Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5059 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 110
ngủ cùng nhau

❊ ❊ ❊

Việc Thái Lãnh Hàn không thể hiểu hoặc không dám hiểu lời ám chỉ của Triệu Uyển Nhu khiến cô vừa ngượng vừa tức. Cô dằn dỗi:

- Không cần! Anh đi tới đi lui sẽ càng khiến tôi khó ngủ hơn mà thôi. Anh cứ mặc kệ tôi luôn đi. Để tôi tung chăn ra suốt đêm rồi bị bệnh nặng thêm đi. Hừ.

Lúc này Thái Lãnh Hàn mới chậm chạp nhận ra trong lời nói của Triệu Uyển Nhu có dụng ý khác. Thật ra không phải là hắn chưa từng nghĩ đến khả năng đó, nhưng Thái Lãnh Hàn hoàn toàn không dám tin tưởng rằng Triệu Uyển Nhu lại có ý định như thế. Tuy nhiên, nhìn bộ dáng hậm hực và nghe những lời giận dỗi của cô, suy nghĩ hoang đường kia lại có dịp trỗi dậy trong đầu của Thái Lãnh Hàn. Thế là hắn run giọng, dè dặt ướm lời hỏi thử:

- Ý của em là… muốn tôi cùng… cùng ngủ chung phòng với em, đúng… đúng không?

Triệu Uyển Nhu bỗng có cảm giác cả gương mặt nóng bừng. Cô “ừm” một tiếng thay cho câu trả lời rồi vội vã nằm xuống, trùm chăn che kín cả đầu để giấu sự xấu hổ. Thái Lãnh Hàn mừng như điên, vội vàng bước đi như chạy đến bên giường. Thế nhưng khi đến nơi, hắn lại đứng sững một chỗ, chưa dám tiến lên chiếc giường nệm êm ái và ấm áp kia. Triệu Uyển Nhu chui vào trong chăn nấp đã một lúc đến phát ngộp rồi mà vẫn không cảm nhận được có biến động gì khác. Cô he hé mép chăn, đưa mắt nhìn ra bên ngoài và bắt gặp ngay dáng đứng thẳng tắp như trời trồng và gương mặt đầy hoang mang của Thái Lãnh Hàn. Cơn bực tức và nỗi xót xa lại thi nhau trỗi dậy. Triệu Uyển Nhu gắt khẽ:

- Anh còn không mau lên giường nằm?

Thái Lãnh Hàn ngớ ngẩn hỏi lại:

- Thật… thật không? Em sẽ không… hối hận chứ?

Triệu Uyển Nhu tức mình. Cô tung chăn ra, ngồi nhổm dậy, túm lấy tay của Thái Lãnh Hàn kéo mạnh. Gã cún to bị bé thỏ hoang “tấn công” đột ngột, mất đà ngã nhào lên giường. Hắn hốt hoảng chỏi tay xuống nệm, không để bản thân đè trúng lên người của Triệu Uyển Nhu. Tư thế của bọn họ liền trở thành Thái Lãnh Hàn đang ôm ấp Triệu Uyển Nhu trong lòng của mình. Nụ cười đắc ý của Triệu Uyển Nhu nhanh chóng nở ra rồi thu lại. Cô vẫn còn cảm nhận được sự cứng ngắc đến đáng thương của Thái Lãnh Hàn. Đôi tay của Triệu Uyển Nhu bèn vòng lên, ôm chầm lấy tấm lưng cứng ngắc của hắn. Đôi môi của cô thốt ra lời thì thào đầy dụ hoặc:

- Anh ấm quá! Anh có thể giúp tôi ấm áp hơn nữa, được không?

Thái Lãnh Hàn ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó, hắn nghiêng người qua, nằm xuống một bên và túm lấy tấm chăn, đắp cho Triệu Uyển Nhu, kín mít từ đầu đến chân. Triệu Uyển Nhu dở khóc dở cười. Cô trừng mắt nhìn Thái Lãnh Hàn, ra hiệu bản thân tôi đang tức giận lắm đây này. Thế nhưng một lần nữa Thái Lãnh Hàn lại không dám hiểu ý của Triệu Uyển Nhu. Thậm chí hắn còn không dám nhìn vào mắt của cô mà nhắm nghiền đôi mắt của chính mình lại. Bàn tay của Thái Lãnh Hàn đặt hờ lên trên tấm chăn đang quấn quanh người của Triệu Uyển Nhu như cái kén. Hắn cất giọng trầm thấp:

- Em ngủ đi! Tôi sẽ ở đây ủ ấm cho em. Yên tâm, tôi sẽ không làm bất cứ hành động gì khác. Em cứ yên tâm ngủ đi nhé.

Triệu Uyển Nhu bất lực nhắm mắt. Tảng băng ngốc nghếch của nhà cô có phải đã bị đóng băng luôn cả đầu óc và cảm xúc rồi hay không vậy? Cô đã để cho hắn nằm chung với cô trên một chiếc giường như thế này rồi, cô đã chủ động đề nghị hắn làm cho cô ấm áp hơn một cách lộ liễu như thế kia rồi mà tảng băng ngốc ấy lại còn mở miệng cam đoan “sẽ không làm bất cứ hành động gì khác”? Này, ý của tôi là muốn anh làm tất cả những cái “hành động gì khác” đấy đấy, có hiểu không hả? Dĩ nhiên là Triệu Uyển Nhu chỉ dám hò hét những điều ấy ở trong lòng mà thôi. Cô vẫn còn muốn giữ mặt mũi, sao lại có thể chủ động đòi hỏi sự thân mật như thế được? Vậy là Triệu Uyển Nhu ôm theo nỗi ấm ức, hậm hực nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.

Nằm bên cạnh Triệu Uyển Nhu, cảm nhận được hơi thở của cô dần đều đặn theo nhịp thở nhẹ nhàng, Thái Lãnh Hàn len lén thở ra một hơi. Hơi thở ấy là đang thở phào hay đang thở dài, chính Thái Lãnh Hàn cũng không xác định được. Hắn chỉ cảm thấy khá nhẹ nhõm khi không phải cố gắng đè nén dục vọng của bản thân trước những hành động và lời nói đầy ẩn ý của Triệu Uyển Nhu. Nhưng đồng thời, Thái Lãnh Hàn cũng cảm thấy hơi mất mát và hụt hẫng khi cô có thể nhanh chóng ngủ thiếp đi như thế. Đây là bởi vì cô hoàn toàn tin tưởng hắn sẽ thật sự “không làm bất cứ hành động gì khác”, hay là vì cô không hề có hứng thú với hắn như cô đã thể hiện, hoặc là, Triệu Uyển Nhu vốn không xem Thái Lãnh Hàn hắn là đàn ông?

Việc phải nằm bên cạnh Triệu Uyển Nhu, ôm cô trong vòng tay, ngửi mùi hương từ cơ thể của cô, cảm nhận nhịp thở phập phồng của cô mà “không làm bất cứ hành động gì khác” là một sự tra tấn dày vò Thái Lãnh Hàn một cách khủng khiếp. Thế nên đến tận nửa đêm hắn mới có thể chợp mắt được một chút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên