẽ không oán trách hắn đâu…

Trong lúc Thái Lãnh Hàn còn đang ngập ngừng tự tìm động lực cho bản thân thì Ha Ha từ trong sân đã tung tăng chạy ra cổng. Cậu chàng đã chờ một lúc rất lâu rồi mà vẫn không thấy “cha đẹp trai” và “mẹ đẹp gái” bước xuống xe. Vừa nôn nóng lại vừa tò mò, Ha Ha co cẳng chạy đến bên cạnh chiếc xe, chồm cả hai chân trước lên cửa kính của xe mà gâu gâu gâu sủa toáng lên.

Khi môi của Thái Lãnh Hàn chỉ còn cách đôi môi của Triệu Uyển Nhu chỉ còn vài centimet thì Ha Ha co cẳng đập đập vào cửa kính mấy cái. Cậu chàng đã nhìn thấy “cha đẹp trai” và “mẹ xinh đẹp” rồi. Cả hai người bọn họ lại như đang nô đùa gì đó với nhau trông rất vui. Ha Ha cũng muón tham gia. Thế là cậu chàng càng sủa hăng lên.

Tiếng sủa cùng tiếng “đập cửa” của Ha Ha khiến cho Triệu Uyển Nhu giật mình tỉnh giấc. Đôi mắt đẹp của cô vừa mở ra thì đến lượt Thái Lãnh Hàn giật mình lùi lại. Triệu Uyển Nhu chớp chớp mắt, nhìn Thái Lãnh Hàn, ngơ ngác hỏi:

- Về đến nhà rồi à anh?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên