Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 165
tôi làm anh ấy phiền lòng?

❊ ❊ ❊

Đúng lúc Triệu Uyển Nhu còn đang lúng túng, băn khoăn thì cánh cửa quán cà phê lại bật mờ. Một người đàn ông mặc bộ đồ vest sang trọng bước vào. Ban đầu, Minh Nga còn tưởng là có khách đến nên ngẩng lên, tươi cười , ngọt ngào cất giọng:

- Kính chào quý khách!

Thế nhưng khi trông thấy người đến là Lê Thiên Chi thì cô nàng sa sầm gương mặt xuống, không vui hỏi:

- Anh đến đây làm gì?

Lê Thiên Chi nhướng mày:

- Sao vậy? Quan của các cô tiếp đón khách khứa như thế à? Như thế thì làm sao mà đắt khách được?

Minh Nga nghiến răng, trừng mắt nhìn người đàn ông đang nở nụ cười đến mức đáng ghét kia, cố gắng niệm trong đầu câu khẩu hiệu: “khách hàng là thượng đế, hãy để khách hàng dùng tiền xoa dịu nỗi lòng của tôi”. Sau khi niệm “thần chú” được mười lần, Minh Nga đã có thể lấy lại được tác phong chuyên nghiệp, nở nụ cười vô cùng đúng mực, ngọt ngào cất tiếng:

- Kính thưa quý khách, xin hỏi hôm nay quý khách muốn dùng gì ạ?

Lê Thiên Chi nhún vai:

- Tôi chẳng muốn dùng gì cả!

Nụ cười của Minh Nga cứng lại. Cô hít sâu một hơi, cố gắng dùng sự chuyên nghiệp nhất của mình để hỏi:

- Vậy xin hỏi quý ngài đây hôm nay đến cái quán nhỏ bé này của chúng tôi để làm gì vậy?

Lê Thiên Chi chép miệng, dáng vẻ vô cùng bất đắc dĩ:

- Thật ra thì tôi cũng chưa biết mình sẽ làm gì khi đến đây…

Minh Nga hết nhịn nổi nữa rồi. Cô nàng đập tay xuống bàn, gầm lên khe khẽ:

- Anh đến để gây sự đúng không?

Lê Thiên Chi bị thái độ thay đổ đột ngột của cô gái làm cho giật mình. Anh ta xua tay, đang định giải thích thì Triệu Uyển Nhu từ bên trong pha chế bước ra. Nhìn thấy Lê Thiên Chi đang đứng đối đầu với Minh Nga, phản ứng đầu tiên của Triệu Uyển Nhu là kinh ngạc. Sau đó, cô nhìn thấy nét mặt đầy lửa giận của Minh Nga thì lại càng thêm thắc mắc. Triệu Uyển Nhu hỏi nhỏ:

- Minh Nga, có chuyện gì thế?

Minh Nga ấm ức mách:

- Chị Uyển Nhu, anh ta đến đây để gây sự đấy! Hồi sáng em mang trà sữa chị làm đến công ty kia, anh ta còn…

- Không phải đâu!

Lê Thiên Chi không hổ danh là luật sư có mồm mép và đầu óc lanh lẹ, chỉ nghe loáng thoáng đến đó là đã có thể dự đoán được nguy cơ mà kịp thời lên tiếng ngắt lời Minh Nga. Vừa nói, Lê Thiên Chi vừa đưa mắt liếc nhìn Triệu Uyển Nhu. Thấy cô vẫn còn nghi hoặc, cậu chàng bèn tiếp tục rối rít giải thích:

- Chị dâu, chị nghe tôi nói này, tôi không phải đến đây để gây sự, tôi cũng không có chê trà sữa của chị pha và quán cà phê của chị mở. Tôi…

Lê Thiên Chi gấp quá nói liều, đến khi cậu chàng nhận ra mình đã nói hớ thì Triệu Uyển Nhu đã trợn mắt lên, bàng hoàng:

- Anh chê trà sữa của tôi pha? Anh còn chê quán cà phê của tôi à?

Lê Thiên Chi lúng túng như gà mắc tóc. Minh Nga che miệng cười trộm, trong lòng vô cùng hả hê. Tuy nhiên, cô nàng cũng là người có lương tâm nên không thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa. Hơn nữa, Minh Nga còn vô cùng rộng lượng mà không nỡ để cháy lan đến nhà của bà chủ nên lên tiếng thay “ông chủ” giải thích:

- Chị Uyển Nhu, đúng là anh ta đã chê đấy ạ. Nhưng mà chồng của chị thì không liên quan gì đến chuyện này, anh ấy không biết gì đâu ạ.

Lê Thiên Chi khẽ liếc Minh Nga một cái rồi gật đầu phụ họa:

- Đúng vậy! Thật ra chuyện này Thái Lãnh Hàn không biết gì cả. Chị dâu, chị đừng làm anh ấy phiền lòng thêm nữa.

Triệu Uyển Nhu nhăn mày:

- Tôi làm anh ấy phiền lòng?

Lê Thiên Chi xua xua tay:

- Không phải, không phải, tôi không có ý đó. Ý tôi là, chị đừng có tỏ ra không vui, càng không nên tức giận. Bởi vì chị mà không vui hay tức giận thì tổng giám đốc ngốc nghếch của chúng tôi cũng sẽ không vui và tức giận theo. Dạo này anh ấy đang rất bận rộn và vất vả rồi, ngay cả ăn uống cũng không có thời gian, càng không thể nghỉ ngơi đàng hoàng. Chị dâu, chị…

Triệu Uyển Nhu ngắt lời Lê Thiên Chi, lo lắng hỏi:

- Anh ấy rất bận rộn và vất vả sao? Ngay cả ăn uống và nghỉ ngơi cũng không có thời gian sao? Công ty đang gặp vấn đề gì sao?

Lê Thiên Chi lắc đầu, rồi lại gật đầu. Lắc đầu, là bởi vì Lê Thiên Chi biết rõ, công ty vốn chẳng có vần đề gì nghiêm trọng đến mức tổng giám đốc phải mất ăn mất ngủ như thế. Còn gật đầu, là bởi vì Lê Thiên Chi càng biết rõ hơn, vấn đề thật sự cũng không phải là nhỏ, tuy nhiên, vấn đề đến từ chính bản thân của Thái Lãnh Hàn. Ngẫm nghĩ một lúc, Lê Thiên Chi cảm thấy, có lẽ đây là cơ hội để cậu giúp đỡ vị tổng giám đốc kiêm người anh lớn, người bạn thân của mình bày tỏ nỗi khổ trong lòng một chút. Thế là cậu thở dài, dùng giọng bùi ngùi tâm sự:

- Thật ra, không phải công ty có vấn đế, mà là Thái Lãnh Hàn có vấn đề. Mỗi năm, cứ vào khoảng thời gian này là anh ấy làm việc như điên vậy, cho dù không có việc thì anh ấy cũng cố gắng tìm việc để mà làm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên