Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4676 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 149
“cuộc cạnh tranh” giữa người và chó

❊ ❊ ❊

Khi tiếng xe vang lên từ xa thì Thái Lãnh Hàn và Ha Ha đều đồng loạt hướng mắt về phía cổng. Thế nên Triệu Uyển Nhu mới chứng kiến cảnh một người một chó đưa hai cặp mắt lấp lánh niềm vui và mong chờ giống hệt nhau cùng hướng về phía cô. Lực sát thương của hai đôi mắt này quá lớn. Triệu Uyển Nhu ngẩn ra một lúc, trong lòng thoáng áy náy. Cô về trễ hơn so với dự kiến. Có lẽ đã khiến chủ của hai ánh mắt kia chờ đợi mỏi mòn rồi. Triệu Uyển Nhu dựng chân chống xe xuống, bước tới bên cạnh Thái Lãnh Hàn, nhỏ giọng giải thích:

- Xin lỗi, em về hơi muộn. Bởi vì trên đường xảy ra kẹt xe, cho nên em…

- Không sao. Em về là tốt rồi.

Thái Lãnh Hàn đáp lại giống như lơ đãng, nhưng tay hắn lại gắt gao giữ chặt Ha Ha đang nhảy nhót không ngừng. Chú chó nhỏ nào đó từ khi Triệu Uyển Nhu bước tới vẫn luông một lòng muốn nhào vào người “vợ của cha”. Thế nhưng cậu chàng rõ thật là không biết, “cha” của mình không hề thích sự vồ vập ấy của mình dành cho “mẹ”.

Triệu Uyển Nhu hoàn toàn không biết việc một người một chó đang âm thầm phân cao thấp, cô đi đến bên một người một chó, đưa tay xoa xoa cái đầu xù xù của Ha Ha đáng yêu, vui vẻ nói:

- Em đi lên thay quần áo ra cho mát đã, anh ăn cơm trước đi.

- Ừm.

Thái Lãnh Hàn vẫn chỉ gật đầu rồi đáp ngắn gọn. Chờ Triệu Uyển Nhu đi lên lầu, Thái Lãnh Hàn mới ai oán nhìn Ha Ha, lầu bầu:

- Tại sao em lấy lại không sờ sờ đầu của mình vậy? Mình không đáng yêu bằng Ha Ha hay sao?

Nếu Ha Ha mà nghe hiểu tiếng người, hẳn là chú ta sẽ vô cùng khinh bỉ “cha chó điên” của mình. Lúc dùng hai từ “đáng yêu” để so sánh bản thân mình với một con chó, tảng băng ngốc nào đó thật sự không hề cảm thấy cách dùng từ của mình có vấn đề gì luôn ấy. Không chỉ vậy, Thái Lãnh Hàn còn thò tay vào túm lấy hai chân trước của Ha Ha, túm “con trai” nâng lên trước mặt, gầm gừ đe dọa:

- Sau này còn không được đến gần vợ của cha đâu đấy! Trước khi em ấy sờ sờ cha thì con không được quanh quẩn bên vợ của cha để dụ dỗ em ấy sờ con!

Hiển nhiên là một chú chó nhỏ xinh đẹp như Ha Ha không thèm sợ một chút nào trước lời đe dọa “dánh dấu chủ quyền” của một gã “chó điên” vẫn luôn chơi đùa và yêu thương chú ta. Chẳng những thế, Ha Ha còn hí hửng sủa lên gâu gâu hai tiếng. Chú ta còn tưởng là “cha” đang chơi đùa với mình mà thôi.

Thái Lãnh Hàn nhìn gương mặt tí tởn của “con trai” nhà mình mà trong lòng cảm thấy vô cùng thất bại. Dù sao hắn cũng đang là một tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, sao lại lưu lạc tới nỗi mà đi đe dọa một chú chó con đến như thế này? Đáng ghét nhất là chú chó con kia chẳng những không thèm sợ mà còn hớn hở ra mặt đến như vậy. Nhóc con chắc chắn là hiểu rõ “cha chó điên” của mình vốn miệng cứng lòng mềm, từ trước tới nay chưa từng dám mắng, càng không nỡ đánh cậu chàng.

Ha Ha sủa xong thì lại thè lưỡi ra, l.i.ế.m tay của Thái Lãnh Hàn, cái đuôi vẫy lia lịa bày tỏ tình cảm với “cha”. Trước sự nồng nhiệt ấy, Thái Lãnh Hàn ngoài cảm thấy bản thân thất bại thì cũng chỉ có thể tiếp tục cảm thấy bản thân càng thêm thất bại. Bởi vì hắn thật sự không có cách nào để tiếp tục “uy hiếp” một con ch.ó con hiểu rõ hắn và yêu thương hắn như thế. Dù vậy, Thái Lãnh Hàn vẫn không thể cam lòng chịu thua. Hắn vô cùng ấu trĩ mà trừng mắt với Ha Ha, tiếp tục gầm gừ tỏ ra bản thân “hữu dụng” hơn nhiều so với “con trai”:

- Hừ, đừng có đắc ý. Con đáng yêu hơn cha thì đã sao chứ? Dù sao thì con cũng không thể chăm sóc vợ của cha tốt bằng cha đâu. Xem đi, cha sắp được cùng ngồi ăn cơm với em ấy đây này. Đúng rồi, cha còn có thể giúp xới cơm và gắp thức ăn cho em ấy. Con chó ngốc như con có muốn làm như thế cũng làm không được đâu! Hừ!

Sau khi “hừ” xong mấy tiếng đầy kiêu ngạo, gã “chó điên” nào đó thả “con trai” xuống và lại tiếp tục kiêu ngạo như một con khổng tước xòe đuôi đi về phía nhà bếp, rửa tay sạch sẽ và lấy chén ra, kiêu hãnh đứng xới cơm cho vợ. Ha Ha lại sủa thêm hai tiếng nữa, chỉ nhận lấy ánh mắt ba phần cao ngạo bảy phần đắc ý của “cha chó điên”. Cậu chàng sủa thêm vài tiếng nữa thì gã “chó điên” nào đó vừa như bực bội lại vừa như chột dạ, bước tới túm cổ “con trai” xách đến ném vào ổ chó của nhóc con. Ha Ha nằm trong ổ chó, phe phẩy đuôi. Dù sao thì một lát nữa cũng sẽ có người mang thức ăn đến tận nơi cho chú ta mà thôi.

Triệu Uyển Nhu lên lầu thì nhanh chóng thay quần áo. Sau đó, cô vội vã bước xuống lầu đi thẳng đến phòng ăn. Vừa bước tới cửa, Triệu Uyển Nhu đã trông thấy dáng cao to của tảng băng ngốc nghếch nào đó đang giúp cô xới cơm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên