Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4749 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 105
sao có thể không lo lắng?

❊ ❊ ❊

Lúc Ha Ha xông tới được cánh cửa phòng thì Thái Lãnh Hàn vẫn còn choáng, chưa thể gượng dậy nổi. Nhìn thấy “cha đẹp trai” đang “hạ thổ” trước tầm mắt của mình, Ha Ha hoảng lên, sủa vang một tràng. Tiếng sủa của Ha Ha giúp Triệu Uyển Nhu tỉnh táo lại. Cô véo nhẹ cánh tay của một một cái, không hề cảm thấy đau. Đây không phải là giấc mơ. Triệu Uyển Nhu khẽ khàng gọi:

- Thái Lãnh Hàn? Là anh thật à?

Thái Lãnh Hàn cố gắng “ừ” một tiếng đáp lời. Triệu Uyển Nhu vui mừng xốc tấm chăn ra khỏi người, vội vã bước tới, miệng tiếp tục hỏi:

- Anh về từ bao giờ?

- Tôi… vừa mới về…

Lúc này Triệu Uyển Nhu đã nhìn thấy tư thế kỳ lạ của Thái Lãnh Hàn, và cả giọng nói yếu ớt như không có hơi sức của hắn. Trái tim nhỏ bé của Triệu Uyển Nhu thót lên một cái. Cô vội vã túm lấy Thái Lãnh Hàn, đỡ hắn dựa vào thành giường, miệng liên tục hỏi dồn dập:

- Anh bị làm sao thế? Anh có bị đau ở đâu không? Anh ngã xuống như thế, có va đập trúng chỗ nào không? Anh có nghe tôi nói gì không? Anh có nhận ra tôi là ai không?

Thái Lãnh Hàn dở khóc dở cười trước “đài phát thanh” mang tên Triệu Uyển Nhu. Nhưng hắn không còn sức để cười, chỉ nhẹ nhàng trả lời cho cô bớt lo lắng:

- Tôi không sao đâu. Chỉ là… hơi chóng mặt một chút. Tôi ngồi nghỉ một lát sẽ khỏi, em không cần lo lắng…

Triệu Uyển Nhu nghiến răng nghiến lợi, giận đến không nói nổi thành lời. Thái Lãnh Hàn nói ra mấy chữ “không sao đâu” nhẹ nhàng như thế là bởi vì hắn không hề nhìn thấy gương mặt của chính mình đang tái mét cứ như không còn giọt m.á.u nào ấy. Hắn lại còn dám bảo cô “không cần lo lắng” nữa cơ đấy. Triệu Uyển Nhu có thể không lo lắng hay sao? Cô hít sâu mấy hơi, nén cơn giận xuống rồi hỏi tiếp:

- Tại sao anh lại chóng mặt? Có phải vì đói bụng không? Anh đã ăn uống gì chưa?

Thái Lãnh Hàn bị Triệu Uyển Nhu hỏi trúng ngay vấn đề, câm nín không dám trả lời. Trước kia cũng từng có lần hắn phải nhịn đói mấy ngày nên choáng váng ngất xỉu, thế nhưng khi ấy, bố của hắn lại tin lời vợ kế của ông ta, cho rằng Thái Lãnh Hàn cố ý không ăn uống để vừa lấy lòng thương hại của ông ta, vừa gieo tiếng xấu cho ông ta. Lần này Thái Lãnh Hàn lại đúng là được ăn mà không chịu ăn, thế nên hắn càng sợ nói ra. Ngộ nhỡ Triệu Uyển Nhu cũng mắng hắn là kẻ xảo trá, dùng sức khỏe của bản thân để cầu xin lòng thương hại của cô thì hắn phải làm sao bây giờ?

Thế nhưng, Triệu Uyển Nhu của lúc này đã không còn là Triệu Uyển Nhu luôn tồn tại ác cảm với Thái Lãnh Hàn trong kiếp trước. Không chỉ vậy, mặc dù đã không còn khả năng “nghe được tiếng lòng” của Thái Lãnh Hàn nữa, nhưng Triệu Uyển Nhu đã hiểu khá rõ về hắn, cũng như đã hiểu rất rõ về tình cảm của mình. Vậy nên, Thái Lãnh Hàn càng ngậm chặt miệng làm một con đà điểu vùi đầu vào cát thì Triệu Uyển Nhu càng chắc chắn là cô đã đoán đúng rồi. Ngọn lửa giận bùng lên, Triệu Uyển Nhu nghiến răng nghiến lợi nói:

- Sao anh không biết quan tâm đến bản thân một chút nào hết vậy? Ngồi yên đó đi, tôi đi lấy cháo cho anh ăn!

Thái Lãnh Hàn nghe ngữ điệu nghiêm nghị của Triệu Uyển Nhu thì giật mình. Cô đang tức giận rồi sao? Nhưng ngay sau đó, hắn lại nghe thấy Triệu Uyển Nhu nói rằng cô muốn đi lấy cháo cho hắn ăn. Bỗng nhiên Thái Lãnh Hàn có cùng cảm giác với Triệu Uyển Nhu khi vừa thức dậy ban nãy. Đây là một giấc mơ, đúng không? Giấc mơ này thật đẹp!

Tuy nhiên, khi Triệu Uyển Nhu vội vã chạy xuống phòng bếp thì ở phòng ngủ, Ha Ha lại một lần nữa giúp chủ nhân của mình nhận rõ thực tế trước mắt không phải là một giấc mơ. Cậu chàng nhào tới, thè lưỡi l.i.ế.m lia lịa lên mặt của Thái Lãnh Hàn như muốn lay tỉnh hắn dậy. Và Thái Lãnh Hàn cũng tỉnh táo hơn một chút thật. Hắn nhận ra sự lo lắng của Ha Ha, bèn nhẹ giọng trấn an:

- Ha Ha, đừng sợ! Cha không sao. Cha chỉ đang muốn… nghỉ ngơi một chút thôi.

Dĩ nhiên là Ha Ha nghe không hiểu là Thái Lãnh Hàn vừa nói nội dung gì. Cho dù có nghe hiểu thì cậu chàng cũng không thể nào tin nổi. Giác quan của loài chó vốn rất nhạy cảm. Ha Ha không chỉ nhìn thấy sắc mặt tái mét của cậu chủ mà còn nghe ra được giọng nói của cậu chủ yếu ớt hơn hẳn so với bình thường. Thế là cậu chàng vẫn hăng say thè lưỡi l.i.ế.m khắp mặt Thái Lãnh Hàn.

Lúc Triệu Uyển Nhu bưng bát cháo lên thì mặt mũi của Thái Lãnh Hàn đã bị Ha Ha “vệ sinh” vô cùng sạch sẽ. Cậu chàng vẫn chưa có ý định dừng lại. Thái Lãnh Hàn cũng hết cách với “con trai” nhà mình. Triệu Uyển Nhu nhìn bộ dáng bất lực của Thái Lãnh Hàn mà bật cười. Cô đặt bát cháo lên bàn cạnh giường, nhẹ giọng bảo với Ha Ha:

- Ha Ha, ra ngoài chơi đi, để bố nghỉ ngơi.

Ha Ha ngước lên nhìn Triệu Uyển Nhu một cái rồi lại thè lưỡi ra, l.i.ế.m vào mặt Thái Lãnh Hàn. Cậu chàng vốn không quen lắm với chữ “bố”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên