Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 112
không cho phép bất cứ ai mang thái lãnh hàn ra đùa

❊ ❊ ❊

Vương Thiên Bích bị mấy câu đáp trả của Triệu Uyển Nhu mà nghẹn họng, trong lòng bỗng nhiên vừa chua vừa xót. Lúc này Triệu Uyển Nhu mới nhẹ giọng nói tiếp:

- Sao, đau lòng rồi đúng không? Cảm thấy uất ức cho anh ấy, không đáng cho anh ấy, đúng không? Rõ ràng anh ấy tốt như thế, đáng được yêu quý, đáng được trân trọng như thế nhưng lại cứ bị nhiều người xem thường, khinh bỉ, mang anh ấy ra nói xấu, chế nhạo như thế, đúng không? Ngay cả bạn thân nhất của mình cũng đem anh ấy ra làm trò đùa, bóng gió mắng anh ấy là chó như thế. Cô có tức không, có giận không, có uất không, có đau lòng, có buồn không, có tủi thân không? Còn tôi thì có đủ hết tất cả những cảm xúc như vậy đấy! Tôi không cho phép bất cứ ai mang Thái Lãnh Hàn ra đùa như thế! Cho dù là cô thì cũng không được!

Vương Thiên Bích cúi gằm mặt xuống, trong lòng càng lúc càng ân hận. Quả thật chỉ khi trò đùa quái ác được áp dụng lên chính bản thân mình thì cô nàng mới cảm thấy trò đùa kia không hề vui một chút nào. Len lén nhìn Triệu Uyển Nhu bằng ánh mắt long lanh đầy cảm xúc, Vương Thiên Bích thì thào hỏi nhỏ:

- Cậu… biết chuyện của mình và anh ấy… từ lúc nào?

Triệu Uyển Nhu khịt mũi, bồi hồi không biết phải trả lời bạn thân như thế nào. Lẽ ra trong thời điểm hiện tại, chưa có ai biết được tình cảm thầm kín mà Vương Thiên Bích dành cho anh chàng vệ sĩ riêng đặc biệt kia. Ngay cả chàng trai ấy và Triệu Uyển Nhu cũng không biết. Thậm chí, đến bản thân Vương Thiên Bích cũng chưa thể nhìn nhận được rõ ràng về tình cảm của mình.

Trong kiếp trước, mãi đến khi Triệu Uyển Nhu đã trở thành một linh hồn rồi cô mới trông thấy Vương Thiên Bích quay trở về tìm cô. Khi ấy, Vương Thiên Bích chỉ còn một chút khí thế nữ vương từ trong cốt cách, nhưng dáng vẻ bên ngoài của cô nàng đã nhuốm không ít bi thương. Bởi vì người vệ sĩ riêng đặc biệt của cô ấy cũng đang trở thành người thực vật sau rất nhiều những tổn thương cả về thể xác lẫn linh hồn. Vương Thiên Bích đã khóc rất nhiều vì ân hận, áy náy và ray rứt. Vì cô đã không dám bày tỏ tình cảm của mình dành cho anh; vì cô đã không thể thấu hiểu và đồng cảm với anh ấy được sớm hơn; vì cô đã không thể chia sẻ, san sẻ bớt những đau thương, bi phẫn của anh được sớm hơn;… Để rồi khi ấy, người đàn ông trầm lặng ít nói kia đã dùng cả thân thể và cuộc đời đầy rẫy vết thương của anh đứng ra phía trước, che chắn cho cô, bảo vệ cô và nhận lãnh về mình thêm vô số những vết thương khủng khiếp nữa khiến anh gục ngã. Và mãi cho đến lúc bị tra tấn đến hôn mê, người đàn ông kia vẫn không hề biết rằng tình yêu của anh dành cô vốn đã được cô đón nhận, anh lại càng không hề biết rằng, thật ra cô cũng yêu anh. Còn Vương Thiên Bích, lúc ấy cô có muốn bày tỏ tình yêu của mình với anh thì anh đã không còn cảm nhận được nữa.

Nhớ lại chuyện cũ, Triệu Uyển Nhu khịt mũi thêm vài cái. Cô không muốn Vương Thiên Bích rơi vào hoàn cảnh tương tự như kiếp trước nữa. Cô càng không muốn để cho Thái Lãnh Hàn phải chịu đựng sự khinh ghét và chế nhạo từ bạn bè của cô như trong kiếp trước nữa. Cô muốn bảo vệ cả Thái Lãnh Hàn và Vương Thiên Bích. Thế nên, Triệu Uyển Nhu vỗ nhẹ vào bờ vai của nữ vương nhà mình, dịu dàng nói:

- Tôi có biết tình cảm của cậu hay không, biết từ khi nào cũng không quan trọng. Quan trọng là, cậu có biết tình cảm của cậu chưa? Và cậu có bày tỏ cho anh ấy biết chưa?

Vương Thiên Bích lắc đầu, nghẹn ngào. Bấy lâu nay cô luôn đóng vai trò là một tiểu thư, một công chúa, một nữ vương. Mọi người đều vây quanh cô, thi nhau bày tỏ sự yêu quý, ngưỡng mộ dành cho cô, dù có khi đó là tình cảm chân thành, có lúc chỉ là hư tình giả ý. Nhưng Vương Thiên Bích chưa từng phải chủ động thể hiện tình cảm của mình với bất cứ ai. Bây giờ bảo cô phải bày tỏ tình cảm với một vệ sĩ riêng, người đó lại còn có con riêng, và quan trọng nhất là anh ấy chưa từng thể hiện một chút gì cho Vương Thiên Bích cảm thấy là anh có tình với cô. Chuyện mạo hiểm và có khả năng mất mặt cao đến như thế, Vương Thiên Bích không muốn làm, không dám làm.

Triệu Uyển Nhu nhìn thấy cái lắc đầu của Vương Thiên Bích thì nỗi buồn bực trong lòng càng thêm tăng mạnh. Cô cau mày, nghiêm giọng hỏi:

- Tại sao?

Vương Thiên Bích lí nhí trả lời:

- Mình sợ!

Triệu Uyển Nhu ngạc nhiên:

- Sợ? Cậu mà cũng biết sợ? Cậu là Vương Thiên Bích cơ mà?

Đúng vậy, trong ấn tượng của Triệu Uyển Nhu, nữ vương nhà cô vốn không sợ trời không sợ đất không sợ bất cứ người nào. Chỉ cần Vương Thiên Bích cảm thấy là cô làm đúng, không vi phạm pháp luật và đạo đức thì bất kể là ai đối đầu với cô đều phải nhận lãnh kết quả va đầu vào đá. Thế nhưng lần này Vương Thiên Bích thật sự sợ hãi. Cô lí nhí thổ lộ tâm sự:

- Ngộ nhỡ mình tỏ tình xong mà anh ấy từ chối thì phải làm thế nào? Ngộ nhỡ anh ấy vì không muốn đón nhận tình cảm của mình mà nghỉ việc và bỏ đi đâu mất thì phải làm thế nào? Anh ấy còn đang nợ tiền của lũ xấu xa kia nhiều lắm,…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên