Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5067 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 118
anh có thoải mái không?

❊ ❊ ❊

Khi Thái Lãnh Hàn bế Triệu Uyển Nhu bước lên những bậc thang thì cô sợ sẽ khiến cho hắn cử động khó khăn nên nằm im thin thít như bé mèo con ngoan ngoãn ở trước n.g.ự.c của hắn. Đôi tay của Thái Lãnh Hàn rắn rỏi, làm chỗ dựa vững chãi cho Triệu Uyển Nhu; ngược lại, thân thể vừa thơm vừa mát của cô lại khiến Thái Lãnh Hàn rối bời toàn bộ lòng dạ. Hắn mong rằng những bậc thang này sẽ dài mãi, dài mãi, để hắn có thể bế cô đi cả đời cũng được. Cho dù có mệt c.h.ế.t hắn cũng cảm thấy xứng đáng. Thế nhưng khi xây ngôi nhà này, Thái Lãnh Hàn đã không thể yêu cầu một bậc thang vô tận. Cho nên chẳng mấy chốc, đôi chân thon dài của hắn đã bước lên đến tầng lầu.

Thái Lãnh Hàn luyến tiếc không muốn buông tay. Triệu Uyển Nhu cũng không hề muốn rời khỏi cái bế vừa ấm áp vừa vững chãi này. Không chỉ vậy, lúc này cô không còn nằm yên ngoan ngoãn nữa mà bắt đầu bước tiếp theo của “mượn rượu làm càn”. Cô ôm choàng lấy cổ của Thái Lãnh Hàn, tinh nghịch vừa ngửi ngửi vừa thổi thổi vào phần da thịt lộ ra nơi cổ áo của hắn, ra vẻ tò mò hỏi:

- Thái Lãnh Hàn, anh bế tôi như thế không thấy mệt sao?

- Không mệt. Em rất nhẹ.

Thái Lãnh Hàn khó khăn lắm mới nặn ra đủ năm chữ trả lời Triệu Uyển Nhu. Làn da nơi cổ vốn nhạy cảm lại bị Triệu Uyển Nhu thổi qua, truyền đến cảm giác tê tê dại dại khiến hắn vội vàng muốn ngửa đầu về sau tránh né. Nhưng cánh tay của Triệu Uyển Nhu lại vô cùng kiên quyết vòng trên cổ hắn, cản trở đường lui. Thái Lãnh Hàn lại không dám manh động, sợ sẽ khiến Triệu Uyển Nhu vuột tay mà té ngã, đành cố gắng trân mình chịu đựng.

Triệu Uyển Nhu cảm nhận được thân thể của Thái Lãnh Hàn cứng đờ thì cười thầm trong bụng. Triệu Uyển Nhu được nước lấn tới. Cô đưa ngón tay thon sờ sờ vào cổ của Thái Lãnh Hàn, vuốt ve yết hầu của hắn đang trượt lên trượt xuống không ngừng. Giọng của cô đầy tủi thân:

- Anh chê tôi nhẹ à? Tôi gầy yếu lắm sao? Có phải tôi rất xấu không?

- Không. Không có. Em... rất đẹp.

- Thật sao? Nhưng anh vừa mới nói rằng tôi rất nhẹ còn gì? Tôi nhẹ, nghĩa là rất gầy. Mà tôi đọc trong truyện rồi, phụ nữ thì phải đầy đặn một chút mới đẹp. Những chỗ cần nở nang thì phải nở nang, những chỗ cần săn chắc thì phải săn chắc. Anh xem, tôi thế này có đủ nở nang và săn chắc chưa vậy?

Thái Lãnh Hàn căng cứng cả người mới có thể giữ chắc được tay và ổn định được cước bộ. Triệu Uyển Nhu của hắn, mèo nhỏ của hắn... Cô làm sao mà biết được, thật ra thì, lúc này cô đã quyến rũ hắn đến sắp phun m.á.u mũi luôn rồi. Bộ phần cần săn chắc của cô đã rất săn chắc mà cọ tới cọ lui lên n.g.ự.c của hắn. Bộ phần cần no đủ của cô đã rất no đủ mà uốn qua éo lại trên tay của hắn. Còn nơi mảnh mai tinh tế của cô thì cứ khi có khi không chà sát vào phần eo của hắn. Thái Lãnh Hàn có cảm giác hắn sắp bị Triệu Uyển Nhu thiêu sống cả toàn thân rồi.

Nhưng đang trong lúc toàn thân của Thái Lãnh Hàn đang bị châm lửa khắp nơi, hừng hực nóng, thì vòm n.g.ự.c của hắn đột nhiên mát rượi. Thái Lãnh Hàn giật mình, định thần nhìn lại thì phát hiện cổ áo sơ mi của hắn đang bị Triệu Uyển Nhu kéo xuống.

Mà chủ nhân của những ngón tay nghịch ngợm kia, cũng là chủ nhân của trái tim hắn, còn đang tựa trên đầu vai hắn, đưa đôi mắt long lanh nhìn hắn. Đôi môi hồng phấn căng mọng vì say rượu của cô hé nở một nụ cười. Cô cất giọng trong veo:

- Tôi cứ không hiểu tại sao lúc nào anh cũng mặc những chiếc áo sơ mi cứng nhắc như thế này, ngay cả lúc ở nhà cũng không chịu cởi ra. Đã vậy anh còn cài kín cả nút cổ lại nữa. Trời đang nóng nực thế này, anh ăn mặc như thế không cảm thấy khó chịu hay sao? Thế nào? Tôi cởi ra xuống giúp anh rồi, anh có thoải mái hay không?

Thái Lãnh Hàn mím miệng, gật nhẹ đầu. Tất nhiên là so với việc phải mặc áo sơ mi dài tay lại còn cài luôn nút cổ kín cổng cao tường trong thời tiết như thế này thì việc được hưởng thụ không khí mát mẻ, được hít thở dễ dàng hơn luôn là việc thoải mái hơn. Nhưng hắn vừa mới phải trò chuyện qua video với đối tác với tư cách đón tiếp và chiêu đãi người ta, không thể không ăn mặc trang trọng một chút. Ban nãy khi ăn cháo xong là Thái Lãnh Hàn cũng thấy nóng nực. Hắn vừa định lấp đầy bao tử cho đừng bị đau rồi sẽ tắm và thay ra bộ đồ khác thì Triệu Uyển Nhu về tới. Và rồi Thái Lãnh Hàn đâu còn tâm trí để mà nghĩ tới chiếc áo sơ mi đang mặc trên người của mình nữa.

Nào ngờ, nhờ thế mà hắn lại được Triệu Uyển Nhu đích thân cởi áo ra cho. Cô lại còn hỏi hắn có thoải mái hay không. Thái Lãnh Hàn mím môi càng chặt. Hắn thật sự đang rất thoải mái, vô cùng thoải mái. Nửa thân trên đã bớt đi sự che chắn vướng víu, hơi thở và xúc giác của hắn càng thở nên thông thoáng và nhạy cảm hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên