Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 103
về nhà

❊ ❊ ❊

Trong lúc Thái Lãnh Hàn được Lê Thiên Chi và Phương Hiệp gần như “đóng gói” và “ship hàng” đưa hắn ra tận sân bay thì ở trong biệt thự quen thuộc, Triệu Uyển Nhu vẫn còn đang ngủ vùi.

Lúc Thái Lãnh Hàn bước lên máy bay, Triệu Uyển Nhu đã bắt đầu cựa mình.

Khi máy bay cất cánh, Triệu Uyển Nhu đã thức dậy. Nhìn đồng hồ thấy đã gần năm giờ chiều, Triệu Uyển Nhu vội xuống nhà bếp, thấy thím Hai vẫn còn loay hoay nấu nướng. Triệu Uyển Nhu bèn gọi:

- Thím Hai, giờ này thím vẫn chưa về sao?

Thím Hai quay lại, mỉm cười hiền hậu:

- Tôi định tối nay sẽ ở lại đây để chăm sóc cô.

Triệu Uyển Nhu nghe thế rất cảm động. Nhưng cô vội lắc đầu:

- Không cần đâu ạ! Cháu đã khỏe hơn rất nhiều rồi! Nhà thím có em bé nhỏ, thím nên về để chăm sóc em bé đi ạ, không cần phải lo cho cháu.

Thím Hai ngần ngừ nhìn Triệu Uyển Nhu, tỏ vẻ không yên tâm lắm. Triệu Uyển Nhu phải thuyết phục một lúc, thím Hai mới đồng ý ra về. Trước khi rời khỏi nhà, thím Hai còn cẩn thận nhắc đi nhắc lại mấy lần câu căn dặn:

- Cô nhớ ăn xong rồi uống thuốc đấy. Buổi tối nhớ đóng cửa nẻo cẩn thận. Có việc gì cần thì gọi ngay cho tôi nhé.

Triệu Uyển Nhu hứa hẹn, cam đoan thậm chí là thề thốt, cho đến khi con dâu của thím Hai gọi điện đến cầu cứu mẹ chồng về giúp trông cháu thì thím mới bất đắc dĩ rời đi. Sau khi tiễn thím Hai xong, Triệu Uyển Nhu đóng cửa lại rồi mới quay lại phòng bếp. Nhìn những món ăn còn đang nóng hổi được bày sẵn trên bàn, đậy nắp cẩn thận, Triệu Uyển Nhu càng thên trân trọng tấm lòng và sự chuyên nghiệp của thím Hai. Tuy nhiên lúc này cô lại không có khẩu vị gì cả. Triệu Uyển Nhu ăn quấy quá một chút cho qua bữa rồi uống thuốc. Sau đó, cô đến ngồi ở ghế sô – pha, trong đầu lâng lâng như đang choáng váng.

- Gâu!

Ha Ha chui lỗ chó vào nhà, dùng mõm kéo tấm đệm ngủ của mình đến cạnh bên chân của Triệu Uyển Nhu, hếch mũi, ngoái đuôi tít mù. Triệu Uyển Nhu bật cười, đưa tay xoa xoa túm lông xù xù của Ha Hà, nhẹ giọng hỏi:

- Nhóc con, lo lắng cho chị à? Hay là đơn giản chỉ muốn vào nhà ngủ thôi đấy?

Ha Ha vẫy đuôi, thè lưỡi, bộ dáng muốn bao nhiêu nịnh nọt có bấy nhiêu nịnh nọt. Triệu Uyển Nhu lại bật cười, bế túm lông xù kia lên ôm vào lòng, vừa xoa vừa vuốt. Nhìn Ha Ha, trong lòng của cô lại nhớ đến Thái Lãnh Hàn rồi. Không biết gã cún to kia đi công tác có nhớ ăn uống cho đàng hoàng hay không, không biết hắn có uống rượu không, dạ dày của hắn có bị đau không, vết thương trên lưng có còn đau không, hắn có mệt mỏi không, hắn có... có nhớ cô không, hắn có muốn gặp cô như cô đã và đang mong gặp hắn không…

Triệu Uyển Nhu ôm Ha Ha vuốt ve, trong đầu miên man nghĩ ngợi một lát mà ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Có lẽ trong đơn thuốc có kèm theo an thần để cô có thể nghỉ ngơi nhiều hơn cho mau lại sức.

Mười phút sau, có một chiếc taxi dừng bánh ngay trước cổng biệt thự. Thái Lãnh Hàn trả tiền xong, bước xuống xe rồi lấy chìa khóa mở cổng. Bước chân của hắn vội vã đi trên con đường đá sỏi dẫn vào nhà. Trong lòng của Thái Lãnh Hàn đang vô cùng nôn nóng và lo lắng. Thế nhưng khi đứng trước cánh cửa đã đóng kín, nhìn ánh đèn le lói hắt ra từ bên trong, không hiểu sao Thái Lãnh Hàn lại đứng khựng lại. Đột nhiên Thái Lãnh Hàn cảm thấy lo sợ. Triệu Uyển Nhu vẫn chưa ngủ sao? Liệu khi nhìn thấy hắn bất ngờ trở về thế này, cô có cảm thấy khó chịu và chán ghét không? Ngộ nhỡ cô hỏi hắn lý do quay về vào đêm tối thế này thì hắn phải trả lời như thế nào cho ổn?

Thế nhưng, một chút băn khoăn lo sợ của Thái Lãnh Hàn không thể ảnh hưởng tới quyết định của hắn, bởi vì Thái Lãnh Hàn vẫn còn nhớ rõ, Triệu Uyển Nhu đang bị bệnh. Cho dù Triệu Uyển Nhu có chán ghét và mắng mỏ hắn như thế nào cũng được, Thái Lãnh Hàn nhất định phải tận mắt nhìn thấy cô, tự mình chứng thực rằng cô không hề bị nguy hiểm gì. Rồi sau đó, hắn có thể rời khỏi nhà ngay trong đêm cũng được. Dù sao thì hắn cũng có chỗ để mà đi, quay lại nước K để cùng bạn bè chuẩn bị ký kết hợp đồng cũng… không phải là tệ lắm.

Thái Lãnh Hàn tự mình an ủi mình, tự tăng thêm động lực và dũng cảm cho bản thân rồi mới lấy chìa khóa ra mở cửa.

Dù Thái Lãnh Hàn đã rất cố gắng nhẹ tay nhẹ chân, nhưng tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa mở ra cánh cửa vẫn đánh động đến đôi tai thính của Ha Ha. Cậu chàng đang ngủ mơ màng bỗng ngóc đầu dậy, nhìn chằm chằm về phía cửa. Khi cánh cửa hé ra một khe hẹp, cái mũi thính của Ha Ha liền ngửi được hương vị quen thuộc của “cha đẹp trai”. Thế là cậu chàng mừng quýnh cả lên, sủa một tiếng rồi chui ra khỏi vòng ôm của Triệu Uyển Nhu, chạy nhanh ra cửa, quấn lấy chân của Thái Lãnh Hàn và vẫy đuôi lia lịa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên