Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 170
người tài xế taxi tốt bụng?

❊ ❊ ❊

Chiếc xe taxi đã dừng trước cổng của công ty Thắng Lợi một lúc rồi, nhưng tài xế cũng không hề giục hai vị khách xuống xe. Có lẽ anh ta cũng cảm động khi nghe kể về câu chuyện của Thái Lãnh Hàn. Thế nên, khi Triệu Uyển Nhu mang hộp cơm xuống xe thì anh chàng tài xế taxi tốt bụng còn đưa một cái bình giữ nhiệt cho cô và nói:

- Này, tôi cũng thường xuyên bị chứng ăn không vào, mẹ tôi đã pha trà gừng nóng theo công thức đặc biệt cho tôi uống trước khi ăn. Cô mang cho chồng cô uống thử xem sao.

Triệu Uyển Nhu ngẩn ra. Lê Thiên Chi lại càng cảnh giác nhiều hơn. Hành vi của người tài xế taxi này quá đột ngột khiến cả hai không thể không nghi ngại. Bây giờ tài xế taxi lại tốt bụng đến thế này ư?

Trước kia cũng đã từng có lần mẹ kế của Thái Lãnh Hàn cho người mang đồ ăn thức uống đến cho hắn. Khi đó, Lê Thiên Chi và Phương Hiệp Hòa còn chưa hình dung được sự độc ác của người đàn bà kia nên hồn nhiên nhận lấy. Thức ăn thức uống đã chuyển qua tay của họ thì Thái Lãnh Hàn lại không nghi ngờ gì mà trực tiếp dùng. Thế là nhiều lần Thái Lãnh Hàn bị ngộ độc thực phẩm khiến công việc bị ảnh hưởng, sức khỏe lại càng chịu thêm nhiều tác động xấu khiến hệ tiêu hóa của hắn mới dễ bị tổn thương như vậy. Ai biết được lần này liệu có phải người đàn bà độc ác kia lại muốn “đầu độc” Thái Lãnh Hàn nữa hay không?

Hơn nữa, những lần trước, các món ăn thức uống “có độc” đưa đến cho Thái Lãnh Hàn thông qua tay của hai người bạn thân. Trước khi biết được kẻ chủ mưu thật sự là mẹ kế, trong lòng Thái Lãnh Hàn cũng đã từng vì nghĩ ngợi linh tinh và bị tổn thương u uất khá lâu. Nếu lần này Thái Lãnh Hàn lại bị “đầu độc” bằng một món thức uống do chính tay Triệu Uyển Nhu mang đến, tên chó điên ngốc nghếch kia chắc chắn sẽ càng tự cắn xé chính mình đến tơi tả luôn mất.

Sự nghi ngại của Triệu Uyển Nhu và nét mặt cùng ánh mắt ngập tràn nghi ngờ của Lê Thiên Chi khiến người tài xế taxi kia cũng nhận ra hành vi của mình quả thật quá đường đột và đáng nghi. Anh ta tằng hắng vài cái chữa ngượng rồi giải thích:

- Tôi không có ý gì đâu. Tôi chỉ cảm thấy… chồng của cô cũng… quá khổ sở rồi, tôi… tôi chỉ muốn… giúp một chút thôi. Thật đấy. Cái này là do mẹ của tôi làm cho tôi uống, không có để thứ gì lạ vào đâu. Tôi uống mỗi ngày luôn ấy. Sau khi uống thì dạ dày ấm lên, ăn cơm cũng ngon miệng hơn. Tôi… nếu các người không tin thì…

Càng giải thích càng cảm thấy không ổn, người tài xế taxi ngượng ngùng rụt tay lại, muốn cất cái bình giữ nhiệt vào chỗ cũ. Triệu Uyển Nhu nhìn chằm chằm biểu hiện của người tài xế kia, cảm thấy anh ta không giống như đang giả vờ. Hơn nữa, anh ta đang làm tài xế của hãng taxi khá nổi tiếng trong thành phố, số hiệu của từng chiếc xe, số hiệu của tài xế vô cùng rõ ràng, chính xác, nếu anh ta dám làm gì đó trái với pháp luật thì chắc chắn sẽ bị điều tra ra ngay. Thế nên Triệu Uyển Nhu ngần ngừ thêm hai giây rồi đưa tay cầm lấy cái bình giữ nhiệt kia.

Lần này, đến lượt người tài xế kia giật mình. Anh ta buột miệng hỏi:

- Cô không sợ tôi bỏ gì trong này nữa sao?

Triệu Uyển Nhu gật đầu. Cô sợ chứ. Thế nên, trước khi đưa cho Thái Lãnh Hàn uống, cô sẽ thử trước. Nghĩ là làm ngay, Triệu Uyển Nhu mở nắp bình, rót đầy nước vào nắp rồi uống ừng ực một hơi trước cặp mắt kinh ngạc của người tài xế và cặp mắt kinh hoàng của Lê Thiên Chi. Ối giời ôi là giời ôi, Lê Thiên Chi kêu trời thảm thiết ở trong lòng, tại sao chị dâu của cậu lại còn liều mạng hơn cả cậu nữa vậy? Đã không biết trong nước ấy có để thứ gì không mà lại còn uống hết cả một nắp đầy ắp như thế? Nếu chẳng may trong đó có pha thứ gì, nếu chẳng may Triệu Uyển Nhu gặp bất trắc gì, chắc chắc cậu sẽ bị Thái Lãnh Hàn lột luôn mấy lớp da mất.

Thế nhưng, đúng như người tài xế kia đã cam đoan, trong nước trà gừng kia chẳng có thứ gì kỳ lạ cả. Triệu Uyển Nhu uống xong một nắp đầy nước trà gừng, chỉ cảm thấy cả khoang miệng ngập tràn hương vị thơm ngọt nồng nàn và dạ dày ấm hẳn lên. Đúng là vừa ngon vừa tốt cho tiêu hóa và sức khỏe nha. Tuy nhiên, để pha ra được hương vị thơm ngọt vừa phải thế này, có lẽ cũng phải có công thức nào đó. Triệu Uyển Nhu chép chép miệng vài cái, rót thêm nửa nắp nước trà gừng nữa, uống cạn rồi quay sang hỏi người tài xế taxi:

- Anh nói cái này là do mẹ của anh pha cho anh uống mỗi ngày. Nếu bây giờ tôi mang đi, anh sẽ không sao chứ?

Người tài xế cười hiền lành, lắc đầu:

- Không sao đâu. Nhà tôi cũng ở trong thành phố này, lát nữa tôi gọi điện nhờ mẹ tôi pha lại cho tôi bình khác là được.

Triệu Uyển Nhu hài lòng gật đầu:

- Vậy anh cho tôi mua lại cái bình trà gừng này của anh nhé. Với lại, anh cho tôi xin số điện thoại của mẹ anh có được không? Tôi muốn học cách pha trà gừng này của dì ấy.

Người tài xế taxi vui vẻ đồng ý. Sau khi nhận năm trăm ngàn của Triệu Uyển Nhu xem như mua lại chiếc bình giữ nhiệt, anh ta nhanh chóng lái xe rời đi. Triệu Uyển Nhu cũng nhanh chóng bước vào công ty. Nơi lề đường chỉ còn Lê Thiên Chi đang há hốc mồm chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên