Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5069 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 116
mượn rượu làm càn cũng được

❊ ❊ ❊

Những lời của Vương Thiên Bích khiến Triệu Uyển Nhu sửng sốt. Cô thì thào nhắc lại:

- Mượn rượu tỏ tình sao?

Vương Thiên Bích gật đầu, rồi lại lắc đầu:

- Đúng! Mà không đúng! Tình hình hiện tại của cô thì không phải là mượn rượu tỏ tình nữa, mà cô phải nâng cấp hành động lên, trở thành là “mượn rượu làm càn” mới đúng.

- Mượn rượu làm càn? Nghĩa là sao?

Triệu Uyển Nhu ngơ ngác. Cô hiểu ý nghĩa của câu nói đó, nhưng nếu bảo cô phải “làm càn” thì Triệu Uyển Nhu không biết phải làm sao. Hơn hai năm của kiếp này, cộng thêm hơn hai mươi năm của kiếp trước, Triệu Uyển Nhu chưa từng “làm càn” bao giờ. Vương Thiên Bích lại nở nụ cười tà ác, cất giọng đầy bí hiểm và đắc ý:

- Đồ ngốc nhà cô. Bây giờ chỉ cần cô đã có rượu trong người thì cô cứ làm bừa những gì mà lúc tỉnh cô muốn làm nhưng không dám làm. Nếu sau đó Thái Lãnh Hàn có thể chấp nhận và thay đổi thì tốt, còn nếu như hắn không thể chấp nhận, không thể thay đổi, thì cô cứ đổ lỗi hết cho say rượu. Sau đó cô vẫn là cô, là Triệu Uyển Nhu, có thể tùy theo phản ứng của Thái Lãnh Hàn mà quyết định có còn đặt tình cảm cho hắn nữa hay không.

Kế hoạch này đúng là rất hay. Triệu Uyển Nhu nghe qua cũng cảm thấy rất khả thi. Vương Thiên Bích nhìn nét mặt của Triệu Uyển Nhu thì càng đắc ý. Thế là hai người liên tục rót rượu, chén tạc, chén thù cho đến hết nhẵn hai chai rượu đỏ. Khi rời khỏi nhà hàng, Triệu Uyển Nhu đã ngấm rượu, bước đi không vững. Cô không dám chạy xe máy nữa mà gọi taxi về nhà. Ngồi lên xe, Triệu Uyển Nhu bắt đầu bước đầu tiên của kế hoạch. Cô gọi điện cho thím Hai, bảo thím về nhà trước, việc ở biệt thự và cả Thái Lãnh Hàn đề sẽ do cô tự lo liệu.

Lúc này, tại căn biệt thự, Thái Lãnh Hàn đang gọi điện thoại video với Phương Hiệp Hòa để trò chuyện với đối tác trong buổi dạ tiệc ở đất nước cách nửa vòng Trái đất. Trái ngược với sự lo lắng của Thái Lãnh Hàn, đối tác không hề làm khó hay bắt bẻ khi hắn vốn làm Tổng giám đốc lại không thể trực tiếp tham gia dạ tiệc để tiếp đãi bọn họ. Không chỉ vậy, đối tác còn tỏ ra vô cùng cảm động và không ngớt miệng khen ngợi cách sống chí tình, chí nghĩa của Thái Lãnh Hàn khi tạm gác công việc về nước để chăm sóc vợ đang bị bệnh.

Thái Lãnh Hàn tiếp chuyện với đối tác một lúc thì tạm biệt để bọn họ có thể thoải mái tiếp tục buổi dạ tiệc. Bản thân Thái Lãnh Hàn thấy cũng hơi đói, dạ dày bắt đầu đau âm ỉ. Nhìn đồng hồ thấy đã gần mười giờ trưa, Thái Lãnh Hàn xuống nhà bếp. Hắn vừa ăn xong một bát cháo thì thấy thím Hai đang chuẩn bị ra về. Thái Lãnh Hàn ngạc nhiên và lo lắng hỏi:

- Thím Hai, sao mới giờ này mà thím đã về? Ở nhà lại xảy ra chuyện gì sao?

Thím Hai thật thà trả lời:

- Không có. Cô Uyển Nhu vừa gọi điện bảo tôi cứ ra về ngay bây giờ. Việc ở biệt thự và cả việc chăm sóc cho cậu cứ để cô ấy tự lo liệu.

Thái Lãnh Hàn sửng sốt, ngẩn ra nhìn thím Hai đi ra khỏi cửa mà vẫn chưa thể lấy lại tinh thần. Triệu Uyển Nhu muốn “đuổi” thím Hai đi như thế, có phải là vì cô đang muốn tạo hoàn cảnh chỉ có hai người để tăng thêm thân mật hay không? Triệu Uyển Nhu lại còn chính miệng nói với thím Hai rằng cô sẽ tự quan tâm, chăm sóc cho hắn. Bất giác trong đầu Thái Lãnh Hàn nhớ lại một màn ngọt ngào ấm áp đầy sức hấp dẫn của đêm qua. Hắn nuốt khan mấy cái mà vẫn còn cảm thấy cổ họng khô khốc, toàn thân khô nóng. Thái Lãnh Hàn vội rót ngay một ly nước đầy uống vào mới có thể tạm thời áp chế ngọn lửa vô hình vừa bùng lên trong thân thể.

Thế nhưng đúng lúc ấy thì Triệu Uyển Nhu mở cửa bước vào. Bởi vì đang say, Triệu Uyển Nhu lảo đảo bước qua khung cửa với gương mặt ửng hồng, đôi môi mọng thắm, đôi mắt long lanh mơ màng,… Trông Triệu Uyển Nhu lúc này vừa hấp dẫn vừa quyến rũ gọi mời khiến cho ngọn lửa mà Thái Lãnh Hàn vừa vất vả áp chế xuống lại bùng lên mạnh mẽ. Bát cháo vừa lót dạ hình như vẫn chưa đủ no. Thái Lãnh Hàn lại thấy đói rồi. Tuy nhiên, hắn không muốn ăn cháo nữa. Hắn muốn ăn thứ khác.

Ánh mắt đầy đói khát của Thái Lãnh Hàn chiếu vào Triệu Uyển Nhu khiến cơn say của cô cũng càng thêm chếnh choáng. Cô bổ nhào về phía Thái Lãnh Hàn, ôm chầm lấy hắn. Cảm nhận được thân thể của Thái Lãnh Hàn cứng đờ, Triệu Uyển Nhu bèn “mượn rượu làm càn”, đưa tay sờ soạng hắn vài cái. Ừm, vừa rắn chắc lại vừa đàn hồi này. Cảm giác thật tốt.

Thái Lãnh Hàn bị bàn tay nhỏ bé của Triệu Uyển Nhu sờ soạng tới lui thì càng thêm khô nóng trong người. Hắn vội giữ lấy tay của Triệu Uyển Nhu, cất giọng khàn khàn:

- Uyển Nhu, em say rồi. Mau vào phòng nằm nghỉ đi, tôi pha nước chanh cho em giải rượu.

Giọng nói khàn khàn đầy từ tính của Thái Lãnh Hàn càng làm Triệu Uyển Nhu ngứa ngáy trong lòng. Lời nói của Thái Lãnh Hàn càng làm Triệu Uyển Nhu nhớ lại những ngọt ngào mà mình đã trao ra trước đây. Không được. Hôm nay cô nhất định phải đòi lại hết, cả vốn lẫn lãi. Mượn rượu làm càn cũng được. Triệu Uyển Nhu muốn làm càn một lần trong đời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên