Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 119
tra tấn đến khổ sở

❊ ❊ ❊

Lúc này, Thái Lãnh Hàn có thể ngửi được rất rõ ràng mùi hương thơm mát hòa cùng hương rượu say nồng tỏa ra từ cơ thể của bé mèo con đang dán vào trước n.g.ự.c hắn. Thái Lãnh Hàn lại càng cảm nhận được rõ ràng hơn cảm giác trơn mịn và mát rượi từ ngón tay nhỏ bé của cô đang sờ lên mặt hắn. Thái Lãnh Hàn không chỉ mím môi nữa, ngay cả răng của hắn cũng cắn chặt lại. Hắn đang phải cố gắng hết sức để trấn định, bởi vì, theo từng cái vuốt ve mơn man của Triệu Uyển Nhu, Thái Lãnh Hàn cảm nhận được, rất rõ ràng, cơ thể của hắn, có phản ứng.

Tay nhỏ của Triệu Uyển Nhu vẫn tò mò và nghịch ngợm sờ lên mặt hắn, dạo chơi khắp nơi. Vầng trán cao rộng, chân mày dài rậm, sống mũi thẳng tắp, gò má thanh tú, quai hàm cương nghị,... Triệu Uyển Nhu càng sờ càng thích. Việc “mượn rượu làm càn” này nếu được áp dụng với người mình thích và cũng thích mình thì thật đúng là một… thú vui tao nhã.

Ngược lại với Triệu Uyển Nhu đang đắm chìm trong sự thoải mái vui vẻ, Thái Lãnh Hàn lại đang căng thẳng đến căng cứng và cứng đờ hết cả cơ thể lẫn tâm trí. Triệu Uyển Nhu càng sờ, đôi môi của Thái Lãnh Hàn càng mím chặt.

Có lẽ việc mím chặt như thế khiến cho đôi môi của Thái Lãnh Hàn càng tăng thêm vẻ hồng nhuận. Điều đó càng làm Triệu Uyển Nhu thích thú. Cô thốt ra lời khen ngợi:

- Vốn dĩ tôi thấy đôi mắt của anh đã là rất đẹp rồi. Nhưng bây giờ tôi mới phát hiện, môi của anh cũng rất đẹp này!

Triệu Uyển Nhu vừa nói vừa đưa đầu ngón tay mềm mại mát rượi vuốt nhẹ qua gương mặt Thái Lãnh Hàn, tiến thẳng đến khu vực miệng và ngừng lại trên cánh môi của hắn. Ngón tay của cô mân mê, chà xát, phác hoạ hình dáng đôi môi đầy đặn, dày mà không thô, lại còn mềm mại và ấm nóng, quyến rũ người ta đến say mê. Triệu Uyển Nhu càng chơi đùa càng nghiện. Cô nghiêm túc và cẩn thận dùng đầu ngón tay hưởng thụ đa dạng xúc cảm từ đôi môi mê người đó.

Cả hai đang hưởng thụ và chịu đựng những xúc cảm kỳ lạ và mới mẻ truyền đến từ đôi môi, Thái Lãnh Hàn nhột nhạt, ngứa ngáy và nóng ran hết cả người. Mắt thấy động tác của Triệu Uyển Nhu càng ngày càng quá mức, Thái Lãnh Hàn mở miệng định nhắc nhở:

- Em...

Thái Lãnh Hàn chỉ thốt lên được hai tiếng thì thảng thốt im bặt. Bởi vì, hắn vừa hé đôi môi ra là ngón tay lạnh lẽo non mịn của Triệu Uyển Nhu bất ngờ cắm vào trong khoang miệng ấm áp của hắn. Cả hai đều có chút giật mình. Nhưng trái với Thái Lãnh Hàn bị sững sờ đến cứng đờ cả người, Triệu Uyển Nhu chỉ sựng lại một chút. Rồi cô lại thích thú tiếp tục động tác. Ngón tay bé xinh của cô chẳng khác gì một chú nai con lạc đường, tò mò mà thăm dò hoàn cảnh mới mẻ, hoàn toàn xa lạ nhưng vô cùng hấp dẫn.

Thái Lãnh Hàn cảm thấy hắn thật sự không xong rồi. Hắn ngửa đầu tránh né sự tấn công đầy quyến rũ kia, nhưng khoảng cách của cả hai quá gần, ngón tay của Triệu Uyển Nhu vẫn dễ dàng đuổi theo, xâm nhập và chiếm đóng trong khoang miệng của hắn. Nơi vốn chỉ dùng để nạp đồ ăn thức uống và truyền ra âm thanh, nay lại xuất hiện một “vật thể lạ” mà Thái Lãnh Hàn cắn thì không dám, nhả ra lại không nỡ.

Ngón tay mềm mại ấy nhẹ nhàng cọ qua chân răng của Thái Lãnh Hàn, khiến hắn nhột nhạt. Ngón tay mát rượi ấy mơn trớn vòm họng nóng hổi của Thái Lãnh Hàn, khiến hắn mê muội. Ngón tay ấy như một hiệp khách tung hoành ngang dọc, như cá gặp nước bơi lội tung tăng, khuấy đảo đến nghiêng trời lệch đất trong miệng của Thái Lãnh Hàn khiến hắn gần như ngừng thở.

Thái Lãnh Hàn đờ đẫn vì đê mê và sợ hãi. Hắn không dám nói ra bất cứ một từ nào nữa. Bởi vì Thái Lãnh Hàn biết, nếu hắn phát ra bất cứ âm thanh gì, thì đầu lưỡi của hắn sẽ khó có thể khống chế mà quấn quanh ngón tay đầy hấp dẫn kia. Hắn sợ đầu lưỡi bẩn thỉu của hắn làm vấy bẩn ngón tay sạch sẽ của Triệu Uyển Nhu.

Bước chân vốn vững vàng của Thái Lãnh Hàn rốt cuộc cũng rối loạn. Và dù Thái Lãnh Hàn đã cố gắng khống chế nhưng hơi thở của hắn vẫn bị xúc cảm khó tả trong khoang miệng làm cho trở nên dồn dập. Làn hơi ấm nóng ấy trực tiếp phả lên cổ tay tinh xảo trắng nõn của Triệu Uyển Nhu khiến Thái Lãnh Hàn giật mình. Hắn xấu hổ và áy náy vì những xúc cảm xấu xa của bản thân. Thái Lãnh Hàn bỗng hoang mang. Liệu có phải là cô đang cố ý trêu chọc hắn, quyến rũ hắn không? Triệu Uyển Nhu đang muốn thử nghiệm định lực và sự ngay thẳng của hắn? Hay là, cô chỉ vô tình, ngây thơ không biết những động tác này của cô đã tra tấn Thái Lãnh Hàn đến khổ sở như thế nào?

Càng nghĩ càng rối, Thái Lãnh Hàn len lén nhìn xuống. Nhìn một cái rồi, Thái Lãnh Hàn không thể rời mắt được và cũng không thể nào thôi tự trách bản thân được. Sao hắn lại có thể nghĩ xấu cho Triệu Uyển Nhu như thế? Trên gương mặt ngây thơ của cô, cặp mắt hoa đào long lanh kia chỉ tràn ngập sự tò mò và thích thú khi khám phá ra điều mới lạ, không hề có một chút ý tưởng xấu xa dơ bẩn nào như trong suy đoán của hắn, và như chính tâm tư của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên