Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 113
say rượu nói chuyện

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu nghe những lời tâm sự của Vương Thiên Bích mà bất giác thở dài. Thì ra nữ vương của cô lại tỉ mỉ và cẩn thận khi nghĩ cho người trong lòng của bản thân đến như thế. Mà thật ra thì, khi ngẫm lại bản thân mình, Triệu Uyển Nhu cảm thấy cô vốn không đủ tư cách để nói gì với Vương Thiên Bích trong chuyện bày tỏ tình cảm của mình và thăm dò tình cảm của đối phương dành cho mình. Bởi vì chính cô cũng đang rất hoang mang và ấm ức còn gì.

Trước kia, Triệu Uyển Nhu chưa nhìn rõ được lòng mình, cô đã rất hoang mang về tình cảm mà Thái Lãnh Hàn dành cho cô. Bây giờ, khi đã thấu hiểu được tình cảm của chính mình, Triệu Uyển Nhu vẫn thường xuyên hoang mang không biết Thái Lãnh Hàn có yêu cô hay không, yêu với loại tình gì và ở mức độ nào. Nếu Thái Lãnh Hàn không yêu cô, sao hắn lại đối xử với cô tốt như thế, cẩn trọng và dè dặt nâng niu như thế? Nhưng nếu Thái Lãnh Hàn yêu cô, sao hắn lại lạnh lùng với cô như thế?

Sự việc đêm qua đã mang đến đả kích không nhỏ cho Triệu Uyển Nhu.

Sự việc vừa rồi cũng đã mang đến đả kích không nhỏ cho Vương Thiên Bích.

Thế là hai con người đang phải chịu sự đả kích lớn lao của tình yêu kéo nhau đến nhà hàng quen thuộc, gọi đồ nhắm và rượu để cùng nhau giải bớt nỗi sầu khó nói bằng lời. Khi cả hai đều đã ngà ngà say, Vương Thiên Bích mới phần nào có thể lấy lại khí thế nữ vương mà bắt đầu phát sóng. Cuộc nói chuyện của những kẻ say bắt đầu bằng giọng lè nhè của Vương Thiên Bích:

- Bây giờ cô định thế nào?

Triệu Uyển Nhu nhấp thêm một ngụm rượu nữa, thì thầm:

- Tôi muốn mượn vệ sĩ của cô.

Vương Thiên Bích đập bàn:

- Không cho phép cô mắng anh ấy như thế!

Triệu Uyển Nhu ngơ ngác:

- Tôi mắng ai?

Vương Thiên Bích ấm ức:

- Cô mắng tình yêu của tôi! Cô nói rằng tôi xích cổ anh ấy, cô còn bảo rằng mang anh ấy đi cắn chó. Cô muốn chế nhạo anh ấy là chó! Tôi cắn cô!

Vương Thiên Bích đã say, nhe hàm răng trắng đều ra, gầm gừ. Triệu Uyển Nhu cũng say, gầm gừ đáp trả:

- Đó là do cô đã mắng cún to nhà tôi trước!

Vương Thiên Bích ngẩn ra:

- Hả? Cún to nào cơ?

Triệu Uyển Nhu đắc ý giải thích:

- Cún to là Thái Lãnh Hàn đấy! Cô không biết đâu, anh ấy đáng yêu lắm nhé!

Vương Thiên Bích ngửa cổ cười toáng lên:

- Oa ka ka ka… Triệu Uyển Nhu, cô đã thừa nhận rồi đấy nhé! Cô yêu Thái Lãnh Hàn rồi! Chính miệng cô đã thừa nhận là anh ta đáng yêu rồi này!

Trong cơn say, Triệu Uyển Nhu không những không chối cãi mà còn gật gù, khẳng định:

- Đúng vậy! Thái Lãnh Hàn thật sự rất đáng yêu. Tôi yêu anh ấy thì có gì lạ đâu? Thế nên, tất cả những ai dám làm Thái Lãnh Hàn bị thương, tôi nhất định sẽ trả lại bọn chúng gấp đôi. Ngay cả cô cũng không ngoại lệ đâu!

Vương Thiên Bích gật đầu ngay lập tức. Ban nãy cô nàng chỉ nói đùa một câu về Thái Lãnh Hàn mà Triệu Uyển Nhu đã ngay lập tức đáp trả bằng lời lẽ tương xứng, đâm vào lòng của cô hẳn mấy nhát rồi đấy. Chuyện ấy đúng là quá đau lòng rồi, Vương Thiên Bích không muốn nhắc lại nữa. Đầu óc đang mơ màng say của Vương Thiên Bích tiếp tục nhảy số sang chuyện khác:

- Thế nên cô muốn mượn tình yêu của tôi để anh ấy đi trừng trị cái lũ xấu xa đã làm Thái Lãnh Hàn bị thương hả?

Cái đầu đang lâng lâng trong cơn say của Triệu Uyển Nhu gật xuống vô cùng mạnh mẽ:

- Đúng vậy!

Vương Thiên Bích ngần ngừ:

- Nhưng ngộ nhỡ bọn chúng l.à.m t.ì.n.h yêu của tôi bị thương thì sao?

Triệu Uyển Nhu nhướng mày:

- Anh ta giỏi võ như vậy, cô còn sợ anh ta bị lũ xấu xa kia làm bị thương hay sao? Hơn nữa, đây cũng là cách để tôi giúp cô nhìn thấy được tình cảm và sự quan tâm của anh ấy dành cho cô đấy.

- Hả? Là sao? Cô làm cách nào mà hay thế? Cô định làm gì?

Vương Thiên Bích ngơ ngẩn hỏi một loạt, Triệu Uyển Nhu không hề trả lời. Cô nấc lên một cái rồi nghiêm nghị nói với bạn:

- Cô đưa số điện thoại của anh ta cho tôi đi.

Vương Thiên Bích ngoan ngoãn mò mẫm trong túi xách, lấy ra một chiếc điện thoại, dò dẫm mở danh bạ. Triệu Uyển Nhu vừa nhìn thấy phương thức liên lạc kia thì cũng mò mẫm lấy điện thoại của mình ra, bấm số và lưu vào danh bạ. Cô lưu tên của người vệ sĩ kia là “Tình yêu của bạn tôi”. Sau đó Triệu Uyển Nhu vội bấm nút gọi đi. Tiếng chuông reo lên. Liên lạc nhanh chóng được kết nối.

- A lô, ai đấy?

Giọng nam trầm ấm bên kia đầu dây có chút tương tự với giọng nói của Thái Lãnh Hàn khiến Triệu Uyển Nhu thoáng bồi hồi. Nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh và nghiêm túc nói:

- A lô, anh là vệ sĩ riêng của Vương Thiên Bích đúng không?

- Đúng vậy. Cô là ai?

Giọng của Triệu Uyển Nhu càng thêm nghiêm nghị:

- Tôi là Triệu Uyển Nhu, là bạn thân của Thiên Bích.

Giọng của người vệ sĩ ngay lập tức thả lỏng, nhẹ nhàng hơn hẳn:

- À, chào cô. Cô gọi cho tôi có việc gì không?

- Dĩ nhiên là có việc, nhưng không phải là việc của tôi mà là vấn đề của Vương Thiên Bích.

Bên kia đầu dây thoáng lặng đi một chút rồi hỏi lại:

- Cô chủ của tôi… đã xảy ra chuyện gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên