Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 166
chuyện cũ thời niên thiếu

❊ ❊ ❊

Tiết lộ của Lê Thiên Chi khiến Triệu Uyển Nhu ngạc nhiên. Ngay cả Minh Nga đang bận rộn tiếp thu đơn hàng cũng tò mò lắng nghe. Lê Thiên Chi nhìn cảnh tượng đông đúc của quán rồi lại nhìn Triệu Uyển Nhu, nói khẽ:

- Chị dâu, tìm chỗ nào yên tĩnh hơn một chút được không?

Triệu Uyển Nhu chớp mắt, đảo nhìn xung quanh, nhất thời không tìm được chỗ nào yên tĩnh. Nhìn phần thức ăn đang cầm trong tay, bỗng nhiên Triệu Uyển Nhu này ra một ý. Cô nói với Lê Thiên Chi:

- Bây giờ cũng sắp tới giờ cơm rồi, tôi chuẩn bị mang cơm cho Thái Lãnh Hàn đây. Hay là chúng ta vừa đi đến công ty vừa nói chuyện đi?

Lê Thiên Chi nhanh chóng gật đầu. So với chuyện mà anh ta muốn làm hiện giờ với chuyện giúp sếp kiêm bạn tốt “thăng cấp tình cảm” thì Lê Thiên Chi không cần suy nghĩ nhiều đã có ngay quyết định. Thế là Lê Thiên Chi nháy mắt với Minh Nga, nói nhanh:

- Cô bé, chờ tôi một chút nhé, tôi đưa chị dâu đến công ty rồi quay lại ngay.

Nói xong, Lê Thiên Chi vội vã bước ra ngoài cổng, đưa tay vẫy một chiếc taxi, không hề chú ý để thấy rằng đôi gò má của Minh Nga đã đỏ ửng lên, không biết vì tức giận hay vì điều gì khác.

Triệu Uyển Nhu lúc ấy cũng vô tư không chú ý đến Minh Nga. Trong lòng của cô lúc này chỉ đang tập trung vào việc của Thái Lãnh Hàn. Trong đầu của cô nảy sinh hàng loại câu hỏi. Tại sao công ty không có vấn đề mà Thái Lãnh Hàn lại đang rất vất vả đến không có thời gian ăn uống, nghỉ ngơi cho đàng hoàng sao? Tại sao anh lại luôn muốn bận rộn vào thời gian này? Liệu có phải là vì cô trong quá khứ đã làm điều gì đó khiến tảng băng ngốc ấy bị tổn thương mà vẫn luôn giấu kín hay không?

Sau khi Lê Thiên Chi đã đón được một chiếc taxi thì rất ga – lăng mở sẵn cửa xe cho Triệu Uyển Nhu. Trong lòng đang rối rắm và gấp rút, Triệu Uyển Nhu cũng không khách sáo. Cô ngay lập tức ngồi vào xe và giục Lê Thiên Chi kể rõ mọi chuyện về vấn đề của Thái Lãnh Hàn. Đó cũng là mục đích của Lê Thiên Chi nên anh chàng hắng giọng, dùng khả năng diễn đạt bằng ngôn từ đầy cảm xúc của mình, kể cho Triệu Uyển Nhu nghe một câu chuyện trong quá khứ.

Đó là câu chuyện của một cậu trai có tên gọi là Thái Lãnh Hàn từ khi còn nhỏ đã phải sống thiếu vắng tình cha, chỉ nương tựa vào mẹ. Khi lớn lên, Thái Lãnh Hàn còn nghe những tin đồn không mấy tốt đẹp về mẹ của mình, rằng bà là tiểu tam đã xen vào phá hoại hôn nhân của một cậu ấm nhà giàu. Cậu ấm đó chính là bố của Thái Lãnh Hàn, còn mẹ của cậu vì muốn quyến rũ con nhà giàu để bon chen vào hào môn đã không tiếc bán rẻ thân thể của mình, sinh ra một thằng con hoang. Tuy nhiên, nếu so với thiên kim tiểu thư nhà giàu đã được hứa hôn thì cậu ấm kia vốn chẳng thể nào chọn một người phụ nữ dù xinh đẹp nhưng nghèo khó như thế cả. Thế nên, cái danh “con hoang” đã ám theo Thái Lãnh Hàn từ khi còn nhỏ. Dĩ nhiên là Thái Lãnh Hàn không hề tin vào những tin đồn đầy ác ý đó. Nhưng lại có không ít người tin. Trong số đó, có Lê Thiên Chi.

Năm ấy, nhà họ Lê và nhà họ Vạn vốn có giao tình không tệ. Lê Thiên Chi còn đang tuổi thiếu niên bồng bột nghe người lớn thi nhau mắng chửi “ả đàn bà lẳng lơ không biết liêm sỉ” kia từ ngày này qua ngày khác, có muốn không tin thì cũng không được. Thế là cậu lẻn đi tìm “thằng con hoang” kia để xem thử thế nào, nhân tiện “ra tay nghĩa hiệp” giúp cho nhà họ Vạn và thằng nhóc họ Vạn vẫn luôn lẽo đẽo theo sau đuôi của cậu gọi “anh ơi”, “anh à”. Và rồi cậu tìm được Thái Lãnh Hàn khi anh đang đi mua nguyên liệu về cho mẹ nấu ăn.

Thật ra, ấn tượng ban đầu của Lê Thiên Chi đối với Thái Lãnh Hàn không hề tệ một chút nào, thậm chí còn có thể nói là rất tốt. Lê Thiên Chi nhìn cậu trai trạc tuổi mình, dù áo quần không mấy sang trọng nhưng cũng rất tươm tất và sạch sẽ. Lê Thiên Chi nhìn Thái Lãnh Hàn cười nói vừa nhỏ nhẹ vừa lịch sự với những người bán hàng trong chợ, ánh mắt của cậu thiếu niên khi đó vẫn còn tươi sáng và lấp lánh như ánh nắng vậy. Khi đó, Lê Thiên Chi đã cảm thấy nghi ngờ độ chính xác và chân thực trong những lời mà người nhà họ Vạn mắng chửi hai mẹ con nhà này rồi. Thế nhưng ngay sau đó, Lê Thiên Chi nhìn thấy được thêm một bộ mặt khác của Thái Lãnh Hàn.

Đó là khi có một nhóm thiếu niên cao lớn khệnh khạng đi đến lôi kéo Thái Lãnh Hàn vào một con hẻm vắng. Nghe những người trong chợ bàn tán rằng đó là nhóm đầu gấu mới nổi lên của khu phố này, Lê Thiên Chi đã vừa giận vừa sợ đến muốn báo cảnh sát. Nhưng khi đó cậu vừa mới bị người nhà tịch thu điện thoại, lại lén gia đình đi đến đây nên chưa tìm được cách giải quyết nào. Trong lúc Lê Thiên Chi còn đang băn khoăn không biết có nên giúp người bị bắt nạt hay không thì trong hẻm vắng vang ra những tiếng kêu rú đầy đau đớn. Lê Thiên Chi vội vã chạy đến thì nhìn thấy cảnh tượng mà rất nhiều năm sau cậu vẫn không thể nào quên được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên