Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 179
em mệt sao?

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn một lần nữa lại ngẩn ra trong niềm kinh ngạc và vui sướng. Triệu Uyển Nhu vẫn muốn cùng hắn đi thăm mẹ. Nụ cười thoáng nở ra trên môi khiến gương mặt điển trai của Thái Lãnh Hàn sáng lên một chút. Hắn vội vã giải thích:

- Không phải. Em cứ chuẩn bị đi, tôi cho Ha Ha ăn xong sẽ lấy xe ra.

Nói rồi, Thái Lãnh Hàn hấp tấp rời khỏi phòng bếp, chạy ra sân với danh nghĩa là đi chăm sóc cho Ha Ha, nhưng thật ra trong lòng hắn biết rõ, hắn đang chạy trốn, hắn sợ. Đúng vậy, hắn sợ. Thái Lãnh Hàn sợ Triệu Uyển Nhu sẽ đổi ý. Thế là đường đường một tổng giám đốc của tập đoàn có quy mô xuyên quốc gia, Thái Lãnh hàn lại làm chuyện ngốc nghếch đến mức co đầu rụt cổ trốn tránh cứ như hắn không hề biết rằng nếu Triệu Uyển Nhu thật sự muốn đổi ý thì hắn có mặt hay tránh mặt vốn cũng không hề ảnh hưởng được gì.

Sau khi Thái Lãnh Hàn trút thức ăn vào bát của Ha Ha xong thì nhanh chóng vào ga – ra mang xe ra sân. Triệu Uyển Nhu cũng đã thay trang phục và trang điểm nhẹ nhàng xong, nhanh chóng bước ra khỏi cửa. Cô tự nhiên mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ lái ngay bên cạnh Thái Lãnh Hàn, cài khóa an toàn. Ánh mắt long lanh của Triệu Uyển Nhu liếc qua, Thái Lãnh Hàn cũng ngay lập tức ngoan ngoãn cầm dây an toàn thắt quanh thân mình. Trong tiếng sủa vang vọng của Ha Ha, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi biệt thự.

Buổi sáng, trời vẫn còn mát mẻ, đường vẫn còn vắng vẻ. Chiếc xe chạy êm như ru trong không gian yên tĩnh khiến Triệu Uyển Nhu dần cảm thấy buồn ngủ. Cô che miệng ngáp một cái. Thái Lãnh Hàn vẫn luôn đặt sự chú ý về phía ghế phụ lái nên nhanh chóng nhận ra hành động thể hiện sự mệt mỏi của Triệu Uyển Nhu. Trong lòng của hắn càng thêm nặng nề phiền muộn. Quả nhiên, việc phải ở cùng một phòng với hắn đã khiến cô khó chịu đến mệt mỏi như thế. Nghiến răng nuốt cơn buồn tủi xuống bụng, Thái Lãnh Hàn cất giọng khàn khàn:

- Em mệt sao? Có cần ngủ một giấc không? Hay là…

Lời đề nghị của Thái Lãnh Hàn bị nghẹn ngang, bởi vì hắn thật sự không biết phải đề nghị như thế nào. Thái Lãnh Hàn không muốn thốt ra lời rằng sẽ đưa Triệu Uyển Nhu về nhà; nhưng nếu để cô phải chịu đựng sự mệt mỏi để đến viếng mộ mẹ hắn thì Thái Lãnh Hàn cũng không nỡ. Dù vậy, ngẫm nghĩ một lúc, Thái Lãnh Hàn vẫn quyết định sẽ đưa Triệu Uyển Nhu về nhà nghỉ ngơi. Việc viếng mộ, nếu hôm nay không đi được thì còn những dịp khác; còn sức khỏe của Triệu Uyển Nhu thì không nên để bị suy yếu. Thế là, Thái Lãnh Hàn vẫn không thể thốt nổi thành lời, nhưng bàn tay của hắn đã siết chặt lấy vô – lăng, chuẩn bị quay đầu xe trở về biệt thự.

Tuy nhiên, đúng lúc Thái Lãnh Hàn vừa hạ được quyết tâm thì Triệu Uyển Nhu đã cất tiếng:

- Em không sao đâu. Có lẽ sáng nay thức hơi sớm nên hơi buồn ngủ thôi; hứng gió một chút thì em sẽ tỉnh ngay.

Vừa nói, Triệu Uyển Nhu vừa đưa tay bấm nút hạ kính cửa sổ xuống. Một cơn gió từ bên ngoài lập tức ùa vào, mang theo hơi lạnh, ngoáy một cái vào cái mũi xinh xắn của Triệu Uyển Nhu khiến cô hắt hơi liền hai cái. Cái mũi nhỏ của cô ngay lập tức đỏ ửng lên, mái tóc suôn mượt của cô bị gió thổi nên hơi xù lên. Thái Lãnh Hàn vội bấm nút đóng cửa kính lại. Khóe mắt của hắn liếc qua, nhìn thấy dáng vẻ như bé mèo hoang của Triệu Uyển Nhu mà trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng vui vẻ. Khóe miệng của hắn không nén nổi mà khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ.

Đến lượt Triệu Uyển Nhu liếc qua, trông thấy nụ cười kia mà trong lòng xôn xao. Tảng băng ngốc nhà cô khi mỉm cười lại đẹp trai như thế. Cô hắng giọng, tủm tỉm cười theo, thoải mái tự giễu:

- Hắt hơi mấy cái, em tỉnh ngủ luôn rồi này.

Thái Lãnh Hàn vẫn nhếch môi cố nén nụ cười, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà vừa giải thích vừa khuyên nhủ:

- Dù vậy nhưng em cũng không nên hứng gió vào lúc này. Nhiệt độ thay đổi, với lại trong gió sớm như thế này còn có hơi sương, rất dễ gây nhiễm lạnh. Cho nên, đừng mở cửa sổ nữa.

Triệu Uyển Nhu dịu ngoan đáp lại:

- Vâng, đều nghe theo anh. Chúng ta mau đến thăm mẹ thôi.

Hai câu nói nhẹ nhàng, có vẻ tùy ý nhưng lại được thốt ra từ miệng của Triệu Uyển Nhu cho nên lại có thể khiến Thái Lãnh Hàn vừa vui vừa sướng. Cô lại muốn tiếp tục cùng hắn đồng hành khiến Thái Lãnh Hàn càng thêm mãn nguyện. Nụ cười của hắn cứ len lén nở ra trên suốt chặng đường dài.

Sau hơn hai tiếng chạy xe, cuối cùng Thái Lãnh Hàn cũng đưa Triệu Uyển Nhu đến một vùng ngoại ô thanh vắng. Cảnh vật nơi này còn khá hoang sơ nhưng vô cùng thơ mộng. Những bụi cây um tùm sum xuê, dòng sông lặng lờ trôi êm đềm, không khí trong lành, chim kêu ríu rít,… tất cả trông như một bức tranh sơn thủy hữu tình. Triệu Uyển Nhu vừa bước xuống xe thì đã được cảnh thiên nhiên làm cho tỉnh ngủ ngay lập tức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên