Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5095 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 158
ngốc nghếch đến khiến cô đau lòng

❊ ❊ ❊

Nghĩ ngợi xong, quyết định rồi, Triệu Uyển Nhu quả quyết yêu cầu tài xế taxi ngừng lại trước một quán ăn. Cô nhanh chóng chọn vài món thanh đạm và nhanh chóng quay trở lại xe, hối thúc tài xế chạy nhanh đến tập đoàn Thắng Lợi.

Lúc Triệu Uyển Nhu vào đến sảnh đón khách của tập đoàn Thắng Lợi thì nhân viên tiếp tân đã lén lút bấm nút gọi cho Phương Hiệp Hòa, mật báo:

- Anh Hòa, anh Hòa, cứu tinh của chúng ta đến rồi!

Phương Hiệp Hòa hỏi lại, biết rằng người đến là Triệu Uyển Nhu thì trái tim đang treo lơ lửng đã ngay lập tức bình ổn trở lại. Anh hỏi tiếp về “tọa độ” của Triệu Uyển Nhu. Khi biết rằng cô đã vào thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc thì Phương Hiệp Hòa bắt đầu âm thầm canh thời gian. Đếm thầm đến ba mươi giây, Phương Hiệp Hòa tằng hắng mấy cái, đánh động đến Thái Lãnh Hàn đang trầm tư suy nghĩ.

Tiếng tằng hắng của Phương Hiệp Hòa quả thật đã làm cho Thái Lãnh Hàn giật mình thoát khỏi suy tư. Nhìn lên đồng hồ, thấy đã gần mười một giờ rưỡi, Thái Lãnh Hàn vội bảo với Phương Hiệp Hòa:

- Đã trưa lắm rồi, anh mau đi ăn chút gì rồi nghỉ ngơi đi, không cần ở đây với tôi.

Phương Hiệp Hòa nở nụ cười chuyên nghiệp nhất, nói bằng giọng công nghiệp nhất, như một chàng robot:

- Kính thưa tổng giám đốc, tôi chỉ là một trợ lý nho nhỏ thôi, tôi làm sao dám đi ăn một mình khi mà ngài đây là tổng giám đốc mà còn chưa rời khỏi bàn làm việc, chưa ăn uống gì?

Thái Lãnh Hàn ngẩn ra. Hôm nay sao Phương Hiệp Hòa nói năng kỳ lạ thế nhỉ? Chẳng lẽ anh ấy đói bụng quá nên thần trí bị xáo trộn rồi?

Ngoài cửa, Triệu Uyển Nhu vừa trờ tới cũng ngẩn ra. Cô vừa nghe được đoạn cuối trong lời nói của Phương Hiệp Hòa. Đôi mày của Triệu Uyển Nhu cau lại. Quả nhiên là tảng băng ngốc nghếch kia vẫn chưa ăn uống gì.

Trong phòng, giọng của Thái Lãnh Hàn vang lên, nghe không rõ là cảm xúc gì:

- Giữa chúng ta mà còn tính xem ai là cấp trên ai là cấp dưới nữa hay sao? Anh cứ đi ăn đi, không cần lo cho tôi. Tôi… không đói.

Dĩ nhiên là Phương Hiệp Hòa không thể nào tin hai tiếng “không đói” mà miệng của Thái Lãnh Hàn vừa thốt ra. Triệu Uyển Nhu vừa mở cửa bước vào, hai mắt còn nhìn thấy rõ ràng bàn tay của Thái Lãnh Hàn đang lén lút đặt hờ trước bụng thì lại càng không thể nào tin được. Cô nghiêm nghị nói:

- Anh không đói thì cũng phải nghĩ cho cái dạ dày của anh nữa chứ? Lẽ nào anh muốn đợi đến khi dạ dày bị thủng một lỗ thì mới chịu ăn uống cho đàng hoàng hay sao?

Thái Lãnh Hàn nghe giọng nói quen thuộc thì bàng hoàng ngẩng phắt lên. Trông thấy người vừa nói đúng là Triệu Uyển Nhu thì gã cún to nào đó đứng bật dậy, muốn chồm tới vẫy đuôi mừng chủ, à nhầm, mừng vợ. Thế nhưng rất nhanh sau đó, cún to sực nhớ ra rằng đêm qua mình mới vừa phạm lỗi. Thế nên đôi mắt đang sáng lấp lánh niềm vui của hắn nhanh chóng ảm đạm xuống, cún to ỉu xỉu ngồi xuống, thấp giọng giải thích:

- Tôi cũng không đến mức nhịn đói. Lát nữa tôi sẽ ăn.

Triệu Uyển Nhu vừa tức vừa thương, hỏi vặn lại:

- Anh định sẽ ăn cái gì? Anh bảo anh Hòa đi ăn mà còn không nhờ mua gì mang về, vậy anh định ăn gì? Mỳ ly à?

Thái Lãnh Hàn nhếch mi mắt lên nhìn lén Triệu Uyển Nhu một cái rồi vội vã cụp xuống. Chột dạ rồi kìa! Triệu Uyển Nhu vừa ngạc nhiên vừa tức giận. Cô gằn giọng:

- Anh thật sự định ăn mỳ ly cho qua bữa trưa thật luôn đó hả?

Triệu Uyển Nhu không nhắc tới thì thôi, Triệu Uyển Nhu vừa thốt ra câu hỏi đó xong, Thái Lãnh Hàn bỗng nhiên cảm thấy một nỗi tủi thân to lớn đang dâng lên tràn ngập trong lòng. Hắn khịt mũi, lầu bầu đáp:

- Chẳng phải sáng nay em đã bảo với thím Hai như vậy hay sao? Em muốn mặc kệ cho tôi ăn mì ăn liền còn gì?

Triệu Uyển Nhu tức tới bật cười:

- Nói vậy thì tôi bảo anh nhịn đói thì anh sẽ nhịn cho đến c.h.ế.t luôn đúng không?

Phương Hiệp Hòa nghe thế thì sợ đến nhảy dựng. Ôi trời ơi, đại tiểu thư của tôi ơi, đại cô nương của tôi ơi, chị dâu của tôi ơi, cô mà dám bảo như thế thì Thái Lãnh Hàn cũng sẽ dám thật sự bất chấp thân thể và sức khỏe mà nhịn đói thật luôn đấy.

Quả nhiên, Thái Lãnh Hàn chỉ ngẩn ra trong vài giây rồi rũ vai xuống, đáp nhẹ một tiếng:

- Ừ.

Vốn là sau khỉ hỏi vặn lại một câu bắt bẻ như thế, Triệu Uyển Nhu đã hơi hơi hối hận rồi. Đến khi nghe được tiếng ừ nhẹ như đang thở dài nhưng vô cùng dứt khoát và kiên định của Thái Lãnh Hàn, trong lòng Triệu Uyển Nhu hẫng đi một cái, vừa chua xót lại vừa đau lòng và áy náy. Tảng băng ngốc nghếch này đúng là… ngốc nghếch đến khiến cô đau lòng xót dạ quá đi.

Triệu Uyển Nhu đánh mắt về phía Phương Hiệp Hòa, ra hiệu cho anh đi trước. Phương Hiệp Hòa gật đầu tỏ ý đã hiểu. Nhưng anh vẫn chưa yên tâm lắm nên nhẹ nhàng bước đến gần Triệu Uyển Nhu, nói nhỏ:

- Cô Uyển Nhu, tốt nhất cô đừng nên bảo anh Hàn nhịn đói, cũng đừng bảo anh ấy làm chuyện gì ngu ngốc. Anh ấy sẽ làm thật đấy. Chỉ cần là do cô nói, thì thằng ngốc kia nhất định sẽ cố gắng hết sức mà làm đấy. Cô dám xúi giục tổng giám đốc của chúng tôi làm chuyện ngu ngốc thì chúng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên