Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4694 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 168
anh ấy thì có lỗi gì?

❊ ❊ ❊

Kể đến đây, Lê Thiên Chi lại ngừng lời, thở dài. Cậu nhìn Triệu Uyển Nhu, giọng trầm xuống:

- Chị dâu, có lẽ chị chưa biết, chuyện đó ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của Thái Lãnh Hàn. Không chỉ là ở chỗ hàng năm, cứ đến thời gian này thì anh ấy lại trở nên rất bất thường, mà suốt mấy tháng sau khi bác gái mất, Thái Lãnh Hàn không ăn uống được gì cả. Cứ ăn vào là anh ấy lại nôn ra. Bác sĩ bảo lý do là tâm lý của Thái Lãnh Hàn bị ám ảnh, anh ấy luôn cảm thấy, vì hôm đó anh ấy muốn được đến nhà hàng để ăn ngon nên mẹ của anh ấy mới xảy ra chuyện…

Triệu Uyển Nhu chớp chớp đôi mắt đẹp đã rưng rưng nước mắt. Cô nghĩ, có lẽ cô hiểu được tâm trạng của Thái Lãnh Hàn. Nhưng Triệu Uyển Nhu cũng hiểu, cô vẫn chưa thể nào thấu rõ được nỗi đau của Thái Lãnh Hàn khi ấy. Lúc đó, Thái Lãnh Hàn chỉ mới mười mấy tuổi đầu. Anh ấy muốn được ăn ngon thì có gì là sai? Anh ấy thì có lỗi gì? Hơn nữa, theo như Lê Thiên Chi kể lại thì khi đó, không phải tự nhiên mà Thái Lãnh Hàn muốn cùng mẹ ra nhà hàng ăn cơm. Hôm ấy là ngày nhận được kết quả thi vào trường cấp ba. Thái Lãnh Hàn đạt được điểm cao nhất toàn thành phố, nên được hội phụ huynh tặng cho một học bổng. Thái Lãnh Hàn chỉ muốn mời người mẹ đã nửa đời vất vả của mình đi ăn một bữa ngon để cùng chung vui thôi. Nào ngờ, niềm vui còn chưa trọn vẹn thì nỗi đau quá lớn lại ập tới…

Lê Thiên Chi hít sâu một hơi, nén xúc động rồi kể tiếp.

Hậu quả của nỗi đau ấy không chỉ khiến Thái Lãnh Hàn không ăn không uống và tự trách suốt một thời gian dài, mà anh còn suy sụp đến mức suýt nữa thì bỏ học. Đến ngày thứ bốn mươi chín sau khi mẹ của Thái Lãnh Hàn rời khỏi nhân thế, Lê Thiên Chi mới biết được Thái Lãnh Hàn đang có ý định nghỉ học. Cậu chàng nổi điên lên, chạy đến tận nhà Thái Lãnh Hàn để chất vấn. Hậu quả là, với cái miệng thường xuyên nhanh hơn mạch não của mình, Lê Thiên Chi càng nói càng quá đáng. Kết quả, cậu chàng bị Thái Lãnh Hàn đ.ấ.m cho một cái. Nửa gương mặt của Lê Thiên Chi đã bị sưng đến mấy ngày mới giảm bớt. Người nhà họ Lê suýt nữa là đã kiện Thái Lãnh Hàn ra tòa. Tuy nhiên, cũng nhờ thế mà Lê Thiên Chi có thể ép được Thái Lãnh Hàn quay lại trường học, còn là vào ngôi trường dành cho con nhà giàu mà cậu đang theo học.

Sau này nghĩ lại, Lê Thiên Chi cũng không biết cách làm lúc đó của mình là đúng hay không đúng nữa.

Bởi vì, nhờ vào học trong trường đó mà Thái Lãnh Hàn mới gặp gỡ và quen biết với Phương Hiệp Hòa, người bạn thân cũng là cánh tay đắc lực của anh sau này.

Tuy nhiên, lý do để Lê Thiên Chi ép buộc Thái Lãnh cùng vào học trong ngôi trường đó chính là để “bồi thường” cho cú đ.ấ.m mà anh đã tung vào mặt người bạn trong lúc tâm trạng đang sa sút thê thảm. Ban đầu, Lê Thiên Chi chỉ dùng điều đó làm cái cớ thôi, rồi cậu nhanh chóng quên bẵng đi. Nhưng Thái Lãnh Hàn thì vẫn luôn nhớ rất rõ. Cộng thêm với việc, Lê Thiên Chi đang phải chuẩn bị xuất ngoại du học, với điều kiện đưa ra cho gia đình là phải chu cấp cho Thái Lãnh Hàn học hành. Vì vậy, Lê Thiên Chi học ở ngôi trường ấy chỉ hơn một tháng là phải rời đi, sang nước ngoài. Mặc dù Lê Thiên Chi vẫn thường xuyên gọi điện và nhắn tin liên lạc với Thái Lãnh Hàn, nhưng phải mấy năm sau cậu mới biết, từ khi vào học ngôi trường “quý tộc” kia, Thái Lãnh Hàn đã bị bắt nạt rất nhiều.

Khi ấy, Thái Lãnh Hàn đã là trẻ mồ côi, gia cảnh bần hàn lại có sức học quá tốt nên chọc cho đám quý tử con nhà giàu kia ngứa mắt. Không chỉ vậy, trong thời gian đó, nhà họ Vạn đã đến tìm Thái Lãnh Hàn. Thế là, Thái Lãnh Hàn không chỉ bị bạn học bắt nạt mà còn bị mẹ kế thường xuyên dùng bạo lực, cả về thể xác lẫn tinh thần. Tuy nhiên, Thái Lãnh Hàn che giấu rất tốt, nên Lê Thiên Chi không biết gì cả. Thậm chí ngay cả việc Thái Lãnh Hàn bị mẹ kế làm bị thương phải nghỉ học một năm, Lê Thiên Chi cũng không biết. Mãi cho đến khi Thái Lãnh Hàn phải nhập viện ngay trước kỳ thi Đại học của năm sau thì Lê Thiên Chi mới được Phương Hiệp Hòa lén lút báo cho biết.

Lê Thiên Chi cấp tốc thu xếp công việc của mình rồi mua vé máy bay về nước. Nhưng cũng phải đến hai ngày sau cậu mới có thể thu xếp tạm ổn để quay về Việt Nam. Vừa xuống sân bay là Lê Thiên Chi chạy ngay đến trước điểm thi nơi Thái Lãnh Hàn đã trốn viện đến dự thi. Phương Hiệp Hòa đang chờ sẵn ở đó, lo lắng trùng trùng kể lại một sự kiện khiến Lê Thiên Chi suýt tí nữa là lật tung cả nhà họ Vạn lên.

Nói tới đây, Lê Thiên Chi khịt mũi, nhìn Triệu Uyển Nhu, cười gượng:

- Tôi kể lan man quá hả? Xin lỗi, chị dâu, cứ nhắc tới chuyện của Thái Lãnh Hàn là tôi lại nhớ đến rất nhiều chuyện. Thật ra, sự áy náy và tự trách của Thái Lãnh Hàn, vốn phải là của tôi mới đúng. Bởi vì đề nghị đến nhà hàng ăn mừng kia vốn là ý kiến của tôi. Thế nhưng hôm ấy tôi lại vì việc ở nhà mà không cho xe đến rước hai mẹ con Thái Lãnh Hàn, khiến họ phải đi bộ nên mới gặp tai nạn. Cho nên, hôm nay tôi kể chuyện này với chị dâu, là mong chị dâu để ý giúp cho, dạo này Thái Lãnh Hàn sẽ cư xử hơi… bất bình thường một chút. Nếu đã biết lý do thì mong chị đừng oán trách anh ấy, cũng đừng chán ghét anh ấy. Được không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên