Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4744 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 106
đút cháo

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn đang vật vờ bên cạnh đó, cảm thấy được cường độ thè lưỡi của Ha Ha không hề giảm bớt, cũng vội vàng đính chính:

- Đừng nói thế, tôi không phải là bố của Ha Ha!

Lúc này Triệu Uyển Nhu đâu còn tạm trí đâu mà phân biệt Thái Lãnh Hàn là “bố” hay “không phải là bố” của Ha Ha nữa. Cô xua xua tay, miệng xùy xùy vài tiếng, xua Ha Ha ra khỏi cửa. Để tránh cho Ha Ha lại đột ngột xông vào phòng nữa, Triệu Uyển Nhu đóng cửa lại luôn. Ha Ha bị “xua đuổi phũ phàng”, tủi thân nằm ngoài cửa rên ư ử. Thái Lãnh Hàn nghe mà lòng dạ mềm nhũn, cố gắng nhỏm dậy, năn nỉ:

- Em… cho phép Ha Ha vào phòng được không?

- Không được!

Triệu Uyển Nhu nói chắc nịch như c.h.é.m đinh chặt sắt. Thái Lãnh Hàn không còn cách nào khác đành âm thầm xin lỗi Ha Ha trong lòng. Thân làm “con trai”, có lẽ Ha Ha không thể nào ngờ rằng “cha đẹp trai” của cậu chàng chỉ có thể tranh đấu vì “con” được mỗi một câu như thế. Thật ra thì lúc này Thái Lãnh Hàn không còn một chút hơi sức nào, nói được một câu như thế đã là sự cố gắng rất lớn của hắn rồi. Không chỉ vậy, Triệu Uyển Nhu còn mang khăn mềm đi nhúng nước, lau sạch mặt mũi cho Thái Lãnh Hàn rồi mới cầm bát cháo và múc từng thìa đưa lên đến tận miệng của hắn. Thái Lãnh Hàn đờ đẫn nhìn muỗng cháo đang dừng ở ngay trước môi của mình mà đầu óc đặc quánh. Đây là đâu? Tôi là ai? Cái muỗng này là cái gì vậy?

Nét mặt như đang nghi ngờ nhân sinh sâu sắc của Thái Lãnh Hàn khiến Triệu Uyển Nhu vừa tức vừa buồn cười. Sau đó cô lại xót xa. Chỉ được đút có một muỗng cháo thôi mà tảng băng ngốc nhà cô đã ngớ hết cả ra như thế này rồi. Trong quá khứ, Thái Lãnh Hàn đã sống thiếu thốn tình cảm đến mức độ nào vậy? Trong lòng Triệu Uyển Nhu ê ẩm, ngoài miệng cô lại ngọt nhạt vừa dụ vừa dỗ:

- Anh mau ăn đi. Ăn một chút thôi cũng được. Anh ăn rồi thì mới có sức chăm sóc cho tôi chứ? Không phải anh quay về sớm như thế này là vì biết tôi bị bệnh, muốn về nhà để chăm sóc tôi hay sao?

Không sai, Triệu Uyển Nhu đã đoán ra được lý do Thái Lãnh Hàn quay về nhà trong đêm chính là vì cô. Không chỉ vì ánh mắt đầy ẩn ý của thím Hai mỗi khi len lén nhìn cô lúc ban chiều, mà còn vì ánh mắt đã bán đứng tâm sự của Thái Lãnh Hàn khi cô vừa nhìn thấy hắn vào khi nãy. Hơn nữa, Triệu Uyển Nhu cũng biết, cho dù cô có đoán sai đi nữa, thì việc cô gián tiếp để lộ rằng bản thân cô đang bị bệnh cũng sẽ khiến Thái Lãnh Hàn có động lực gượng dậy.

Quả nhiên, Triệu Uyển Nhu vừa dứt lời thì Thái Lãnh Hàn đã ngoan ngoãn ngậm lấy muỗng cháo và nuốt số cháo xuống bụng. Ngọt quá. Thơm quá. Ấm quá. Thái Lãnh Hàn như được phục hồi sinh lực, liên tiếp há mồm, ngoan ngoãn cho Triệu Uyển Nhu đút cháo.

Chẳng mấy chốc bát cháo đã hết sạch. Thái Lãnh Hàn cũng đã tỉnh táo hơn. Hắn nhìn Triệu Uyển Nhu bằng cặp mắt sáng lấp lánh như có những vì sao đang nhảy múa khiến cô gượng ngùng. Tầm mắt của Triệu Uyển Nhu chạm vào những giọt mồ hôi đang rịn ra trên vầng trán rộng của Thái Lãnh Hàn, cái cớ đánh lạc hướng chú ý của cô ngay lập tức xuất hiện. Triệu Uyển Nhu hắng giọng:

- E hèm… anh đã khỏe hơn chưa?

Thái Lãnh Hàn gật đầu, cặp mắt vẫn nhìn Triệu Uyển Nhu chằm chằm không rời. Triệu Uyển Nhu nhỏ giọng đề nghị:

- Vậy… anh đi tắm rửa cho sạch sẽ rồi chúng ta sẽ… nghỉ ngơi. Có được không?

Thái Lãnh Hàn gật đầu, cụp mắt xuống khiến Triệu Uyển Nhu nhất thời không đoán được tâm trạng của hắn. Cô đặt cái bát rỗng lên bàn rồi khom xuống, đỡ Thái Lãnh Hàn đứng dậy. Khi chạm vào phần lưng của Thái Lãnh Hàn, với sự chú ý đặc biệt, Triệu Uyển Nhu nhận ra cơ thể của hắn thoáng cứng lại. Là bởi vì bị chạm vào vết thương sao? Triệu Uyển Nhu cau mày. Hôm trước cô bị đập trúng có một gậy thôi mà đến hôm nay vẫn còn ê ẩm, Thái Lãnh Hàn chắc chắn còn bị nhiều vết thương hơn cô. Hắn sẽ rất đau, đúng không…

Trong lúc Triệu Uyển Nhu đang âm thầm phỏng đoán vết thương và sự đau đớn của Thái Lãnh Hàn thì ở phía ngược lại, Thái Lãnh Hàn cũng nhìn thấy đôi chân mày đang cau chặt lại của cô. Gần như là phản xạ, Thái Lãnh Hàn cho rằng Triệu Uyển Nhu cảm thấy khó chịu khi phải chạm vào hắn. Thế là Thái Lãnh Hàn cố gắng trụ vững thân thể đang chao đảo, trầm giọng nói:

- Tôi có thể tự đi được rồi, em cứ nghỉ ngơi đi.

Triệu Uyển Nhu vẫn chưa an tâm lắm:

- Anh có thể tự đi được không đấy? Không cần tôi giúp thật à?

Dĩ nhiên là Thái Lãnh Hàn không dám trả lời rằng hắn không cần Triệu Uyển Nhu giúp. Thật ra trong lòng hắn mong mỏi được cô chạm vào hơn ai hết. Nhưng Thái Lãnh Hàn không muốn Triệu Uyển Nhu cảm thấy không vui vì hắn; hắn càng không muốn cô phải mệt nhọc vì hắn. Thế nên Thái Lãnh Hàn nghĩ ra cách để Triệu Uyển Nhu có thể “giúp” hắn một cách nhẹ nhàng hơn và bớt khó chịu hơn:

- Em giúp tôi sang phòng sách lấy một bộ đồ ở nhà là được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên