Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 176
“bữa cơm đầy nụ hôn”

❊ ❊ ❊

Khi Triệu Uyển Nhu ngượng ngùng rời môi khỏi Thái Lãnh Hàn thì nhận ra, hắn không còn buồn nôn nữa. Có vẻ như đây là cách “chữa trị tâm lý” có hiệu quả rất cao. Triệu Uyển Nhu rút ra được kết luận ấy, bèn hào hứng tiếp tục vận dụng. Thế là, Triệu Uyển Nhu kéo Thái Lãnh Hàn ngồi yên vào ghế, còn cô thì ngồi sát một bên hắn, vui vẻ đề nghị:

- Anh mau ăn thử một miếng nữa đi!

Thái Lãnh Hàn ngoan ngoãn gắp thêm một đũa cơm kèm thịt nữa đưa vào miệng. Hắn lại nhai nhai và nuốt. Cơn buồn nôn lại trào dâng, và Triệu Uyển Nhu lại in đôi môi mềm của mình lên đôi môi nhợt nhạt của hắn. Và rồi cơn buồn nôn lại biến mất…

Lần đầu tiên trong cuộc đời của Thái Lãnh Hàn, hắn có thể ăn được một bữa cơm ngon lành trong thời gian trước ngày giỗ của mẹ. Không chỉ vậy, Thái Lãnh Hàn còn thưởng thức bữa com ngon lành trong một tâm trạng hạnh phúc và sung sướng ngập tràn. Bởi vì, sau mỗi miếng ăn, hắn lại được người con gái mà hắn yêu hơn chính bản thân mình tặng cho một nụ hôn. Bữa cơm trưa hôm đó của Triệu Uyển Nhu cũng trở nên ngọt ngào và đầy cảm xúc hơn bao giờ hết. Rất lâu về sau, cả Thái Lãnh Hàn và Triệu Uyển Nhu đều không thể nào quên được “bữa cơm đầy nụ hôn” ấy.

Chỉ đáng thương cho người đang ngồi xổm trước cánh cửa của văn phòng Tổng giám đốc lúc này: Phương Hiệp Hòa.

Vốn là Phương Hiệp Hòa đang theo thông lệ, mua một ly mì ăn liền từ căn – tin mang lên cho Thái Lãnh Hàn. Thế nhưng đến trước cửa rồi anh mới thấy Triệu Uyển Nhu đang đứng trong phòng. Xuất phát từ sự tế nhị của bản thân, cũng như từ tấm lòng lo nghĩ cho bạn, Phương Hiệp Hòa lùi lại, lén lút nhẹ nhàng khép cánh cửa. Nhưng anh cũng chưa hoàn toàn yên tâm nên chưa dám rời đi mà vẫn cố gắng nán lại để theo dõi tình hình. Sáng nay, khi Triệu Uyển Nhu mang thức ăn sáng đến rồi rời đi, chính Phương Hiệp Hòa đã chứng kiến những trận nôn khủng khiếp nhất của Thái Lãnh Hàn từ trước tời giờ. Vì vậy, Phương Hiệp Hòa vô cùng lo lắng và căng thẳng ngồi xổm trước cửa. Chỉ cần bên trong phát ra tiếng Triệu Uyển Nhu kêu cứu thì Phương Hiệp Hòa sẽ xông vào, đưa ly mì cho Thái Lãnh Hàn để hắn không bị nôn nữa.

Nhưng đã qua một lúc khá lâu rồi mà Phương Hiệp Hòa vẫn chưa nghe được tiếng kêu cầu cứu của Triệu Uyển Nhu như trong dự kiến. Phương Hiệp Hòa lo lắng nên lại lén lút hé cửa ra nhìn. Và đập vào mắt của anh là hình ảnh Thái Lãnh Hàn đang ăn “bữa cơm đầy nụ hôn” một cách vô cùng sung sướng. Phương Hiệp Hòa ái ngại khép cửa lại, căm tức ngồi nhai những sợi mì đã trương phềnh đầy ngán ngẩm. Trong lòng Phương Hiệp Hòa thầm hạ quyết định và quyết tâm, sau khi về nhà, anh sẽ kể cho vợ mình nghe câu chuyện của Thái Lãnh Hàn. Không chỉ vậy, Phương Hiệp Hòa còn muốn học theo Thái Lãnh Hàn, giả vờ nôn nao một chút, nhợn nhạo một chút để có thể ăn được “bữa cơm đầy nụ hôn”. Anh muốn bù đắp cho buổi trưa hôm nay, buổi trưa không chỉ phải ăn mì ăn liền bị trương phềnh mà còn bị thồn ngập họng những loại “thức ăn cho chó” vừa đáng ghét vừa đáng ngưỡng mộ như thế.

Trong lúc Phương Hiệp Hòa căm tức nuốt hết ly mì ăn liền thì Thái Lãnh Hàn cũng đã ăn xong bữa cơm ngọt ngào nhất đời mình. Sau đó, Phương Hiệp Hòa vội vã mang cái ly nhựa rỗng đi ném vào thùng rác, còn Thái Lãnh Hàn thì cùng Triệu Uyển Nhu dọn dẹp chén dĩa bẩn. Tiếp đến, Thái Lãnh Hàn đề nghị Triệu Uyển Nhu quay về biệt thự để nghỉ trưa. Triệu Uyển Nhu không từ chối. Thái Lãnh Hàn lái xe đưa Triệu Uyển Nhu về biệt thự rồi lại nhanh chóng quay lại công ty.

Buổi trưa hôm đó, Triệu Uyển Nhu chỉ ngả lưng một chút rồi lần mò vào bếp, bắt tay vào nấu bữa cơm chiều. Vì đã biết được cách “điều trị” chứng buồn nôn sau khi ăn của Thái Lãnh Hàn nên Triệu Uyển Nhu quyết định nấu nhiều món vừa ngon vừa bổ dưỡng để cải thiện sức khỏe cho hắn. Loay hoay suốt một buổi, đến xế chiều, Triệu Uyển Nhu mới có thể nấu xong các món. Cô nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ rồi vào phong, chửan bị một số vật dụng để ngày mai đi thăm mộ mẹ của Thái Lãnh Hàn.

Đồng hồ đã chỉ sáu giờ tối, Thái Lãnh Hàn mới lái xe đến trước cổng biệt thự. Thím Hai đã được Triệu Uyển Nhu cho về từ lâu. Thế nên, khi Thái Lãnh Hàn bóp còi vài tiếng thì đã trông thấy bóng dáng xinh đẹp của Triệu Uyển Nhu tất tả chạy ra mở cổng.

Sau khi vào nhà, tắm rửa, Thái Lãnh Hàn ngồi vào ghế nơi bàn ăn, cạnh bên hắn là Triệu Uyển Nhu đang xới cơm vào chén. Tiếp đó, Thái Lãnh Hàn lại được hưởng thụ “bữa cơm tinh yêu” lãng mạn đến mức cơn buồn nôn không dám xuất đầu lộ diện nữa. Ăn cơm xong, Triệu Uyển Nhu giục Thái Lãnh Hàn đi ngủ sớm để sáng hôm sau còn đi thăm mộ mẹ. Thái Lãnh Hàn gật đầu, bước nhanh về phía phòng sạch. Triệu Uyển Nhu gọi giật:

- Này, anh đi đâu đấy?

Thái Lãnh Hàn ngơ ngác:

- Tôi… anh… vào phòng ngủ.

- Phòng ngủ sao lại đi hướng đó? Phòng ngủ ở đây mới đúng mà?

Ngón tay của Triệu Uyển Nhu chỉ vào căn phòng ngay sau lưng mình khiến Thái Lãnh Hàn sửng sốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên